CLASSY NAILS CORPORATION LLC

 Xin lỗi bạn! Mình viết thử đoạn ngắn để hỏi ý kiến trước. Bây giờ mình viết đầy đủ và dài như cuốn trước nhé! 💙


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 1: Tin Nhắn Từ San Francisco

Đêm Dallas lạnh hơn bình thường.

Lý Sơn kéo cao cổ áo đồng phục bảo vệ màu xanh navy, nhìn ra bãi đậu xe vắng lặng trước tòa nhà văn phòng trên đường Beckleymeade. Mười một giờ đêm. Những chiếc đèn đường vàng vọt chiếu xuống mặt nhựa ướt đẫm sau cơn mưa chiều. Xa xa, tiếng còi xe trên cao tốc I-35 vọng lại như tiếng thở dài của một thành phố không bao giờ ngủ hẳn.

Ca trực sắp kết thúc nhưng cơn mệt mỏi đã ngấm vào từng khớp xương của anh từ lâu. Tám tiếng đứng, đi, kiểm tra, ghi chép — công việc bảo vệ không bao giờ hào nhoáng như trong phim, nhưng nó nuôi sống anh suốt bảy năm qua trên đất Mỹ này.

Bảy năm.

Lý Sơn đôi khi tự hỏi mình đã làm gì với bảy năm đó. Bạn bè cùng trang lứa ở Việt Nam — người mở công ty, người lấy vợ sinh con, người đã có nhà có xe. Còn anh, vẫn là anh chàng bảo vệ ở Dallas, Texas, với mức lương vừa đủ trả tiền thuê phòng và gửi về cho mẹ mỗi tháng.

Không phải anh không có ước mơ.

Ước mơ của Lý Sơn lớn lắm — lớn đến mức đôi khi anh không dám nói ra vì sợ người ta cười. Anh muốn có một doanh nghiệp của riêng mình. Không phải tiệm nail nhỏ lẻ, không phải xe tải chở hàng — anh muốn một công ty thật sự, có tên tuổi, có thương hiệu, có thể vươn ra toàn cầu. Anh không biết sẽ làm gì, kinh doanh mặt hàng nào, bắt đầu từ đâu. Nhưng cái khát vọng đó luôn âm ỉ trong ngực anh như một ngọn lửa nhỏ không chịu tắt dù gió thổi bao nhiêu.

Anh lấy điện thoại ra, mở Facebook — thói quen mỗi khi ca trực nhàm chán. Lướt qua những bài đăng quen thuộc, những quảng cáo nhàm chán, những status của bạn bè mà anh hầu như không còn liên lạc thường xuyên. Ai đó đăng ảnh ăn phở. Ai đó khoe con mới biết đi. Ai đó chia sẻ tin tức chính trị mà anh không muốn đọc vào lúc này.

Rồi một thông báo nhỏ hiện lên góc màn hình.

Tin nhắn mới.

Người lạ.

Lý Sơn nhíu mày nhìn vào ảnh đại diện — một người phụ nữ, khuôn mặt thanh tú, tóc dài đen, nụ cười nhẹ nhàng nhưng trong ánh mắt có gì đó sắc bén, thông minh. Tên: Diễm Lê. Địa điểm: San Francisco, California.

“Xin chào anh Lý Sơn. Em là Diễm Lê, chủ tiệm nail salon ở San Francisco. Em thấy anh trong nhóm Cộng Đồng Người Việt Dallas và muốn nhắn tin hỏi thăm. Anh có tiện nói chuyện không ạ?”

Lý Sơn đọc tin nhắn hai lần. Rồi ba lần.

Một người phụ nữ lạ từ San Francisco chủ động nhắn tin cho anh — một anh chàng bảo vệ bình thường ở Dallas. Không có gì bất thường ở điều đó, anh tự nhủ. Facebook là mạng xã hội mà, người ta kết bạn và nhắn tin với người lạ mỗi ngày. Nhưng có điều gì đó trong cách cô ấy viết — ngắn gọn, lịch sự, không hoa mỹ — khiến anh tò mò.

Anh nhìn vào trang cá nhân của Diễm Lê.

Không nhiều thông tin công khai. Một vài bức ảnh về tiệm nail — không gian sạch sẽ, hiện đại, sang trọng hơn những tiệm nail thông thường anh từng thấy. Một vài bài đăng ngắn về kinh doanh, về ngành nail, về thị trường Mỹ. Không có ảnh cá nhân nhiều, không có chuyện tình cảm, không có những status cảm xúc thông thường. Trang cá nhân của một người tập trung vào công việc, anh nhận xét thầm.

Cuối cùng, anh nhấn trả lời.

“Chào chị Diễm Lê. Tôi là Lý Sơn. Chị cần hỏi gì vậy ạ?”

Anh đặt điện thoại xuống bàn bảo vệ, không thực sự mong đợi câu trả lời ngay. Đã gần nửa đêm — người ta thường không ngồi chờ tin nhắn vào giờ này.

Nhưng chỉ hai phút sau, ba dấu chấm xuất hiện. Cô ấy đang gõ.

“Anh ơi, em đang tìm hiểu về thị trường nail ở Dallas và vùng phụ cận Texas. Em nghe nói khu vực này có nhiều tiềm năng phát triển. Anh sống ở Dallas lâu chưa? Anh có biết nhiều về cộng đồng người Việt ở đây không?”

Lý Sơn đọc tin nhắn, một góc miệng khẽ cong lên. Đây là câu hỏi kinh doanh, không phải câu hỏi xã giao thông thường. Người phụ nữ này đang nghiên cứu thị trường — và cô ấy đang hỏi một anh chàng bảo vệ vì anh ta xuất hiện trong nhóm cộng đồng người Việt Dallas.

Thú vị.

“Tôi sống ở Dallas được bảy năm rồi. Biết khá nhiều về khu vực này. Chị đang tính mở rộng kinh doanh sang Texas à?”

“Đúng vậy anh. Nhưng không chỉ là mở thêm một tiệm nail thông thường. Em đang nghĩ đến một mô hình lớn hơn nhiều. Anh có muốn nghe không?”

Lý Sơn nhìn ra bãi đậu xe một lúc. Gió Dallas thổi qua những hàng cây thưa, mang theo hơi lạnh của mùa đông sắp đến. Ca trực còn một tiếng nữa mới kết thúc. Anh không có việc gì làm.

Và có điều gì đó trong câu hỏi của người phụ nữ tên Diễm Lê này — “một mô hình lớn hơn nhiều” — khiến ngọn lửa nhỏ trong ngực anh bỗng cháy sáng hơn một chút.

“Tôi muốn nghe.”


Cuộc trò chuyện bắt đầu từ đó.

Diễm Lê giải thích về ý tưởng của cô — không phải một tiệm nail, không phải một chuỗi tiệm, mà là một công ty cung cấp nguyên liệu và dụng cụ nail chuyên nghiệp cho toàn bộ thị trường Mỹ và hướng đến xuất khẩu toàn cầu. Classy Nails Corporation LLC — cái tên cô đã nghĩ đến từ lâu nhưng chưa có đủ nguồn lực để hiện thực hóa.

“Thị trường nail ở Mỹ trị giá hàng chục tỷ đô la mỗi năm,” Diễm Lê viết, giọng văn chắc chắn như một bản thuyết trình kinh doanh. “Nhưng phần lớn nguyên liệu đều nhập từ các nhà cung cấp lớn, không có thương hiệu Việt nào đứng vững ở phân khúc cao cấp. Em muốn thay đổi điều đó.”

Lý Sơn đọc từng dòng, từng ý. Đây không phải cuộc trò chuyện tán gẫu thông thường. Đây là một người phụ nữ với tầm nhìn rõ ràng, kế hoạch cụ thể, và đang tìm kiếm điều gì đó — hoặc ai đó.

“Chị tìm tôi vì lý do gì?” anh hỏi thẳng.

Một khoảng ngừng ngắn. Rồi cô ấy trả lời.

“Em cần người hiểu thị trường Dallas. Người có kết nối với cộng đồng người Việt ở Texas. Và quan trọng hơn — em cần người em có thể tin tưởng để bắt đầu. Anh Sơn, anh có bao giờ nghĩ đến việc làm kinh doanh chưa?”

Lý Sơn đặt điện thoại xuống.

Nhìn ra màn đêm Dallas.

Bảy năm làm bảo vệ. Bảy năm với ngọn lửa nhỏ âm ỉ trong ngực. Bảy năm chờ đợi một cơ hội mà anh không biết nó sẽ đến từ đâu, vào lúc nào, dưới hình dạng gì.

Liệu đây có phải là cơ hội đó không?

Anh không biết. Anh chỉ biết rằng lần đầu tiên trong nhiều năm, anh không cảm thấy mệt mỏi nữa.

Anh nhấc điện thoại lên và gõ câu trả lời.

“Tôi luôn nghĩ đến điều đó. Chị muốn nói chuyện thêm không?”

Ba dấu chấm xuất hiện ngay lập tức.

“Em đang chờ câu đó từ đầu cuộc trò chuyện, anh Sơn ạ.”


Bạn thích chương 1 không? Tiếp tục chương 2 nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 2: Người Phụ Nữ Từ San Francisco

Sau đêm hôm đó, Lý Sơn không thể ngủ được.

Không phải vì ca trực mệt mỏi — anh đã quen với điều đó từ lâu. Mà vì trong đầu anh cứ quay đi quay lại những dòng tin nhắn của Diễm Lê, những ý tưởng kinh doanh cô trình bày rõ ràng và tự tin như một người đã nghĩ về điều này từ rất lâu.

Classy Nails Corporation LLC.

Cái tên vang lên trong đầu anh như một giai điệu lạ mà anh chưa từng nghe nhưng lại cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.

Anh nằm trên chiếc giường nhỏ trong căn phòng thuê ở ngoại ô Dallas, nhìn lên trần nhà tối tăm. Căn phòng rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, với một chiếc bàn nhỏ kê sát cửa sổ, một tủ quần áo cũ, và chiếc tivi mà anh ít khi bật. Đây là thế giới của anh sau bảy năm ở Mỹ — không rộng lớn, không hào nhoáng, nhưng là của anh.

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn mới từ Diễm Lê — lúc này đã là hai giờ sáng.

“Anh Sơn còn thức không? Em xin lỗi nếu nhắn muộn quá. Em đang xem lại kế hoạch kinh doanh và có một số điều muốn hỏi anh về thị trường Dallas.”

Lý Sơn mỉm cười trong bóng tối. Người phụ nữ này làm việc đến hai giờ sáng. Cô ấy nghiêm túc với ý tưởng của mình — điều đó anh có thể cảm nhận rõ ràng.

“Tôi còn thức. Chị hỏi đi.”

“Anh biết có bao nhiêu tiệm nail ở khu vực Dallas - Fort Worth không? Và phần lớn họ lấy nguyên liệu từ đâu?”

Lý Sơn suy nghĩ. Bảy năm sống ở Dallas, đi qua biết bao nhiêu khu phố, biết bao nhiêu trung tâm mua sắm — anh đã thấy tiệm nail ở khắp nơi. Trong mỗi khu shopping mall, trên mỗi con phố thương mại, đôi khi chen chúc ba bốn tiệm trong cùng một tòa nhà.

“Hàng nghìn tiệm. Dallas - Fort Worth là vùng đô thị lớn thứ tư nước Mỹ. Người Việt mình chiếm phần lớn thị trường nail ở đây. Nguyên liệu thì chủ yếu lấy từ các nhà cung cấp lớn ở California, hoặc một số chỗ ở Houston.”

“Đúng như em nghĩ,” Diễm Lê trả lời ngay. “Và đó chính là cơ hội. Nếu có một công ty cung cấp nguyên liệu chất lượng cao, giá cạnh tranh, dịch vụ giao hàng nhanh ngay tại Texas — anh nghĩ các chủ tiệm nail có muốn dùng không?”

“Chắc chắn có. Chi phí vận chuyển từ California về Texas không nhỏ. Nếu có nguồn cung tại chỗ, tiết kiệm được nhiều lắm.”

“Anh Sơn,” Diễm Lê gõ, và anh có cảm giác cô đang chọn từng chữ rất cẩn thận. “Em cần một người đối tác ở Dallas. Người hiểu thị trường, có quan hệ với cộng đồng người Việt, và quan trọng nhất — người có thể tin tưởng được. Anh có muốn nghe thêm về đề xuất của em không?”

Lý Sơn đặt điện thoại xuống ngực, nhắm mắt lại.

Đối tác.

Cái từ đó chưa bao giờ được dùng để nói về anh. Anh là nhân viên bảo vệ, là người thuê nhà, là người gửi tiền về cho mẹ mỗi tháng. Không ai gọi anh là đối tác trong bất cứ điều gì.

Nhưng có điều gì đó trong cách Diễm Lê tiếp cận — thẳng thắn, không vòng vo, không màu mè — khiến anh thấy cô ấy nghiêm túc. Không phải kiểu người nói cho vui.

“Tôi muốn nghe,” anh gõ lại lần thứ hai trong đêm nay.


Những ngày tiếp theo, cuộc trò chuyện giữa Lý Sơn và Diễm Lê phát triển như một dòng sông bắt đầu từ những nhánh nhỏ rồi dần dần mở rộng ra.

Ban đầu chỉ là những câu hỏi về thị trường — bao nhiêu tiệm nail, ở khu vực nào, khách hàng chủ yếu là ai, giá cả trung bình ra sao. Lý Sơn trả lời từng câu một cách chân thật, dựa trên bảy năm quan sát và sinh sống tại Dallas.

Rồi dần dần, câu chuyện mở rộng hơn. Diễm Lê kể về hành trình của cô ở San Francisco — sang Mỹ từ năm hai mươi tuổi, bắt đầu làm thợ nail cho người khác, dành dụm từng đồng để mở tiệm riêng. Mười lăm năm từ một thợ nail không có xu dính túi đến chủ một tiệm nail salon cao cấp ở trung tâm San Francisco, phục vụ khách hàng thu nhập cao.

“Em không bao giờ nghĩ đây là đích đến,” cô viết một đêm. “Một tiệm nail, dù thành công đến đâu, cũng chỉ là một tiệm nail. Em muốn nhiều hơn thế. Em muốn xây dựng điều gì đó có thể tồn tại sau khi em không còn đứng sau quầy làm móng nữa.”

Lý Sơn đọc những dòng đó, cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ. Cô ấy dùng những từ khác, nhưng nói về điều giống hệt những gì anh thường nghĩ trong những ca trực dài.

“Tôi hiểu cảm giác đó,” anh gõ. “Đứng gác ở một tòa nhà người ta, ngày này qua ngày khác, và biết rằng mình có thể làm được nhiều hơn — nhưng không biết bắt đầu từ đâu.”

“Đúng vậy,” Diễm Lê trả lời nhanh. “Và đó là lý do em tìm anh, anh Sơn. Em có ý tưởng, có kinh nghiệm ngành nail, có một phần vốn. Nhưng em cần người ở Dallas — người biết đất, biết người, biết cách tiếp cận cộng đồng ở đó. Em tin rằng anh là người như vậy.”

Lý Sơn ngồi thẳng dậy trên giường.

“Chị tin tôi chỉ qua vài ngày nhắn tin thôi sao?”

“Em không phải người tin người dễ dàng, anh Sơn ạ,” Diễm Lê viết, và anh có thể cảm nhận được sự nghiêm túc trong từng chữ. “Em đã xem profile của anh rất kỹ. Em đã hỏi thăm một số người trong nhóm cộng đồng về anh. Họ đều nói anh là người thật thà, đáng tin cậy. Trong kinh doanh, đó là tài sản quý giá nhất.”

Anh không biết nên cảm thấy thế nào khi biết cô ấy đã âm thầm tìm hiểu về mình trước khi liên hệ. Một phần anh thấy hơi bất ngờ — nhưng phần khác lại thấy đó là dấu hiệu của một người làm việc có tính toán, cẩn thận, không liều lĩnh.

“Chị muốn gặp mặt trực tiếp không?” anh hỏi.

Một khoảng ngừng dài hơn lần trước. Rồi câu trả lời hiện lên.

“Em đang nghĩ đến điều đó. Tháng sau em có kế hoạch đến Dallas khảo sát thị trường. Nếu anh đồng ý, chúng ta có thể gặp nhau và nói chuyện chi tiết hơn về kế hoạch. Nhưng trước đó, anh cần đọc cái này.”

Một file PDF được gửi đến.

Lý Sơn mở ra. Mười tám trang. Tiêu đề: “Classy Nails Corporation LLC — Business Plan Draft v1.0”

Anh đọc từ đầu đến cuối, không bỏ sót một dòng nào. Càng đọc, anh càng ngạc nhiên. Đây không phải bản kế hoạch kinh doanh nghiệp dư — đây là một tài liệu được chuẩn bị kỹ lưỡng, với số liệu thị trường cụ thể, phân tích đối thủ cạnh tranh, dự báo doanh thu, và lộ trình phát triển năm năm.

Năm thứ nhất: Xây dựng kho hàng và hệ thống phân phối tại Dallas.

Năm thứ hai: Mở rộng ra Houston, Austin, San Antonio.

Năm thứ ba: Phủ sóng toàn Texas và các bang lân cận.

Năm thứ tư và năm: Hướng đến thị trường quốc tế — Canada, Úc, và Đông Nam Á.

Mục tiêu doanh thu năm thứ năm: Hai mươi triệu đô la.

Lý Sơn đọc lại con số đó.

Hai mươi triệu đô la.

Anh, một anh chàng bảo vệ với mức lương mười lăm đô một giờ, đang đọc một bản kế hoạch kinh doanh trị giá hai mươi triệu đô la lúc ba giờ sáng trong căn phòng thuê hai mươi mét vuông ở Dallas.

Có điều gì đó vừa buồn cười vừa kỳ diệu về khoảnh khắc này.

Anh gõ tin nhắn cho Diễm Lê.

“Tôi đã đọc xong. Chị viết cái này một mình à?”

“Em và một người bạn học MBA. Anh thấy thế nào?”

Lý Sơn suy nghĩ một lúc trước khi gõ câu trả lời.

“Tôi thấy đây là kế hoạch nghiêm túc nhất mà tôi từng đọc. Và tôi thấy mình muốn là một phần của nó.”

Ba dấu chấm xuất hiện. Biến mất. Rồi xuất hiện lại.

“Em rất vui khi nghe điều đó, anh Sơn. Nhưng anh cần biết một điều — con đường này không dễ dàng. Sẽ có rất nhiều khó khăn, nhiều áp lực, nhiều lúc muốn bỏ cuộc. Anh có chắc không?”

Lý Sơn nhìn ra cửa sổ. Bầu trời Dallas đêm khuya, tối tăm nhưng đầy sao.

Bảy năm anh đã chờ đợi. Bảy năm với ngọn lửa nhỏ âm ỉ trong ngực không chịu tắt.

“Tôi chắc,” anh gõ. “Hẹn gặp chị ở Dallas tháng sau.”


Bạn thích chương 2 không? Tiếp tục chương 3 nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 3: Cuộc Gặp Gỡ Đầu Tiên

Tháng mười một ở Dallas lạnh hơn San Francisco nhiều.

Diễm Lê bước ra khỏi cửa sân bay Dallas Love Field, kéo chiếc vali nhỏ màu đen theo sau, và cảm nhận ngay làn gió lạnh cắt qua lớp áo khoác mỏng mà cô mang theo từ California. Cô nhíu mày, rút điện thoại ra kiểm tra tin nhắn.

Lý Sơn đã nhắn từ hai mươi phút trước.

“Em ra cửa số 3 nhé. Anh đang đậu xe ở bãi B.”

Diễm Lê nhìn quanh. Sân bay không lớn, không nhỏ — vừa đủ tấp nập để cô cảm nhận được nhịp sống của một thành phố đang phát triển. Khác với San Francisco với những tòa nhà chọc trời chen chúc và không khí luôn ẩm ướt mùi biển, Dallas mang một vẻ rộng lớn, phóng khoáng — bầu trời cao hơn, đường phố rộng hơn, con người trông có vẻ… thực tế hơn.

Cô bước về phía cửa số 3.

Và nhìn thấy anh.

Lý Sơn cao hơn cô tưởng — khoảng một mét bảy lăm, dáng người chắc chắn của người quen lao động tay chân. Mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm và quần jeans tối màu, tóc cắt ngắn gọn gàng. Anh đứng cạnh chiếc xe Toyota Camry cũ màu bạc, tay cầm điện thoại, mắt đang quét qua dòng người đi ra từ cửa sân bay.

Khi ánh mắt họ gặp nhau, có một khoảnh khắc cả hai đều đứng yên.

Diễm Lê đã thấy ảnh của Lý Sơn trên Facebook — những bức ảnh thỉnh thoảng anh đăng về cuộc sống ở Dallas, về những buổi tụ tập cộng đồng người Việt, về những món ăn anh tự nấu. Nhưng ngoài đời thực, anh trông… khác. Không phải xấu hơn hay đẹp hơn — chỉ là thật hơn. Đôi mắt anh nhìn cô với vẻ tò mò thẳng thắn, không có sự tính toán hay màu mè.

Cô không quen với điều đó. Hầu hết những người cô gặp trong giới kinh doanh đều có ánh mắt đánh giá, so đo từ đầu đến chân. Ánh mắt của Lý Sơn thì khác — chân thật đến mức cô gần như không thoải mái.

Người này không biết che giấu cảm xúc, cô nhận xét thầm. Đó có thể là điểm mạnh hoặc điểm yếu — tùy vào hoàn cảnh.

Anh bước đến gần, giơ tay ra bắt.

“Chào chị Diễm Lê. Tôi là Lý Sơn.”

Giọng anh trầm và ấm, không có vẻ gì của người đang cố gắng gây ấn tượng. Cô bắt tay anh — bàn tay anh rộng và chắc, bàn tay của người quen làm việc nặng.

“Chào anh Sơn,” cô đáp, giọng bình thản như mọi cuộc gặp gỡ đối tác kinh doanh khác. “Cảm ơn anh đã đến đón.”

“Không có gì. Chị đợi lâu không? Đường vào sân bay hơi kẹt.”

“Em vừa ra thôi.”

Không có những câu xã giao dài dòng. Không có những nụ cười giả tạo. Cả hai đều là người thực tế — điều đó cô nhận ra ngay trong ba mươi giây đầu tiên.

Lý Sơn lấy vali của cô, đặt vào cốp xe. Cô ngồi vào ghế phụ, nhìn ra cửa sổ khi xe bắt đầu lăn bánh ra khỏi sân bay.

“Chị đặt khách sạn ở đâu?” anh hỏi.

“Marriott ở downtown Dallas. Gần khu thương mại.”

Anh gật đầu. “Khoảng hai mươi phút. Chị đói không? Anh biết một chỗ phở ngon trên đường đi.”

Diễm Lê liếc sang nhìn anh. Câu hỏi đơn giản, không có ẩn ý gì — chỉ là quan tâm thực sự. Cô không nhớ lần cuối cùng ai đó hỏi cô có đói không mà không có mục đích gì đằng sau.

“Được,” cô nói. “Phở nghe hay đấy.”


Quán phở nằm trong một khu mua sắm nhỏ ở khu vực có nhiều người Việt sinh sống, biển hiệu tiếng Việt treo bên ngoài, mùi nước dùng thơm phức lan ra tận vỉa hè. Lúc này là giờ trưa, quán đông người — chủ yếu là người Việt, nhưng cũng có một số người Mỹ và người Mỹ Latin.

Họ chọn một bàn nhỏ ở góc trong, yên tĩnh hơn.

“Anh hay đến đây không?” Diễm Lê hỏi khi nhân viên mang menu đến.

“Mỗi tuần ít nhất một lần,” Lý Sơn đáp. “Chủ quán là cô Hoa, sang đây từ năm 1995. Làm phở theo đúng công thức Hà Nội, không pha tạp.”

Diễm Lê nhìn quanh quán. Tường treo những bức ảnh đen trắng về Hà Nội xưa, về những con phố cũ, về những gương mặt không tên. Có gì đó trong không gian này khiến cô bỗng nhớ đến mẹ — người đàn bà nhỏ bé ở Sài Gòn mà cô chưa về thăm được ba năm nay vì công việc.

“Chị từ đâu sang Mỹ?” Lý Sơn hỏi khi họ đã gọi món xong.

“Sài Gòn. Năm hai mươi tuổi.” Cô nhìn thẳng vào anh. “Còn anh?”

“Hà Nội. Năm hai mươi ba tuổi.” Anh cười nhẹ — lần đầu tiên cô thấy anh cười. “Chúng ta là hai đầu đất nước.”

“Và giờ gặp nhau ở Texas,” cô nói, giọng bình thản nhưng trong lòng nhận ra đó là một chi tiết thú vị.

Phở được mang ra — bát lớn, nước dùng trong vắt và thơm, thịt bò tái hồng hào. Diễm Lê nhìn bát phở và bỗng cảm thấy đói thật sự — cái đói của người đã làm việc liên tục mà quên ăn, cái đói của người xa nhà lâu ngày bỗng ngửi thấy mùi quê hương.

Họ ăn trong im lặng một lúc.

Không phải im lặng khó chịu — mà là im lặng của hai người đang thực sự thưởng thức bữa ăn, không cần phải nói gì cho có vẻ lịch sự.

Cuối cùng, Diễm Lê đặt đũa xuống và nhìn thẳng vào Lý Sơn.

“Anh Sơn, em muốn nói thẳng.”

“Tôi thích vậy,” anh đáp, cũng đặt đũa xuống.

“Em đã nghiên cứu về anh khá kỹ trước khi liên hệ. Không chỉ hỏi thăm trong cộng đồng — em còn tìm hiểu về lý lịch, về quá trình làm việc, về những người anh quen biết.” Cô dừng lại, quan sát phản ứng của anh.

Lý Sơn không tỏ ra bực bội hay ngạc nhiên. Chỉ gật đầu nhẹ. “Tôi biết. Chị nói điều đó trong tin nhắn rồi.”

“Vậy anh không phiền?”

“Nếu tôi là chị, tôi cũng làm vậy.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Kinh doanh cần người đáng tin. Muốn biết người có đáng tin không thì phải tìm hiểu. Tôi không có gì để giấu.”

Diễm Lê im lặng một giây. Câu trả lời đó — thẳng thắn, không phòng thủ, không cố gắng tạo ấn tượng — khiến cô bất ngờ hơn bất cứ điều gì.

Cô đã gặp nhiều người trong giới kinh doanh. Người thì quá nhiệt tình đến mức đáng ngờ. Người thì tính toán từng câu chữ đến mức mệt mỏi. Người thì nói một đằng làm một nẻo.

Lý Sơn không thuộc loại nào trong số đó.

“Được rồi,” cô nói, lấy chiếc laptop mỏng từ túi xách ra đặt lên bàn. “Vậy chúng ta nói chuyện kinh doanh đi. Em muốn trình bày chi tiết hơn về kế hoạch — những gì anh đọc trong file PDF chỉ là phần tổng quan. Còn nhiều thứ cần bàn.”

Lý Sơn nhìn chiếc laptop, rồi nhìn cô. “Chị ăn phở xong chưa?”

Diễm Lê nhìn xuống bát phở của mình — còn phân nửa. Cô đã định bỏ qua để vào việc ngay, như cô vẫn thường làm. Ăn uống với cô từ lâu chỉ là việc nạp năng lượng, không phải là thời gian để thưởng thức.

“Em…” cô bắt đầu nói.

“Ăn xong đi đã,” Lý Sơn nói, giọng bình thản nhưng chắc chắn. “Kinh doanh bàn lúc nào cũng được. Phở nguội thì uổng.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc.

Rồi, lần đầu tiên trong ngày hôm đó, cô mỉm cười — một nụ cười thật sự, không phải nụ cười lịch sự của cuộc họp kinh doanh.

“Anh Sơn,” cô nói, “anh là người đầu tiên bảo em ăn xong đi đã trong vòng… rất lâu rồi.”

Lý Sơn chỉ nhún vai. “Người ta không thể làm việc tốt khi đói. Đó là lý thường.”

Diễm Lê cúi xuống tiếp tục ăn phở. Nước dùng vẫn còn nóng, vẫn còn thơm.

Và cô nhận ra — lần đầu tiên trong rất lâu — cô đang thực sự ăn, không phải chỉ nuốt cho xong bữa.


Sau bữa ăn, họ ngồi lại ở quán, gọi thêm hai ly cà phê sữa đá, và Diễm Lê mở laptop ra trình bày kế hoạch kinh doanh chi tiết.

Cô trình bày trong hai tiếng đồng hồ — về chuỗi cung ứng nguyên liệu nail từ các nhà sản xuất ở Hàn Quốc và Đài Loan, về hệ thống kho bãi và vận chuyển, về chiến lược tiếp cận khách hàng là các chủ tiệm nail người Việt, về mô hình định giá và lợi nhuận.

Lý Sơn lắng nghe. Không ngắt lời. Chỉ thỉnh thoảng hỏi một câu khi cần làm rõ.

Đó là điều Diễm Lê nhận thấy — anh biết lắng nghe. Không phải kiểu lắng nghe giả vờ trong khi đầu óc đang nghĩ chuyện khác. Mà là lắng nghe thật sự, mắt không rời màn hình hoặc những tờ tài liệu cô đặt trước mặt anh, không nhìn điện thoại dù nó rung lên hai lần.

Khi cô trình bày xong, anh ngồi im một lúc.

“Tôi có vài câu hỏi,” anh nói.

“Anh cứ hỏi.”

“Vốn ban đầu chị tính bao nhiêu? Và chị có bao nhiêu phần trăm trong tay rồi?”

Thẳng vào trọng tâm. Diễm Lê gật đầu — đây đúng là câu hỏi quan trọng nhất.

“Cần khoảng một triệu rưỡi đô la để bắt đầu giai đoạn một. Em hiện có năm trăm nghìn — phần lớn là tiết kiệm từ tiệm nail và một khoản vay ngân hàng. Còn lại một triệu em đang tìm nhà đầu tư.”

“Một triệu đô,” Lý Sơn lặp lại, giọng không phán xét, chỉ đơn giản là xác nhận con số. “Chị đã tiếp cận ai chưa?”

“Có một vài người quan tâm ở San Francisco. Nhưng em muốn tìm nhà đầu tư hiểu thị trường Texas hơn là người chỉ nhìn vào số liệu trên giấy.” Cô nhìn thẳng vào anh. “Và em cũng cần người đồng hành thực sự, không chỉ là người bỏ tiền rồi ngồi chờ lợi nhuận.”

“Còn vai trò của tôi trong tất cả điều này là gì?” anh hỏi.

Đây là câu hỏi quan trọng thứ hai. Diễm Lê đã chuẩn bị câu trả lời cho câu này từ lâu, nhưng khi nói ra, cô muốn đảm bảo mỗi chữ đều chính xác.

“Em muốn anh là đồng sáng lập và giám đốc vận hành tại Dallas. Anh phụ trách kho bãi, vận chuyển, và quan hệ khách hàng với các tiệm nail ở Texas. Em phụ trách chuỗi cung ứng, tài chính, và chiến lược phát triển.” Cô dừng lại. “Cổ phần của anh là hai mươi lăm phần trăm công ty.”

Lý Sơn không nói gì trong một lúc dài.

Bên ngoài cửa sổ quán phở, Dallas tiếp tục nhịp sống bình thường — xe cộ qua lại, người đi bộ vội vã, mây trắng trôi qua bầu trời xanh Texas rộng lớn. Một thành phố không biết rằng trong một góc nhỏ của nó, có hai người Việt đang ngồi bàn về một giấc mơ trị giá hai mươi triệu đô la.

“Chị nghĩ tôi đủ năng lực để làm việc đó không?” anh hỏi, giọng không có vẻ gì là tự ti — chỉ là muốn đánh giá thực tế.

“Anh không cần biết hết mọi thứ ngay từ đầu,” Diễm Lê trả lời. “Anh cần học hỏi, cần chịu khó, và cần đáng tin cậy. Ba điều đó, qua những gì em tìm hiểu, anh đều có.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Còn kiến thức và kỹ năng — em sẽ đào tạo anh. Chúng ta học cùng nhau.”

Lý Sơn nhìn ra cửa sổ một lúc. Rồi quay lại nhìn cô.

“Chị tin vào kế hoạch này không? Thực sự tin, không phải vì chị đã bỏ nhiều công sức vào đó?”

Câu hỏi đó khiến Diễm Lê bất ngờ. Không phải vì nó khó — mà vì không ai từng hỏi cô điều đó theo cách này.

Cô suy nghĩ thật sự trước khi trả lời.

“Em tin,” cô nói cuối cùng. “Không phải vì em muốn nó thành công. Mà vì em thấy khoảng trống thị trường thật sự tồn tại, và em thấy người Việt mình có đủ khả năng để lấp đầy khoảng trống đó.” Giọng cô trầm xuống một chút. “Em đã làm nail mười lăm năm. Em biết ngành này từ trong ra ngoài. Nếu không phải em làm điều này thì sẽ là người khác — nhưng có lẽ họ sẽ không hiểu cộng đồng mình như em hiểu.”

Lý Sơn gật đầu chậm rãi.

“Được rồi,” anh nói.

“Được rồi là sao?” Diễm Lê nhìn anh.

“Được rồi là tôi muốn thử.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt không có gì ngoài sự chắc chắn bình thản. “Tôi không có nhiều tiền để đầu tư. Nhưng tôi có thời gian, có sức lực, và tôi biết Dallas. Nếu chị chấp nhận điều đó thay cho phần vốn ban đầu của tôi, thì chúng ta có thể nói chuyện tiếp.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc lâu.

Cô đã gặp nhiều người muốn tham gia vì tiền, vì danh tiếng, vì những lý do phức tạp khác. Nhưng Lý Sơn ngồi trước mặt cô và nói thẳng rằng anh không có tiền — điều mà hầu hết đàn ông sẽ không bao giờ thừa nhận với một người phụ nữ trong cuộc gặp đầu tiên.

Đó là sự thật thà đến mức cô gần như không biết phải phản ứng như thế nào.

“Được,” cô nói sau một lúc. “Chúng ta sẽ tính toán lại cơ cấu cổ phần sau. Nhưng trước tiên — anh có muốn đi khảo sát một số địa điểm tiềm năng cho kho hàng ở Dallas không? Em có danh sách cần xem trong hai ngày tới.”

Lý Sơn đứng dậy, đặt tờ tiền xuống bàn để trả phần của anh.

“Khi nào chị muốn bắt đầu?”

Diễm Lê đóng laptop lại, đứng dậy.

“Ngay bây giờ.”


Bạn thích chương 3 không? Tiếp tục chương 4 nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 4: Những Ngày Dallas

Hai ngày khảo sát địa điểm kho hàng ở Dallas trôi qua nhanh hơn cả hai người tưởng.

Lý Sơn lái chiếc Camry cũ chở Diễm Lê đi khắp các khu công nghiệp và thương mại của thành phố — từ khu vực Garland phía đông, nơi nhiều doanh nghiệp người Việt đặt kho hàng, đến khu Irving phía tây gần sân bay DFW, rồi xuống phía nam đến Grand Prairie và Mesquite. Bảy năm sống ở Dallas đã cho anh một tấm bản đồ chi tiết trong đầu mà không có ứng dụng điều hướng nào có thể thay thế được — anh biết đường nào hay kẹt xe vào giờ nào, khu nào có mặt bằng giá hợp lý, chủ nhà nào người Việt mình có thể thương lượng được.

Diễm Lê ngồi ghế phụ với chiếc laptop mở sẵn, ghi chép liên tục. Cô đặt câu hỏi về từng địa điểm — diện tích, giá thuê, khoảng cách đến các tuyến đường vận chuyển chính, hệ thống điện nước, bãi đậu xe cho xe tải. Những câu hỏi của cô cụ thể và chính xác đến mức Lý Sơn đôi khi phải dừng xe lại để kiểm tra thêm thông tin trước khi trả lời.

Cô không chấp nhận câu trả lời chung chung. Điều đó anh học được sau ngày đầu tiên.

“Chị làm việc kiểu này từ hồi nào?” anh hỏi vào buổi chiều ngày thứ hai, khi họ đang ngồi trong xe ăn bánh mì mua từ một tiệm bánh người Việt gần khu Garland, nghỉ ngơi sau khi xem ba địa điểm liên tiếp.

“Kiểu gì?” Diễm Lê hỏi lại, mắt vẫn nhìn vào màn hình laptop.

“Không bỏ sót chi tiết nào. Hỏi đến cùng mỗi vấn đề. Không để cảm xúc ảnh hưởng đến đánh giá.”

Diễm Lê dừng gõ phím, nhìn sang anh. Ánh nắng chiều Dallas chiếu qua kính xe, làm khuôn mặt cô sáng lên theo một cách mà anh không thể không để ý.

“Mười lăm năm,” cô nói. “Khi anh làm việc một mình, không có ai che chắn cho mình, không có ai sửa sai cho mình — anh học cách không được phép mắc lỗi.” Giọng cô bình thản, không than vãn, chỉ đơn giản là trình bày thực tế. “Một sai lầm nhỏ trong kinh doanh có thể xóa đi nhiều năm công sức. Em đã học điều đó theo cách khó nhất.”

“Chị mắc sai lầm gì?”

Câu hỏi trực tiếp đến mức Diễm Lê quay sang nhìn anh với vẻ ngạc nhiên nhẹ.

“Anh hỏi thẳng nhỉ.”

“Chị nói chị học từ sai lầm. Tôi muốn biết để không lặp lại.”

Diễm Lê nhìn ra cửa sổ một lúc. Bãi đậu xe trước mặt vắng vẻ trong nắng chiều, vài chiếc xe tải lớn đậu xa xa.

“Năm thứ ba ở Mỹ,” cô bắt đầu kể, giọng đều đều. “Em góp vốn với một người quen mở tiệm nail ở Oakland. Người đó nói năng ngọt ngào, kế hoạch nghe rất hay, có vẻ đáng tin. Em bỏ vào hết số tiền tiết kiệm được trong ba năm — hai mươi nghìn đô la.” Cô dừng lại. “Sáu tháng sau, người đó rút tiền ra và biến mất. Tiệm nail đóng cửa. Em không còn một xu.”

Lý Sơn im lặng.

“Em phải bắt đầu lại từ đầu,” Diễm Lê tiếp tục. “Đi làm thuê, dành dụm lại từng đồng. Mất thêm bốn năm nữa để mở được tiệm riêng.” Cô quay lại nhìn anh. “Đó là lý do em tìm hiểu rất kỹ về anh trước khi liên hệ. Không phải vì em nghi ngờ anh — mà vì em không thể để điều đó xảy ra lần nữa.”

Lý Sơn gật đầu chậm rãi. “Tôi hiểu.”

“Anh không tức vì em đã điều tra về anh à?”

“Không.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi tôn trọng điều đó. Người bị lừa một lần mà vẫn dám tin người lần nữa — nhưng tin có chọn lựa, có kiểm chứng — người đó dũng cảm hơn người chưa bao giờ bị lừa nhiều.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc lâu, không nói gì.

Rồi cô quay lại với laptop.

“Địa điểm thứ tư,” cô nói, giọng trở lại sự bình thản chuyên nghiệp thường ngày. “Anh nói có một khu ở Irving gần đường 183 — mình đi xem không?”


Địa điểm ở Irving là cái mà cả hai đều biết ngay khi bước vào — đây là nơi phù hợp nhất.

Một nhà kho rộng khoảng tám trăm mét vuông, trần cao bốn mét, hệ thống điện ba pha đầy đủ, có bãi đậu xe cho xe tải lớn phía sau, và quan trọng nhất — nằm cách đường cao tốc 183 chỉ ba phút lái xe, dễ dàng tiếp cận toàn bộ khu vực Dallas Fort Worth.

Chủ nhà là ông Nguyễn Văn Tâm, người Việt sang Mỹ từ năm 1980, đã sở hữu tòa nhà này hơn hai mươi năm. Ông biết Lý Sơn qua cộng đồng người Việt — họ từng gặp nhau tại vài sự kiện cộng đồng, không thân thiết nhưng có quen mặt.

“Thằng Sơn đây à,” ông Tâm nói bằng tiếng Việt khi mở cửa, nhìn Lý Sơn rồi liếc sang Diễm Lê với ánh mắt tò mò của người lớn tuổi. “Bạn của mày đây à?”

“Dạ, đây là chị Diễm Lê, đối tác kinh doanh của con,” Lý Sơn giới thiệu bằng tiếng Việt. “Chúng con đang tìm kho hàng để thuê.”

Ông Tâm nhìn Diễm Lê từ đầu đến chân theo kiểu người miền Nam xưa đánh giá người mới gặp — thẳng thắn nhưng không vô lễ.

“Cô từ đâu vậy?” ông hỏi.

“Dạ con từ San Francisco, chú,” Diễm Lê đáp bằng tiếng Việt, giọng lịch sự và tôn trọng. “Con nghe anh Sơn nói chú có kho hàng tốt nhất khu vực này.”

Ông Tâm cười, vẻ hài lòng. “Thằng Sơn nó biết chỗ tốt.” Ông mở cửa kho rộng ra. “Vào xem đi.”

Trong khi ông Tâm giải thích về hệ thống điện và nước, Diễm Lê đi khắp các góc kho, gõ vào tường, nhìn lên trần, kiểm tra sàn. Lý Sơn đứng cạnh ông Tâm, trả lời những câu hỏi xã giao của ông về công việc và cuộc sống.

“Cô đó làm nail à?” ông Tâm hỏi khẽ.

“Dạ, cô ấy là chủ tiệm nail ở San Francisco. Chúng con đang mở công ty cung cấp nguyên liệu nail.”

Ông Tâm gật đầu, nhìn Diễm Lê đang cúi xuống kiểm tra hệ thống cống thoát nước với vẻ chuyên nghiệp không thể phủ nhận.

“Con bé đó cứng lắm,” ông nói nhỏ, giọng có vẻ tán thưởng. “Mắt nhìn kho hàng như chuyên gia vậy.”

Lý Sơn mỉm cười. “Dạ, chú nói đúng.”

Sau khi xem xong, họ ngồi xuống văn phòng nhỏ của ông Tâm để bàn về giá thuê. Diễm Lê mở laptop, đặt ra ba phương án thuê khác nhau mà cô đã chuẩn bị sẵn — thuê ngắn hạn sáu tháng, thuê một năm, và thuê hai năm với mức giá thương lượng theo từng phương án.

Ông Tâm nhìn màn hình laptop, rồi nhìn Diễm Lê với vẻ ngạc nhiên thật sự.

“Cô chuẩn bị kỹ vậy?”

“Dạ, con nghĩ thời gian của chú quý lắm nên con muốn trình bày rõ ràng để chú dễ quyết định,” cô đáp, giọng bình thản nhưng lịch sự.

Ông Tâm nhìn Lý Sơn. “Mày làm ăn với người như vậy thì yên tâm rồi.” Ông quay sang Diễm Lê. “Thôi, chú thương thằng Sơn, nó người tốt, bảy năm ở đây chưa làm phiền ai. Phương án một năm, chú bớt thêm năm trăm đô một tháng. Cô chịu không?”

Diễm Lê nhìn sang Lý Sơn một giây — anh khẽ gật đầu, ra hiệu rằng giá đó hợp lý.

“Dạ, con đồng ý. Cảm ơn chú.”

Khi họ rời văn phòng ông Tâm ra về, bầu trời Dallas đã chuyển sang màu cam đỏ của hoàng hôn. Không khí lạnh hơn, gió thổi nhẹ qua những hàng cây thưa lá ven đường.

Lý Sơn lái xe, Diễm Lê ngồi ghế phụ gõ ghi chú vào laptop. Im lặng — nhưng là im lặng thoải mái của hai người vừa hoàn thành một việc quan trọng cùng nhau.

“Anh Sơn,” Diễm Lê lên tiếng sau một lúc.

“Gì vậy chị?”

“Cảm ơn anh.” Cô không nhìn lên khỏi màn hình, nhưng giọng cô thay đổi — bớt cứng rắn hơn, gần gũi hơn một chút. “Nếu không có anh, chú Tâm sẽ không bớt giá. Quan hệ của anh trong cộng đồng quan trọng hơn em nghĩ.”

“Đó là thứ duy nhất tôi có thể đóng góp lúc này,” anh nói thật.

“Không phải,” Diễm Lê đáp. Cô đặt laptop xuống, nhìn thẳng ra phía trước. “Anh còn có thứ khó tìm hơn nhiều.”

“Thứ gì?”

Cô im lặng một lúc trước khi trả lời.

“Lòng người tin theo.”


Tối hôm đó, trước khi Diễm Lê về khách sạn, họ ngồi uống cà phê tại một quán nhỏ gần khu downtown Dallas.

Cuộc trò chuyện dần chuyển từ công việc sang những chuyện khác — về Hà Nội và Sài Gòn, về những ký ức tuổi thơ, về lý do mỗi người chọn sang Mỹ. Lần đầu tiên trong hai ngày, họ không nói về kho hàng, về cổ phần, về chiến lược thị trường.

Chỉ là hai người Việt xa nhà ngồi uống cà phê ở một thành phố Texas và kể chuyện cho nhau nghe.

Lý Sơn kể về người cha thợ mộc ở Hà Nội, người đã làm việc cả đời để dành tiền cho anh sang Mỹ với hy vọng anh sẽ làm được điều gì đó lớn hơn. Về người mẹ vẫn gọi điện mỗi Chủ nhật hỏi con có ăn no không. Về những năm đầu ở Mỹ làm đủ thứ công việc — rửa bát, giao hàng, phụ bếp — trước khi ổn định với công việc bảo vệ.

Diễm Lê kể về người mẹ đơn thân ở Sài Gòn đã bán đi đôi bông tai vàng duy nhất để mua vé máy bay cho cô sang Mỹ. Về những đêm khóc một mình trong phòng trọ ở San Jose vì nhớ nhà, vì mệt mỏi, vì không biết mình đang làm gì ở đất nước xa lạ này. Về quyết định không về Việt Nam cho đến khi làm được điều gì đó khiến mẹ tự hào.

“Chị đã làm được điều đó chưa?” Lý Sơn hỏi.

Diễm Lê nhìn vào ly cà phê. “Chưa. Một tiệm nail thành công ở San Francisco — mẹ em vui, nhưng em biết bà chưa thật sự tự hào theo cái nghĩa em muốn.” Cô ngừng lại. “Em muốn bà có thể nói với hàng xóm rằng con gái bà xây dựng được một công ty thật sự. Không phải làm móng cho người ta — mà là người khác làm việc cho công ty của con gái bà.”

Lý Sơn gật đầu, hiểu điều cô đang nói hơn bất cứ ai.

“Tôi cũng muốn điều đó,” anh nói nhỏ. “Không phải cho bản thân. Mà cho ba tôi.”

Họ nhìn nhau trong ánh đèn vàng của quán cà phê. Hai người từ hai đầu đất nước, hai hoàn cảnh khác nhau, nhưng cùng mang một thứ trong lòng — nợ với cha mẹ, nợ với những hy sinh mà người sinh ra mình đã gánh chịu.

“Chúng ta sẽ làm được,” Diễm Lê nói. Không phải giọng thuyết phục, không phải giọng của bản thuyết trình kinh doanh. Chỉ là một câu nói thật, đơn giản và chắc chắn.

“Vâng,” Lý Sơn đồng ý. “Chúng ta sẽ làm được.”


Sáng hôm sau, Diễm Lê bay trở về San Francisco.

Lý Sơn đưa cô ra sân bay Love Field, đậu xe ở khu vực thả khách, lấy vali từ cốp xe đưa cho cô.

“Anh Sơn,” Diễm Lê nói khi cô đã cầm tay kéo vali.

“Gì vậy?”

“Anh có hối hận không? Về quyết định tham gia vào việc này?”

Lý Sơn nhìn cô một lúc. Bầu trời sáng sớm Dallas còn xanh nhạt, không khí lạnh và trong. Xa xa, tiếng động cơ máy bay vọng lại từ đường băng.

“Chưa,” anh nói. “Hỏi lại tôi câu đó sau một năm.”

Diễm Lê gật đầu. Rồi, một cử chỉ mà ngay cả cô cũng không ngờ mình làm — cô đưa tay ra bắt tay anh.

Không phải bắt tay kiểu lịch sự gặp mặt lần đầu. Mà là bắt tay của hai người bắt đầu một hành trình chung.

Lý Sơn bắt tay cô. Chắc chắn, không do dự.

“Chúc chị đi đường bình an,” anh nói.

“Chúc anh mọi việc tốt lành,” cô đáp.

Diễm Lê kéo vali bước vào cửa sân bay, không quay đầu lại.

Lý Sơn đứng nhìn theo cho đến khi bóng cô khuất sau cánh cửa kính tự động.

Rồi anh quay về xe, lái ra khỏi sân bay, hướng về phía công ty nơi anh còn ca bảo vệ buổi sáng phải làm.

Nhưng lần đầu tiên trong bảy năm, anh lái xe với một cảm giác khác — cảm giác rằng cuộc sống của anh vừa rẽ sang một hướng mới. Không biết hướng đó sẽ dẫn đến đâu, không biết có bao nhiêu khó khăn đang chờ phía trước.

Nhưng ngọn lửa nhỏ trong ngực anh, lần đầu tiên sau rất lâu, bùng cháy thật sự.


Bạn thích chương 4 không? Tiếp tục chương 5 nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 5: Những Tháng Đầu Gian Khó

Ba tháng sau chuyến thăm Dallas của Diễm Lê, Classy Nails Corporation LLC chính thức được đăng ký thành lập tại tiểu bang Texas.

Lý Sơn đứng trước màn hình máy tính trong căn phòng thuê nhỏ của mình, nhìn vào tờ giấy chứng nhận thành lập công ty mà luật sư vừa gửi qua email — tên anh xuất hiện bên cạnh tên Diễm Lê với tư cách đồng sáng lập. Anh đọc đi đọc lại cái tên đó ba lần.

Lý Sơn. Co-Founder. Classy Nails Corporation LLC.

Bảy năm làm bảo vệ. Và giờ đây, trên một tờ giấy pháp lý, anh là đồng sáng lập của một công ty.

Anh chụp ảnh màn hình gửi cho mẹ ở Hà Nội kèm theo dòng chữ: “Con vừa mở công ty ở Mỹ rồi mẹ ơi.”

Mẹ anh trả lời sau mười phút — chắc bà đang ngủ trưa và bị tiếng điện thoại đánh thức.

“Con ơi mẹ không hiểu lắm nhưng mẹ tự hào về con. Nhớ ăn uống đầy đủ không.”

Lý Sơn cười một mình trong căn phòng vắng.


Nhưng niềm vui của ngày thành lập công ty nhanh chóng nhường chỗ cho thực tế khắc nghiệt của những tháng đầu vận hành.

Kho hàng ở Irving được thuê, nhưng để biến nó từ một không gian trống thành một kho vận hành được cần rất nhiều thứ — kệ hàng, hệ thống quản lý tồn kho, xe nâng, thiết bị đóng gói, và hàng chục thứ nhỏ lẻ khác mà chỉ khi bắt tay vào làm mới biết là cần.

Diễm Lê điều hành từ San Francisco qua điện thoại và email — cô phụ trách đàm phán với các nhà cung cấp ở Hàn Quốc và Đài Loan, xử lý thủ tục nhập khẩu, và quản lý tài chính. Lý Sơn ở Dallas phụ trách mọi thứ trên thực địa — từ việc lắp ráp kệ hàng đến tìm tài xế giao hàng, từ liên hệ các tiệm nail tiềm năng đến xử lý những vấn đề phát sinh hàng ngày.

Anh vẫn chưa nghỉ việc bảo vệ.

Không phải vì anh không muốn — mà vì công ty chưa có doanh thu, và anh cần tiền để sống. Mỗi ngày anh đi làm ca sáng từ sáu giờ đến hai giờ chiều, rồi thay đồ ngay trong xe và lái thẳng đến kho hàng làm việc đến tám, chín giờ tối. Về nhà ăn vội bất cứ thứ gì có trong tủ lạnh, rồi ngồi vào máy tính xử lý email và báo cáo cho Diễm Lê đến nửa đêm.

Và mỗi sáng lại bắt đầu từ sáu giờ.

“Anh ngủ mấy tiếng?” Diễm Lê hỏi trong một cuộc gọi video lúc mười một giờ đêm, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt anh qua màn hình.

“Đủ rồi,” anh đáp.

“Anh Sơn.”

“Bốn, năm tiếng. Không sao đâu.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc, khuôn mặt cô qua màn hình điện thoại thoáng có gì đó mà anh không đọc được — không phải lo lắng theo nghĩa thông thường, mà là một sự quan sát cẩn thận, như cô đang đánh giá xem anh có thật sự ổn hay không.

“Anh không cần chứng minh gì với em cả,” cô nói cuối cùng. “Em biết anh đang làm việc hết sức. Anh không cần phải kiệt sức mới là đủ.”

Lý Sơn không biết nói gì. Anh không quen với kiểu quan tâm thẳng thắn như vậy — không hoa mỹ, không giả tạo, chỉ là nhìn thẳng vào vấn đề và nói ra.

“Tôi sẽ ngủ sớm hơn từ tuần sau,” anh hứa.

“Anh nói vậy tuần trước rồi.”

“Tuần này tôi nói thật hơn.”

Diễm Lê lắc đầu, nhưng khóe môi cô hơi cong lên — không hẳn là cười, nhưng gần với cười hơn bất cứ biểu hiện nào anh thấy ở cô.


Đơn hàng đầu tiên đến vào tháng thứ hai.

Một tiệm nail nhỏ ở khu Plano, chủ là chị Thanh Hà, người quen của Lý Sơn trong cộng đồng. Chị đặt thử một lô hàng nhỏ — mười hai hộp gel màu, năm hộp bột acrylic, và một số dụng cụ cơ bản. Tổng giá trị đơn hàng: tám trăm bảy mươi đô la.

Lý Sơn đứng trong kho, nhìn vào đơn hàng đầu tiên in ra trên tờ giấy A4, cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ dâng lên — không phải vui mừng ồn ào, mà là một sự ấm áp lặng lẽ, như khi ngọn lửa nhỏ bắt đầu có củi để cháy.

Anh tự mình đóng gói đơn hàng đó. Cẩn thận kiểm tra từng sản phẩm, gói bằng giấy bubble wrap, xếp vào thùng, dán băng keo, in nhãn giao hàng. Rồi tự mình lái xe đến tiệm chị Thanh Hà để giao tận tay.

“Ủa, mày giao tận nơi luôn à?” chị Thanh Hà ngạc nhiên khi thấy Lý Sơn xuất hiện ở cửa tiệm với thùng hàng.

“Đơn hàng đầu tiên thì phải tự tay giao chứ chị,” anh cười.

Chị Thanh Hà nhìn anh một lúc, rồi bật cười. “Thôi được, vào uống nước cái đã.”

Anh gửi ảnh chụp đơn hàng đã giao cho Diễm Lê kèm dòng chú thích: “Đơn hàng số 001. Hoàn thành.”

Diễm Lê trả lời sau ba giây: “Tốt. Hỏi chị ấy phản hồi về chất lượng sản phẩm sau khi dùng nhé.”

Rồi sau một giây nữa, thêm một tin nhắn: “Anh Sơn làm tốt lắm.”

Bốn chữ đơn giản. Nhưng Lý Sơn đọc đi đọc lại hai lần trước khi đặt điện thoại vào túi.


Tháng thứ ba mang đến vấn đề đầu tiên nghiêm trọng.

Một lô hàng gel màu nhập từ Đài Loan bị giữ tại hải quan vì thiếu giấy tờ chứng nhận thành phần hóa học theo yêu cầu của FDA Mỹ. Đây là lô hàng lớn nhất từ trước đến nay — trị giá gần bốn mươi nghìn đô la, đã được đặt trước bởi mười hai khách hàng tiệm nail.

Diễm Lê phát hiện ra lúc mười giờ đêm, gọi ngay cho Lý Sơn.

“Hải quan giữ hàng,” cô nói, giọng bình thản nhưng anh nghe được sự căng thẳng bên dưới. “Em đang liên hệ luật sư hải quan ở New York để xử lý. Nhưng có thể mất hai đến bốn tuần.”

“Khách hàng đã đặt trước thì sao?”

“Anh cần gọi điện cho từng người, xin lỗi và giải thích. Hỏi họ có thể đợi không. Nếu không đợi được thì hoàn tiền ngay.”

“Hoàn tiền thì công ty còn bao nhiêu trong tài khoản?”

Một khoảng lặng ngắn.

“Đủ để trang trải thêm sáu tuần,” Diễm Lê nói thật.

Sáu tuần. Lý Sơn nhìn vào bức tường kho hàng trống phần lớn, nhẩm tính trong đầu — tiền thuê kho, tiền điện, tiền trả luật sư, tiền sinh hoạt của anh. Sáu tuần không phải là nhiều.

“Tôi sẽ gọi cho từng khách hàng sáng mai,” anh nói.

“Anh Sơn—” Diễm Lê ngập ngừng, điều hiếm khi xảy ra với cô. “Em xin lỗi. Lỗi này do em không kiểm tra kỹ giấy tờ FDA trước khi đặt hàng.”

“Lần đầu làm ai cũng có lỗi,” Lý Sơn nói. “Quan trọng là xử lý thế nào.”

“Anh không giận à?”

Anh suy nghĩ thật sự trước khi trả lời. Có thất vọng không? Có. Có lo lắng không? Có, rất lo. Nhưng giận Diễm Lê? Không.

“Chị đang làm mọi thứ có thể để sửa sai,” anh nói. “Tôi không có lý do gì để giận.”

Diễm Lê im lặng ở đầu dây kia trong một lúc.

“Tôi sẽ gọi luật sư ở Dallas xem có thể làm gì từ đầu này không,” anh tiếp tục. “Hai đầu cùng làm thì nhanh hơn.”

“Anh biết luật sư hải quan ở Dallas à?”

“Không. Nhưng tôi biết cách tìm.”


Lý Sơn dành cả ngày hôm sau gọi điện — vừa gọi cho các khách hàng đã đặt hàng trước để xin lỗi và thương lượng, vừa tìm kiếm luật sư hải quan ở khu vực Dallas Fort Worth.

Gọi điện xin lỗi không dễ. Một số khách hàng thông cảm và đồng ý đợi. Một số không thể đợi vì cần hàng gấp và yêu cầu hoàn tiền — anh hoàn lại ngay, không tranh cãi. Một chủ tiệm nail ở Frisco tức giận và nói những lời không hay. Anh lắng nghe, xin lỗi, hoàn tiền, và gác máy.

Sau khi gác máy cuộc gọi đó, anh ngồi im trong xe một lúc.

Đây là phần không có trong bản kế hoạch kinh doanh mười tám trang mà Diễm Lê gửi cho anh — phần mà anh phải ngồi một mình trong xe và nghe người ta mắng mình, rồi phải tự nhủ rằng đây là việc phải làm, rằng không ai nói kinh doanh là dễ, rằng ba tháng nữa mọi chuyện sẽ khác.

Anh lấy điện thoại ra, định nhắn tin cho Diễm Lê về tiến độ xử lý. Nhưng thay vào đó, anh nhìn vào màn hình một lúc rồi gọi thẳng.

“Anh Sơn?” Giọng cô có vẻ ngạc nhiên — họ thường nhắn tin hơn là gọi vào giờ làm việc.

“Tôi xử lý xong phần khách hàng rồi,” anh nói. “Bảy người đồng ý đợi, năm người hoàn tiền. Tôi đã chuyển khoản cho năm người đó rồi.”

“Anh dùng tiền của anh à?” Giọng cô khẽ thay đổi.

“Công ty thiếu, tôi bù vào trước. Tính sau.”

“Anh Sơn—”

“Chị đang xử lý phần hải quan. Tôi xử lý phần này. Không cần nói gì thêm.”

Một khoảng lặng dài hơn lần trước.

“Anh tìm được luật sư hải quan chưa?” cô hỏi, giọng trở lại bình thường nhưng nhẹ hơn một chút.

“Đang thu hẹp danh sách. Tối nay tôi gọi cho hai người cuối.”

“Được. Anh—” Cô dừng lại. “Cảm ơn anh.”

“Chúng ta là đối tác,” anh nói đơn giản. “Đối tác thì giúp nhau.”

Anh gác máy, khởi động xe, và lái về kho hàng để tiếp tục ngày làm việc còn dang dở.


Lô hàng cuối cùng được thông quan sau ba tuần rưỡi — nhanh hơn dự tính nhờ sự phối hợp giữa luật sư ở New York mà Diễm Lê thuê và một chuyên gia hải quan ở Dallas mà Lý Sơn tìm được qua cộng đồng người Việt.

Ngày hàng về đến kho ở Irving, Lý Sơn đứng xem xe tải dỡ từng thùng hàng xuống, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn đến mức anh phải tựa vào tường kho một lúc.

Điện thoại rung lên. Diễm Lê.

“Hàng về rồi chị ơi,” anh nói khi nghe máy.

“Em biết. Kho hàng có camera mà.” Giọng cô có điều gì đó khác thường — nhẹ nhàng hơn, bớt cứng rắn hơn. “Anh Sơn, em muốn nói một điều.”

“Gì vậy chị?”

“Nếu không có anh xử lý phần khách hàng và tìm luật sư hải quan ở Dallas, tình hình đã tệ hơn nhiều. Em—” Cô dừng lại. “Em biết mình không hay nói những điều như thế này. Nhưng em muốn anh biết rằng em thấy mình đã chọn đúng người.”

Lý Sơn nhìn những thùng hàng đang được xếp vào kho, ánh nắng Texas buổi chiều chiếu xiên qua cửa kho tạo thành những vệt vàng dài trên nền bê tông.

“Chị cũng vậy,” anh nói. “Tôi thấy mình đã chọn đúng người để đi cùng.”

Một khoảng lặng ngắn, khác với những khoảng lặng căng thẳng trước đây. Khoảng lặng này có một sự ấm áp khó tả.

“Ngày mai bắt đầu giao hàng lại cho khách chứ?” Diễm Lê hỏi, giọng trở lại sự chuyên nghiệp thường ngày — nhưng anh đã đủ quen để nhận ra sự thay đổi nhỏ bên dưới.

“Vâng. Tôi đã lên lịch giao hàng cho từng người rồi.”

“Tốt. Và anh Sơn—”

“Gì vậy chị?”

“Cuối tuần này anh nghỉ ngơi đi. Lệnh của giám đốc điều hành.”

Lý Sơn bật cười — lần đầu tiên trong nhiều tuần anh cười thật sự.

“Vâng, thưa giám đốc.”


Đêm hôm đó, ngồi một mình trong kho hàng sau khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, Lý Sơn nhìn quanh không gian mà ba tháng trước còn là một căn kho trống rỗng, giờ đây đã chứa đầy hàng hóa được xếp ngăn nắp trên những chiếc kệ kim loại.

Ba tháng. Một công ty từ con số không. Những đơn hàng đầu tiên. Khủng hoảng đầu tiên. Và họ đã vượt qua.

Anh lấy điện thoại ra, nhìn vào cuộc trò chuyện với Diễm Lê — hàng trăm tin nhắn, hàng chục cuộc gọi, những đêm khuya bàn bạc về tồn kho và vận chuyển và tài chính.

Rồi anh nhận ra điều gì đó — trong ba tháng qua, Diễm Lê là người anh nói chuyện nhiều nhất. Nhiều hơn bạn bè, nhiều hơn đồng nghiệp, nhiều hơn cả mẹ anh ở Hà Nội.

Điều đó có nghĩa gì, anh chưa biết.

Anh chỉ biết rằng mỗi khi điện thoại rung lên với tên cô hiện ra, anh luôn nghe máy ngay lập tức.

Dù đang làm gì.


Bạn thích chương 5 không? Tiếp tục chương 6 nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 6: Khi Ranh Giới Mờ Dần

Tháng thứ tư mang đến điều mà cả Lý Sơn lẫn Diễm Lê đều không dự tính trong bản kế hoạch kinh doanh mười tám trang — công ty bắt đầu có lãi.

Không nhiều. Chỉ là một con số khiêm tốn sau khi trừ đi tất cả chi phí vận hành — nhưng nó có màu đen trên bảng cân đối kế toán mà Diễm Lê gửi cho Lý Sơn vào cuối tháng, và màu đen đó có ý nghĩa lớn hơn bất cứ con số nào anh từng nhìn thấy.

“Tháng này lãi ròng: $3,240,” Diễm Lê ghi chú bên dưới bảng số liệu. “Nhỏ, nhưng là khởi đầu. Tháng sau chúng ta cần tăng số lượng khách hàng thêm ít nhất mười tiệm nữa.”

Lý Sơn nhìn vào con số đó một lúc lâu.

Ba nghìn hai trăm bốn mươi đô la. Chưa bằng hai tháng lương bảo vệ của anh. Nhưng đây là tiền của công ty họ — tiền từ công sức, từ những đêm thức khuya, từ những cuộc gọi xin lỗi khách hàng, từ lô hàng bị hải quan giữ và vượt qua được.

Anh gõ trả lời: “Tháng sau mình sẽ có hai mươi tiệm mới. Anh đã có danh sách rồi.”

Diễm Lê trả lời ngay: “Anh Sơn chắc không?”

“Chắc.”

“Được. Em tin anh.”

Ba chữ đơn giản. Nhưng từ một người như Diễm Lê — người không nói điều gì mà không suy nghĩ kỹ — ba chữ đó có trọng lượng riêng của nó.


Để có được hai mươi tiệm nail mới trong một tháng, Lý Sơn quyết định làm điều mà anh vẫn ngại từ trước đến nay — đến trực tiếp từng tiệm để giới thiệu sản phẩm.

Anh lập danh sách các tiệm nail trong bán kính năm mươi dặm từ kho hàng, chia theo khu vực địa lý, rồi lên lịch thăm từng nơi. Mỗi ngày anh đến bốn đến năm tiệm, mang theo túi mẫu sản phẩm và tờ rơi in đẹp mà Diễm Lê đã thiết kế từ San Francisco.

Nhưng quan trọng hơn những tờ rơi và mẫu sản phẩm — anh mang theo câu chuyện thật của mình.

Anh không giả vờ là người kinh doanh chuyên nghiệp. Anh nói thật rằng anh từng là nhân viên bảo vệ, rằng công ty còn mới và nhỏ, rằng họ đang cố gắng xây dựng từng ngày. Nhưng anh cũng nói rằng giá sản phẩm cạnh tranh hơn các nhà cung cấp lớn, giao hàng nhanh hơn vì kho hàng ngay tại Dallas, và dịch vụ chăm sóc khách hàng sẽ tốt hơn vì họ còn nhỏ nên trân trọng từng khách.

Người Việt thích mua hàng từ người Việt — nhất là khi người bán đó thật thà và không cố làm ra vẻ to tát hơn thực tế.

Cuối tháng thứ tư, Lý Sơn gửi cho Diễm Lê danh sách hai mươi ba tiệm nail mới đã ký hợp đồng.

Diễm Lê gọi điện ngay khi nhận được email.

“Hai mươi ba,” cô nói, giọng có điều gì đó mà anh phải nghe kỹ mới nhận ra — sự ngạc nhiên thật sự. Diễm Lê hiếm khi ngạc nhiên. “Anh nói hai mươi, anh làm được hai mươi ba.”

“Gặp một chị chủ tiệm ở Carrollton, bà ấy giới thiệu thêm cho mình ba chỗ nữa,” anh giải thích.

“Anh Sơn, làm thế nào anh làm được vậy? Bán hàng không phải chuyên môn của anh.”

Lý Sơn suy nghĩ một lúc. “Tôi không bán hàng. Tôi nói chuyện với người ta. Có sự khác biệt đó.”

Một khoảng lặng ngắn ở đầu dây bên kia.

“Anh vừa nói điều thông minh nhất trong bốn tháng qua,” Diễm Lê nói, giọng có vẻ nửa đùa nửa thật.

“Cảm ơn chị đã để ý.”

Cô bật cười — lần đầu tiên anh nghe cô cười thật sự qua điện thoại. Không phải tiếng cười xã giao hay tiếng cười lịch sự. Mà là tiếng cười của người bất ngờ thấy điều gì đó buồn cười và không kịp kìm lại.

Lý Sơn ngồi im trong xe sau khi gác máy, không biết tại sao tiếng cười đó lại cứ vang lên trong đầu anh mãi.


Tháng thứ năm, Diễm Lê bay đến Dallas lần thứ hai.

Lần này không phải để khảo sát hay đàm phán — mà để làm việc trực tiếp tại kho hàng trong hai tuần, kiểm tra toàn bộ hệ thống vận hành và chuẩn bị cho giai đoạn mở rộng tiếp theo.

Cô thuê một căn hộ nhỏ gần khu Irving, không ở khách sạn như lần trước. Lý Sơn biết điều đó vì cô hỏi anh về khu vực nên thuê, và anh tư vấn một khu vực gần kho hàng, an toàn và tiện lợi.

Ngày đầu tiên cô có mặt tại kho, anh thấy cô khác với lần gặp trước. Không còn bộ vest chỉnh tề của cuộc gặp kinh doanh — cô mặc áo thun và quần jeans, tóc buộc gọn, đi giày thể thao. Trông thực tế và gần gũi hơn nhiều.

“Chị mặc vậy đi làm kho à?” anh hỏi, không cố ý, chỉ là câu đầu tiên xuất hiện trong đầu.

Diễm Lê nhìn xuống bản thân, rồi nhìn anh với vẻ không hiểu. “Anh muốn em mặc váy vào kho hàng à?”

“Không, ý tôi là—” Anh dừng lại. “Chị trông khác hơn. Bình thường hơn.”

“Em là người bình thường, anh Sơn ạ,” cô nói, giọng phẳng lặng nhưng trong mắt cô thoáng một điều gì đó anh không kịp đọc. “Anh tưởng em là người thế nào?”

Lý Sơn không trả lời được câu đó.


Hai tuần làm việc cùng nhau tại kho hàng thay đổi nhiều thứ mà cả hai không ngờ đến.

Trước đây, mọi trao đổi đều qua điện thoại và email — có khoảng cách địa lý và khoảng cách của màn hình. Giờ đây họ làm việc trong cùng một không gian, cùng ăn trưa mua từ xe đồ ăn gần đó, cùng uống cà phê khi xem xét số liệu, cùng cười khi công nhân kho vô tình xếp nhầm hàng theo cách buồn cười.

Lý Sơn phát hiện ra những điều nhỏ về Diễm Lê mà không có cuộc gọi video nào cho anh thấy được.

Cô uống cà phê đen, không đường không sữa — nhưng lại thích ăn kẹo dẻo gấu, luôn có một túi nhỏ trong ngăn kéo bàn làm việc. Cô làm việc tập trung đến mức đôi khi quên ăn trưa và anh phải nhắc nhở — vai trò ngược lại so với những gì anh tưởng. Cô hát khe khẽ khi đang làm việc một mình, những bài hát cũ từ thập niên chín mươi mà anh không nhớ tên nhưng giai điệu thì quen.

Và cô cứng rắn với mọi người — nhưng không bao giờ bất công. Khi một công nhân kho mắc lỗi, cô chỉ ra lỗi đó rõ ràng và yêu cầu sửa, không la mắng và không mỉa mai. Lý Sơn quan sát điều đó và thầm nghĩ rằng đó là cách quản lý người của người thật sự hiểu công việc.

Diễm Lê cũng quan sát anh.

“Anh biết tên vợ của tài xế giao hàng không?” cô hỏi một chiều, khi họ đang ngồi xem xét lịch giao hàng tuần tới.

“Chị Hoa. Họ vừa có đứa con thứ hai tuần trước.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc. “Anh biết chuyện đó từ đâu?”

“Anh Minh kể. Hôm qua anh ấy xin nghỉ sớm một tiếng để đến bệnh viện thăm vợ và con.”

“Anh cho anh ấy nghỉ?”

“Vợ vừa sinh thì phải cho nghỉ chứ.”

Diễm Lê gật đầu chậm rãi, nhìn xuống tờ lịch giao hàng. “Anh quản lý người tốt hơn em tưởng.”

“Tôi không quản lý người. Tôi đối xử với họ như người.”

Cô ngừng gõ phím. Nhìn lên nhìn anh với một biểu hiện mà anh đã học được nghĩa của nó sau nhiều tuần — không hẳn là tán đồng, không hẳn là ngạc nhiên, mà là một sự thừa nhận lặng lẽ rằng anh vừa nói điều đúng.


Vào cuối tuần thứ hai, một buổi tối thứ Sáu khi kho hàng đã đóng cửa và công nhân đã về hết, Lý Sơn và Diễm Lê ngồi lại để xem xét kết quả hai tuần làm việc.

Họ ngồi ở chiếc bàn nhỏ trong văn phòng kho, hai ly cà phê nguội dần bên cạnh, tờ báo cáo số liệu trải ra giữa bàn.

“Hiệu suất kho tăng hai mươi hai phần trăm so với tháng trước,” Diễm Lê đọc, giọng bình thản của người phân tích số liệu. “Thời gian xử lý đơn hàng giảm từ bốn mươi tám tiếng xuống còn hai mươi bốn tiếng. Tỷ lệ lỗi đóng gói giảm xuống dưới một phần trăm.”

“Chị hài lòng không?” Lý Sơn hỏi.

Diễm Lê đặt tờ báo cáo xuống, nhìn thẳng vào anh.

“Em không hay dùng từ đó,” cô nói. “Nhưng đây là kết quả tốt hơn em kỳ vọng.”

“Đó là cách chị nói hài lòng phải không?”

Khóe môi cô hơi cong lên. “Đừng tự mãn quá.”

“Tôi không tự mãn. Tôi chỉ đang học cách đọc ý chị.”

Cô nhìn anh một lúc, ánh đèn văn phòng chiếu lên khuôn mặt cô tạo ra những đường nét rõ ràng — đường hàm quyết đoán, đôi mắt sắc sảo, nhưng lúc này trong mắt cô có điều gì đó mềm hơn bình thường.

“Anh Sơn,” cô nói, giọng thay đổi một chút — không còn là giọng của cuộc họp kinh doanh. “Anh có bao giờ tự hỏi chúng ta đang làm gì không? Ngoài việc kinh doanh.”

Lý Sơn không trả lời ngay. Anh nhìn xuống ly cà phê nguội, nhìn lại cô, rồi nhìn ra cửa sổ văn phòng nơi bóng đêm Dallas đã phủ xuống mặt bãi đậu xe trống.

“Có,” anh nói thật.

Diễm Lê gật đầu, như thể câu trả lời đó xác nhận điều cô đã suy nghĩ.

“Em cũng vậy,” cô nói nhỏ. “Nhưng em không biết phải làm gì với điều đó.”

Khoảng lặng giữa họ lần này khác với mọi khoảng lặng trước — không phải khoảng lặng của người đang suy nghĩ về công việc. Mà là khoảng lặng của hai người đang đứng trước một cánh cửa chưa mở, và cả hai đều biết cánh cửa đó tồn tại, nhưng chưa ai dám đặt tay lên tay nắm.

Lý Sơn là người lên tiếng trước.

“Chúng ta cứ làm tốt công việc đã,” anh nói. Không phải vì anh không hiểu điều cô đang nói — mà vì anh hiểu rằng giữa họ còn quá nhiều thứ chưa rõ ràng, và trong sự không rõ ràng đó, công việc là điều duy nhất chắc chắn.

Diễm Lê gật đầu. “Đúng.”

Nhưng cả hai đều biết cuộc trò chuyện đó không kết thúc ở đó — nó chỉ tạm dừng, như một bài nhạc giữa chừng mà người ta cất đàn xuống nhưng giai điệu vẫn còn vang trong không khí.


Sáng thứ Hai tuần tiếp theo, một người phụ nữ bước vào văn phòng kho hàng.

Lý Sơn đang xem xét đơn hàng buổi sáng thì nghe tiếng gõ cửa. Anh ngước lên và thấy một người phụ nữ khoảng ba mươi lăm tuổi, mặc vest đen chỉnh tề, tóc búi gọn, đeo kính gọng mỏng, đứng ở ngưỡng cửa với nụ cười chuyên nghiệp.

“Xin lỗi, đây có phải văn phòng Classy Nails Corporation không?” cô ta hỏi bằng tiếng Anh với giọng Việt Nam nhẹ.

“Đúng rồi,” Lý Sơn đứng dậy. “Tôi có thể giúp gì?”

“Em tên là Jennifer Vũ.” Cô ta bước vào, đưa danh thiếp cho anh. “Em là chuyên gia tư vấn nhân sự HR. Em nghe nói công ty đang cần xây dựng bộ phận nhân sự và có người giới thiệu em đến.”

Lý Sơn nhìn vào danh thiếp. Jennifer Vũ — HR Management Consultant. Strategic Human Resources Solutions.

“Ai giới thiệu chị?” anh hỏi.

“Chị Diễm Lê có gọi điện cho em tuần trước,” Jennifer Vũ đáp, nụ cười không thay đổi. “Chị ấy nói công ty đang phát triển nhanh và cần người xây dựng hệ thống nhân sự chuyên nghiệp. Em bay từ Houston lên để gặp các anh chị.”

Lý Sơn nhìn vào danh thiếp thêm một lần.

Diễm Lê chưa đề cập điều này với anh.

Anh đặt danh thiếp xuống bàn, mời Jennifer Vũ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, và gọi điện cho Diễm Lê.

“Chị ơi, có một người tên Jennifer Vũ nói chị giới thiệu đến. Chị có thể xuống văn phòng kho không?”

Một khoảng lặng ngắn ở đầu dây.

“À.” Giọng Diễm Lê bình thản. “Em quên chưa nói với anh. Em sẽ xuống ngay.”

Anh gác máy, nhìn sang Jennifer Vũ đang ngồi thoải mái với chiếc tablet mở sẵn trên đùi — cô ta trông như người đã quen với việc ngồi đợi trong các văn phòng công ty.

Có điều gì đó trong khoảnh khắc đó khiến Lý Sơn cảm thấy một sự bất an nhẹ mà anh không giải thích được.

Diễm Lê quên chưa nói.

Bốn tháng qua, Diễm Lê không bao giờ quên nói với anh về bất cứ quyết định nào liên quan đến công ty. Dù nhỏ hay lớn. Dù vội vàng hay có thời gian.

Đây là lần đầu tiên.


Diễm Lê xuống văn phòng mười lăm phút sau.

Cuộc gặp giữa ba người diễn ra chuyên nghiệp — Jennifer Vũ trình bày về kinh nghiệm tư vấn nhân sự của mình, về những công ty người Việt mà cô đã giúp xây dựng hệ thống HR, về những gói dịch vụ cô đề xuất cho Classy Nails Corporation.

Lý Sơn ngồi nghe, thỉnh thoảng đặt câu hỏi. Diễm Lê ngồi đối diện Jennifer Vũ, lắng nghe với vẻ chú tâm quen thuộc của cô khi đánh giá đối tác tiềm năng.

Sau khi Jennifer Vũ rời đi, Lý Sơn nhìn sang Diễm Lê.

“Chị tìm người này từ hồi nào?”

“Khoảng hai tuần trước,” Diễm Lê đáp, giọng bình thản. “Em thấy công ty cần bộ phận HR chuyên nghiệp khi mình mở rộng thêm nhân sự.”

“Sao chị không nói với tôi trước?”

Diễm Lê nhìn anh. “Em đang nói với anh bây giờ.”

“Khi người ta đã ngồi trước mặt chúng ta rồi.”

Một khoảng lặng ngắn.

“Em không nghĩ đây là quyết định lớn đến mức cần bàn bạc trước,” cô nói. “Đây là việc thuộc phần quản lý của em.”

Lý Sơn nhìn cô một lúc. “Mọi quyết định liên quan đến nhân sự công ty đều liên quan đến cả hai chúng ta. Chúng ta là đồng sáng lập.”

“Anh đúng,” Diễm Lê nói, nhưng giọng cô không có vẻ thật sự thừa nhận — chỉ là một sự nhượng bộ bề mặt. “Lần sau em sẽ thông báo trước.”

Lý Sơn không nói thêm gì. Nhưng trong lòng anh, một cảm giác gì đó nhỏ nhoi đã bắt đầu hình thành — như một vết nứt nhỏ trên mặt kính, không đủ lớn để nhìn thấy rõ ràng, nhưng đã ở đó.


Tối hôm đó, nằm trong căn phòng thuê tối tăm, Lý Sơn nhìn lên trần nhà và nghĩ về những gì đã xảy ra trong ngày.

Jennifer Vũ. HR Management. Diễm Lê quên không nói trước.

Anh không biết tại sao điều đó làm anh bất an. Có thể cô thật sự quên — người bận rộn như Diễm Lê có thể quên những thứ nhỏ. Có thể đây chỉ là sự hiểu lầm nhỏ trong quá trình phân chia vai trò giữa hai người.

Nhưng có điều gì đó trong ánh mắt Jennifer Vũ khi cô ta nhìn Diễm Lê — không phải ánh mắt của người vừa mới gặp lần đầu.

Anh đặt điện thoại lên ngực, nhắm mắt lại.

Đừng nghĩ nhiều, anh tự nhủ. Tập trung vào công việc.

Nhưng ngọn lửa nhỏ trong ngực anh lần này không cháy theo hướng hy vọng.

Nó cháy theo hướng lo lắng.


Bạn thích chương 6 không? Chương 7 sẽ vào sâu hơn về mâu thuẫn nội bộ với Jennifer Vũ nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 7: Bóng Tối Phía Sau Ánh Đèn

Jennifer Vũ bắt đầu làm việc cho Classy Nails Corporation vào đầu tháng thứ sáu.

Diễm Lê ký hợp đồng tư vấn với cô ta — sáu tháng, với mức phí không nhỏ mà Lý Sơn biết được khi xem xét bảng chi phí tháng đó. Anh không phản đối. Công ty đang phát triển nhanh, nhân sự tăng từ ba người lên mười một người chỉ trong hai tháng — việc có người chuyên về HR là hợp lý.

Nhưng có điều gì đó về Jennifer Vũ khiến anh không thoải mái từ ngày đầu, dù anh không thể gọi tên chính xác cảm giác đó.

Cô ta làm việc hiệu quả — không thể phủ nhận. Trong ba tuần đầu, Jennifer Vũ xây dựng toàn bộ hệ thống hợp đồng lao động, quy trình tuyển dụng, bảng mô tả công việc cho từng vị trí, và một cẩm nang nhân viên dày bốn mươi trang. Những thứ mà trước đây công ty vận hành theo kiểu miệng nói tay làm, giờ được ghi chép và chuẩn hóa rõ ràng.

Nhưng song song với những việc đó, Jennifer Vũ làm một thứ khác mà Lý Sơn dần nhận ra — cô ta xây dựng mạng lưới thông tin riêng của mình bên trong công ty.

Cô ta hay ngồi nói chuyện với công nhân kho trong giờ nghỉ, hỏi han về công việc, về thu nhập, về những khó khăn trong công việc hàng ngày. Thoạt nhìn trông như người HR chăm sóc nhân viên — nhưng Lý Sơn để ý rằng sau mỗi cuộc trò chuyện đó, Jennifer Vũ thường gặp riêng Diễm Lê, và sau những cuộc gặp riêng đó, Diễm Lê thường có những quyết định nhân sự mà cô không thảo luận với anh trước.

Tuần thứ hai tháng thứ sáu, một tài xế giao hàng tên Minh — người mà Lý Sơn đã làm việc cùng từ những ngày đầu, người anh đã cho nghỉ sớm khi vợ sinh con — bỗng nhiên bị chấm dứt hợp đồng.

Lý Sơn phát hiện ra khi Minh gọi điện cho anh, giọng bối rối và lo lắng.

“Anh Sơn ơi, em vừa nhận được email nói hợp đồng của em bị chấm dứt từ cuối tháng này. Lý do ghi là tái cơ cấu nhân sự. Anh có biết chuyện này không?”

Lý Sơn không biết.

Anh gọi ngay cho Diễm Lê.

“Chị quyết định cho anh Minh nghỉ việc?”

“Jennifer đề xuất tái cơ cấu bộ phận giao hàng,” Diễm Lê đáp, giọng bình thản. “Thuê đơn vị giao hàng bên ngoài rẻ hơn và linh hoạt hơn là giữ tài xế cố định.”

“Tại sao chị không nói với tôi?”

“Em đã gửi email tóm tắt kế hoạch tái cơ cấu cho anh tuần trước.”

Lý Sơn nhớ lại email đó — một file dài nhiều trang mà anh đọc lướt qua vì hôm đó bận xử lý một vấn đề với nhà cung cấp. Trong đó có đề cập đến việc thuê đơn vị giao hàng bên ngoài, nhưng không có chi tiết về việc sa thải nhân viên cụ thể nào.

“Gửi email tóm tắt không phải là bàn bạc,” anh nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Anh Minh làm việc tốt, không có lỗi gì. Quyết định cho anh ấy nghỉ cần được thảo luận.”

“Đây là quyết định tài chính hợp lý, anh Sơn. Jennifer đã tính toán kỹ rồi.”

“Jennifer không phải đồng sáng lập của công ty này. Tôi mới là.”

Một khoảng lặng.

“Anh nói đúng,” Diễm Lê nói sau một lúc. “Tối nay chúng ta gặp nhau nói chuyện.”


Cuộc gặp tối hôm đó diễn ra tại văn phòng kho, sau khi tất cả nhân viên đã về.

Lý Sơn ngồi một bên bàn. Diễm Lê ngồi đối diện. Jennifer Vũ không có mặt — đây là cuộc trò chuyện giữa hai đồng sáng lập, và Lý Sơn đã yêu cầu rõ điều đó.

“Chị muốn nói trước hay tôi nói trước?” anh hỏi.

“Anh nói đi,” Diễm Lê đáp, giọng bình thản như mọi khi nhưng anh nhận thấy có sự cứng rắn hơn bình thường.

“Được rồi.” Lý Sơn đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt cô. “Từ khi Jennifer Vũ vào công ty, đã có ba quyết định lớn được thực hiện mà tôi không được thảo luận trước — tái cơ cấu bộ phận giao hàng, thay đổi hệ thống lương thưởng, và đàm phán lại hợp đồng với hai nhà cung cấp. Tôi muốn hiểu tại sao.”

Diễm Lê không chớp mắt. “Em nghĩ những quyết định đó thuộc phạm vi quản lý điều hành của em.”

“Phạm vi quản lý điều hành không có nghĩa là quyết định một mình khi chúng ta là công ty còn nhỏ và mọi thứ đều ảnh hưởng đến nhau.” Anh dừng lại. “Chị có tin tưởng tôi không?”

Câu hỏi đó khiến Diễm Lê im lặng một lúc dài hơn dự kiến.

“Có,” cô nói.

“Vậy tại sao chị không nói chuyện với tôi trước khi quyết định?”

“Vì anh bận,” cô đáp. “Anh luôn bận với kho hàng và khách hàng. Em không muốn làm phiền anh với những chuyện quản lý.”

“Những chuyện quản lý ảnh hưởng đến toàn bộ công ty thì không phải chuyện nhỏ để tránh làm phiền.” Giọng anh vẫn bình thản nhưng chắc chắn. “Và Jennifer Vũ — chị biết cô ấy bao lâu rồi trước khi giới thiệu vào đây?”

Một khoảng lặng ngắn.

“Chúng em quen nhau qua một sự kiện kinh doanh ở San Francisco,” Diễm Lê đáp. “Khoảng tám tháng.”

“Tám tháng.” Lý Sơn gật đầu chậm. “Chị biết cô ấy lâu hơn biết tôi.”

“Điều đó không liên quan.”

“Có liên quan,” anh nói. “Vì tôi đang cảm thấy rằng trong những quyết định gần đây, ý kiến của Jennifer Vũ được cân nhắc nhiều hơn ý kiến của tôi.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc lâu. Trong ánh đèn văn phòng, khuôn mặt cô khó đọc hơn bao giờ hết.

“Anh Sơn,” cô nói cuối cùng, giọng thay đổi — bớt cứng rắn hơn, gần với giọng cô dùng trong những cuộc trò chuyện tối muộn hơn. “Em không có ý bỏ qua anh. Em chỉ đang cố gắng xây dựng công ty theo cách em nghĩ là tốt nhất.”

“Tôi biết,” anh đáp. “Nhưng công ty này không chỉ là của chị. Nó là của cả hai chúng ta.”

“Em biết điều đó.”

“Vậy hành động như vậy đi.”

Khoảng lặng giữa họ lần này nặng hơn bất cứ khoảng lặng nào trước đây. Không phải khoảng lặng thoải mái của hai người hiểu nhau — mà là khoảng lặng của hai người đang đứng ở hai bờ của một con sông nhỏ vừa bắt đầu rộng ra.

“Anh Minh sẽ được giữ lại,” Diễm Lê nói cuối cùng. “Và từ nay những quyết định lớn em sẽ bàn với anh trước.”

“Cảm ơn chị.”

“Anh không cần cảm ơn. Đó là điều đúng phải làm.”


Nhưng mọi thứ không dễ dàng trở lại như trước.

Jennifer Vũ vẫn ở lại công ty. Cô ta làm việc chuyên nghiệp, không gây ra vấn đề lớn nào có thể phản đối được — nhưng Lý Sơn vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn mà anh không thể gọi tên chính xác.

Một buổi chiều, anh tình cờ nghe được một đoạn cuộc trò chuyện giữa Jennifer Vũ và một nhân viên kho trẻ tên Khoa.

“Thật ra anh Sơn không có kinh nghiệm kinh doanh,” Jennifer Vũ nói, giọng nhỏ nhưng đủ để anh nghe được từ góc kho. “Chị Diễm mới là người thật sự điều hành công ty. Anh ấy chỉ lo phần kho hàng thôi.”

Lý Sơn đứng yên sau chiếc kệ cao, không cử động.

“Nhưng anh Sơn là đồng sáng lập mà chị?” Khoa hỏi.

“Trên giấy tờ thì vậy,” Jennifer Vũ đáp, giọng nhẹ nhàng như đang giải thích chuyện hiển nhiên. “Nhưng em cũng nên hiểu cơ cấu thật sự của công ty để biết mình nên báo cáo với ai khi có vấn đề.”

Lý Sơn bước ra khỏi góc khuất.

Jennifer Vũ nhìn thấy anh, mặt cô ta không thay đổi biểu hiện — vẫn nụ cười chuyên nghiệp như mọi khi.

“Anh Sơn,” cô ta gật đầu chào bình thản.

“Jennifer,” anh đáp, giọng không lên không xuống. Rồi anh nhìn sang Khoa. “Khoa, anh có đơn hàng cần xử lý ở khu B không?”

“Dạ có anh,” Khoa nhanh chóng rời đi.

Lý Sơn nhìn Jennifer Vũ.

“Chị vừa nói gì với Khoa?”

“Em đang giải thích về cơ cấu tổ chức công ty,” cô ta đáp, giọng không hề do dự. “Một phần trong chương trình định hướng nhân viên mới.”

“Cơ cấu tổ chức theo cách chị hiểu, hay theo cách thực tế?”

Jennifer Vũ nhìn anh với vẻ đánh giá. “Anh muốn nói gì?”

“Tôi muốn nói rằng những gì chị nói với Khoa không phản ánh đúng thực tế.” Giọng anh bình thản nhưng rõ ràng. “Và tôi muốn chị không làm điều đó nữa.”

Nụ cười của Jennifer Vũ không thay đổi. “Em hiểu quan điểm của anh. Em sẽ chú ý.”

Nhưng trong đôi mắt sau cặp kính gọng mỏng đó, có điều gì đó lạnh hơn nụ cười nhiều.


Tối hôm đó Lý Sơn kể cho Diễm Lê nghe về những gì anh nghe được.

Họ đang nói chuyện qua video call — Diễm Lê đã về San Francisco hai tuần trước sau khi kết thúc đợt làm việc tại Dallas.

Diễm Lê nghe anh kể xong, im lặng một lúc.

“Anh có chắc anh nghe đúng không?”

Lý Sơn dừng lại. “Chị đang hỏi tôi có nghe nhầm không?”

“Em không nói vậy. Em hỏi anh có chắc về ngữ cảnh của cuộc trò chuyện không. Đôi khi nghe một phần có thể hiểu sai ý.”

“Tôi nghe đủ để hiểu ý.” Giọng anh bình thản nhưng có sự cứng rắn mới. “Diễm, Jennifer Vũ đang nói với nhân viên rằng tôi không thật sự có vai trò trong công ty này.”

“Em sẽ nói chuyện với Jennifer.”

“Không phải vấn đề nói chuyện với Jennifer. Vấn đề là chị tin lời tôi hay không.”

Khoảng lặng dài nhất từ trước đến nay.

“Em tin anh,” Diễm Lê nói.

“Nhưng?”

“Không có nhưng.”

“Giọng chị có nhưng.”

Diễm Lê nhìn thẳng vào camera. Trong ánh đèn căn hộ San Francisco, khuôn mặt cô trông mệt mỏi hơn bình thường — không phải mệt thể xác mà là mệt của người đang phải xử lý nhiều thứ cùng một lúc và không biết ưu tiên cái nào.

“Anh Sơn,” cô nói cuối cùng, giọng bớt cứng rắn. “Jennifer làm việc hiệu quả. Em không muốn tạo ra mâu thuẫn không cần thiết khi công ty đang phát triển tốt.”

“Hiệu quả và đáng tin là hai chuyện khác nhau,” anh nói. “Chị dạy tôi điều đó tháng đầu tiên chúng ta làm việc cùng nhau.”

Diễm Lê im lặng.

“Tôi không yêu cầu chị sa thải cô ấy,” Lý Sơn tiếp tục. “Tôi chỉ yêu cầu chị chú ý. Và đừng để những thứ chị nghe từ Jennifer ảnh hưởng đến cách chị nhìn nhận tôi.”

“Em không để điều đó xảy ra.”

“Chị chắc chứ?”

Một khoảng lặng khác.

“Em chắc,” Diễm Lê nói. Nhưng lần này, anh nghe được sự không chắc chắn bên dưới câu trả lời đó — nhỏ thôi, như tiếng nứt đầu tiên của lớp băng mỏng.


Ba tuần sau, Lý Sơn nhận được một email từ Jennifer Vũ.

Không phải email công việc thông thường. Đây là một bản đề xuất mười hai trang với tiêu đề: “Tái Cơ Cấu Cổ Phần và Vai Trò Lãnh Đạo — Classy Nails Corporation LLC.”

Anh đọc từ đầu đến cuối. Hai lần.

Nội dung của bản đề xuất, được viết bằng ngôn ngữ pháp lý chuyên nghiệp và được hỗ trợ bởi hàng loạt số liệu tài chính, đi đến một kết luận rõ ràng: vai trò của Lý Sơn nên được chuyển từ Co-Founder sang Operations Manager — vẫn làm công việc tương tự, nhưng không còn là đồng sáng lập. Cổ phần của anh sẽ giảm từ hai mươi lăm phần trăm xuống còn mười phần trăm, với lý do được đưa ra là “anh không đóng góp vốn ban đầu và vai trò thực tế của anh là quản lý vận hành, không phải lãnh đạo chiến lược.”

Lý Sơn đặt điện thoại xuống.

Ngồi im trong văn phòng kho một mình, giữa những tiếng máy móc và tiếng bước chân của công nhân bên ngoài, anh nhìn vào khoảng không trước mặt.

Bốn tháng trước, Diễm Lê gặp anh ở sân bay Dallas với câu nói: “Em cần người em có thể tin tưởng để bắt đầu.”

Sáu tháng xây dựng từ con số không. Những đêm thức khuya. Những lô hàng bị giữ ở hải quan. Những cuộc gọi xin lỗi khách hàng. Những đồng tiền lương bảo vệ bỏ ra để bù vào tài khoản công ty khi thiếu hụt.

Và bây giờ có một bản đề xuất mười hai trang nói rằng anh chỉ đáng giá mười phần trăm.

Anh lấy điện thoại lên, gọi cho Diễm Lê.

Cô nghe máy sau tiếng chuông thứ hai.

“Anh Sơn—”

“Chị đã đọc bản đề xuất của Jennifer Vũ chưa?” anh hỏi, giọng bình thản đến mức tự anh cũng ngạc nhiên.

Một khoảng lặng ngắn. Ngắn hơn anh muốn.

“Đã đọc.”

“Và?”

“Và—” Diễm Lê dừng lại. “Một số điểm trong đó đáng để thảo luận.”

Lý Sơn nhắm mắt lại một giây.

Đáng để thảo luận.

Không phải “em không đồng ý.” Không phải “em sẽ nói với Jennifer rằng điều này không phù hợp.” Mà là “đáng để thảo luận.”

“Được rồi,” anh nói. “Vậy chúng ta thảo luận. Khi nào chị có thể xuống Dallas?”

“Tuần sau em—”

“Tuần này,” anh ngắt lời nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Chị xuống Dallas tuần này. Chúng ta cần nói chuyện mặt đối mặt.”

Một khoảng lặng dài.

“Được,” Diễm Lê nói. “Thứ Năm.”


Sau khi gác máy, Lý Sơn ngồi thêm một lúc trong văn phòng kho.

Bên ngoài cửa sổ, Dallas tiếp tục nhịp sống bình thường. Xe tải vào ra bãi đậu. Tiếng còi xe từ đường lớn vọng lại. Bầu trời Texas xanh rộng và cao như mọi ngày.

Anh nhớ lại đêm đầu tiên nhận được tin nhắn từ Diễm Lê — anh đang ngồi gác tại tòa nhà văn phòng trên đường Beckleymeade, mệt mỏi sau ca trực dài, và một người lạ từ San Francisco gõ vào cửa Facebook của anh với một giấc mơ trị giá hai mươi triệu đô la.

Anh đã tin vào giấc mơ đó.

Anh vẫn tin.

Nhưng lần đầu tiên, anh tự hỏi liệu người chia sẻ giấc mơ đó với anh — có thật sự nhìn về cùng một hướng không, hay đang nhìn về hai hướng khác nhau từ cùng một điểm xuất phát.

Và Jennifer Vũ — người phụ nữ với nụ cười không bao giờ thay đổi và đôi mắt lạnh bên dưới cặp kính gọng mỏng — đang đứng ở giữa, cầm theo một bản đề xuất mười hai trang.

Lý Sơn đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng, và quay lại với công việc.

Còn bốn ngày nữa đến thứ Năm.

Anh sẽ không vội vàng kết luận bất cứ điều gì trước khi nghe Diễm Lê nói.

Nhưng anh cũng sẽ không im lặng nữa.


Bạn thích chương 7 không? Chương 8 sẽ là cuộc đối thoại căng thẳng nhất giữa Lý Sơn và Diễm Lê khi cô xuống Dallas thứ Năm nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 8: Thứ Năm Định Mệnh

Diễm Lê đến Dallas vào sáng thứ Năm, chuyến bay sớm từ San Francisco.

Lần này không có Lý Sơn ra đón. Cô tự gọi Uber từ sân bay về thẳng kho hàng ở Irving — điều đó tự nó đã nói lên sự khác biệt so với những lần trước.

Lý Sơn đang ngồi trong văn phòng kho khi nghe tiếng xe dừng bên ngoài. Anh không đứng dậy ra đón. Anh tiếp tục nhìn vào tờ tài liệu trên bàn — bản đề xuất mười hai trang của Jennifer Vũ mà anh đã đọc đến thuộc lòng trong bốn ngày qua, gạch chân từng điểm, ghi chú từng phần.

Tiếng bước chân quen thuộc trong hành lang. Rồi Diễm Lê đứng ở ngưỡng cửa văn phòng.

Cô mặc vest xám đậm hôm nay — không phải áo thun và jeans như những ngày làm việc tại kho. Đây là bộ đồ của cuộc họp chính thức, của quyết định quan trọng. Anh để ý điều đó và hiểu ngay ý nghĩa của nó.

“Anh Sơn,” cô chào, giọng bình thản.

“Chị Diễm.” Anh đứng dậy, chỉ tay về phía ghế đối diện. “Ngồi đi.”

Họ ngồi xuống hai bên bàn, giống như lần đầu tiên họ ngồi nói chuyện kinh doanh ở quán phở Dallas gần bảy tháng trước. Nhưng không khí giữa họ khác hoàn toàn — không có tô phở nóng hổi, không có cà phê sữa đá, không có sự tò mò thoải mái của hai người mới bắt đầu một hành trình.

Chỉ có tờ đề xuất mười hai trang nằm giữa bàn.

“Ai bắt đầu trước?” Lý Sơn hỏi.

“Anh,” Diễm Lê đáp.

Anh gật đầu. “Được rồi.”

Anh mở tờ đề xuất ra, đặt trước mặt cô.

“Trang ba, mục hai điểm b,” anh nói, giọng bình thản như đang dẫn chứng một báo cáo tài chính thông thường. “Lý Sơn không đóng góp vốn ban đầu và vai trò thực tế của anh là quản lý vận hành, không phải lãnh đạo chiến lược.” Anh ngừng lại. “Chị đồng ý với nhận định này không?”

Diễm Lê nhìn vào tờ đề xuất, rồi nhìn anh.

“Đó là đánh giá của Jennifer dựa trên phân tích vai trò,” cô nói.

“Tôi hỏi chị đồng ý không. Không phải Jennifer đánh giá gì.”

Một khoảng lặng.

“Một phần,” Diễm Lê nói.

Hai chữ đó rơi xuống như hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.

Lý Sơn nhìn cô một lúc. Anh đã chuẩn bị cho nhiều câu trả lời có thể — nhưng sự thẳng thắn lạnh lùng này vẫn khiến anh cần một giây để ổn định lại.

“Một phần nào?” anh hỏi.

“Phần về vốn,” Diễm Lê nói, giọng không thay đổi. “Anh không đóng góp vốn tiền mặt ban đầu. Đó là thực tế.”

“Chúng ta đã đồng ý từ đầu rằng tôi đóng góp bằng công sức, bằng mạng lưới quan hệ, và bằng việc vận hành trực tiếp tại Dallas,” anh nói. “Chị nhớ cuộc trò chuyện đó không? Chị ngồi ở quán phở này và nói với tôi rằng ba điều anh cần có là học hỏi, chịu khó, và đáng tin cậy. Và chị nói chị sẽ đào tạo tôi.”

“Em nhớ.”

“Vậy tại sao bây giờ có một tờ đề xuất nói rằng những điều tôi đóng góp không đủ để giữ nguyên cổ phần?”

Diễm Lê nhìn ra cửa sổ một lúc. Ánh nắng Texas buổi sáng chiếu xiên qua kính, tạo ra những vệt sáng dài trên nền gạch văn phòng.

“Anh Sơn,” cô nói, giọng thay đổi một chút — không còn cứng như đá mà có gì đó phức tạp hơn bên dưới. “Em không phủ nhận những gì anh đóng góp. Công ty có được như hôm nay một phần lớn là nhờ anh. Em biết điều đó.”

“Nhưng?”

“Nhưng công ty đang phát triển sang giai đoạn mới. Giai đoạn này cần những người có kỹ năng chiến lược, tài chính, và kinh nghiệm quản lý ở quy mô lớn hơn.” Cô nhìn thẳng vào anh. “Jennifer có những kỹ năng đó. Và cô ấy đề xuất muốn tham gia sâu hơn vào công ty — không chỉ với tư cách tư vấn.”

Lý Sơn để các từ đó lắng xuống trong đầu anh.

“Jennifer Vũ muốn trở thành cổ đông,” anh nói, giọng phẳng.

Diễm Lê không phủ nhận. “Cô ấy muốn đầu tư và trở thành đối tác chiến lược.”

“Và cổ phần của cô ấy sẽ lấy từ đâu?”

Khoảng lặng.

“Từ phần tái cơ cấu,” Diễm Lê nói.

“Từ phần của tôi,” Lý Sơn nói thẳng.

Cô không phủ nhận lần này cũng vậy.


Lý Sơn đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra bãi đậu xe bên ngoài. Một chiếc xe tải lớn đang lùi vào cổng kho, tiếng còi lùi xe bíp đều đặn. Công nhân ra tiếp nhận hàng. Mọi thứ vẫn vận hành bình thường bên ngoài — nhưng trong căn phòng nhỏ này, có gì đó đang rạn vỡ theo từng từ.

“Diễm,” anh nói, lần đầu tiên gọi cô bằng tên không có chị, “tôi cần hỏi chị thật một câu.”

“Hỏi đi.”

Anh quay lại nhìn cô. “Chị có còn tin tưởng tôi không?”

Câu hỏi đơn giản. Nhưng sự im lặng kéo theo nó không đơn giản chút nào.

Diễm Lê nhìn thẳng vào anh. Trong đôi mắt cô có nhiều thứ đang chuyển động — những tính toán, những đánh giá, những thứ anh có thể cảm nhận nhưng không thể đọc hết.

“Có,” cô nói. “Nhưng tin tưởng và cổ phần là hai chuyện khác nhau.”

“Với tôi thì không khác nhau,” anh đáp. “Khi chị đến Dallas lần đầu và nói chị cần người có thể tin tưởng — đó không phải là hợp đồng lao động. Đó là lời hứa giữa hai người bắt đầu một thứ gì đó cùng nhau.”

“Kinh doanh không thể chạy bằng lời hứa,” Diễm Lê nói, giọng trở lại sự cứng rắn quen thuộc.

“Không,” Lý Sơn đồng ý. “Nhưng nó cũng không thể chạy được khi người ta không còn coi nhau là đối tác nữa.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Jennifer Vũ xuất hiện được sáu tuần. Tôi đã ở đây từ ngày đầu tiên. Và chị đang ngồi đây cân nhắc đề xuất của cô ta.”

Diễm Lê không nói gì.

“Tôi không nói cô ấy không có giá trị,” Lý Sơn tiếp tục. “Tôi nói rằng có điều gì đó không đúng khi người ta vào công ty sáu tuần và lập tức đề xuất tái cơ cấu cổ phần. Chị là người kinh doanh lâu năm — chị không thấy điều đó bất thường sao?”

Một khoảng lặng dài.

“Em thấy,” Diễm Lê nói nhỏ.

“Vậy tại sao chị vẫn để đề xuất đó trên bàn?”

Cô nhìn xuống tờ đề xuất trước mặt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn — một thói quen anh đã nhận ra là dấu hiệu cô đang suy nghĩ thật sự, không phải đang trình bày.

“Vì Jennifer có những thứ mà công ty cần,” cô nói cuối cùng. “Và vì—” Cô dừng lại.

“Và vì gì?”

“Và vì đôi khi em không biết ranh giới giữa việc chị tin anh với tư cách đồng sáng lập và—” Cô dừng hẳn lại, nhìn sang chỗ khác.

Lý Sơn hiểu phần còn lại của câu đó dù cô không nói ra.

Khoảng trống giữa họ trong những tháng qua — những cuộc gọi video khuya, những khoảnh khắc trong văn phòng kho khi cả hai đều biết có điều gì đó không chỉ là công việc, cái đêm ở văn phòng khi Diễm Lê hỏi “anh có bao giờ tự hỏi chúng ta đang làm gì không, ngoài việc kinh doanh” — tất cả những thứ đó đang nằm trong phần còn lại của câu cô không nói ra.

“Diễm,” anh nói khẽ, “chị đang trộn hai chuyện vào nhau.”

Cô nhìn lên.

“Chị đang để chuyện không rõ ràng giữa chúng ta ảnh hưởng đến cách chị nhìn nhận vai trò của tôi trong công ty,” anh nói. “Đó là lý do tại sao Jennifer Vũ nguy hiểm — không phải vì cô ta tài giỏi, mà vì cô ta đang lợi dụng sự không rõ ràng đó.”

Diễm Lê im lặng một lúc rất dài.

“Anh nói đúng,” cô nói cuối cùng. Không phải giọng nhượng bộ bề mặt như lần trước — mà là giọng của người vừa thừa nhận một điều họ đã biết nhưng chưa dám nói ra.

“Vậy chúng ta làm gì bây giờ?” anh hỏi.

Diễm Lê nhìn thẳng vào anh. “Anh muốn làm gì?”

“Tôi muốn biết chị có muốn tiếp tục xây dựng công ty này cùng tôi không. Không phải với Jennifer Vũ, không phải với ai khác — mà là chúng ta, như chúng ta đã bắt đầu.”

“Anh đang đặt ra điều kiện?”

“Không,” anh lắc đầu. “Tôi đang hỏi thật. Vì nếu câu trả lời là không — nếu chị muốn đi theo hướng khác với người khác — tôi muốn biết bây giờ. Không phải sau khi mọi thứ đã quá xa.”

Diễm Lê đứng dậy, bước đến cửa sổ đứng cạnh anh. Họ nhìn ra bãi đậu xe cùng nhau — chiếc xe tải đã dỡ hàng xong và lăn bánh ra cổng, công nhân quay vào kho, bầu trời Texas xanh và rộng như mọi ngày.

“Anh Sơn,” cô nói, giọng nhỏ hơn bình thường, “anh có biết tại sao em chọn anh không? Trong hàng trăm người trong nhóm cộng đồng người Việt Dallas, tại sao là anh?”

“Tôi không biết,” anh thật lòng.

“Vì khi em đọc các bình luận trong nhóm, anh là người duy nhất không bao giờ khoe khoang, không bao giờ tự đề cao, không bao giờ nói những thứ nghe hay mà rỗng tuếch.” Cô nhìn sang anh. “Anh chỉ trả lời những gì người ta hỏi, thật thà và đơn giản. Và em biết ngay — người như vậy hiếm lắm.”

Lý Sơn nhìn cô.

“Vậy tại sao bây giờ chị lại để một tờ đề xuất mười hai trang làm mờ đi điều chị biết từ ngày đầu?” anh hỏi.

Diễm Lê không trả lời ngay. Cô nhìn xuống bàn tay mình — những ngón tay quen với việc làm nail từ năm hai mươi tuổi, những ngón tay đã ký vào giấy tờ thành lập công ty, những ngón tay đã gõ hàng nghìn tin nhắn cho anh trong gần bảy tháng qua.

“Em sợ,” cô nói cuối cùng, giọng nhỏ đến mức anh phải lắng tai mới nghe được.

“Sợ gì?”

“Sợ rằng mình đang đặt quá nhiều vào một người.” Cô nhìn thẳng ra phía trước, không nhìn anh. “Em đã làm vậy một lần rồi — người góp vốn cùng em ở Oakland năm đó. Em tin hoàn toàn và mất tất cả.” Giọng cô trầm xuống. “Và lần này em không chỉ đặt tiền bạc vào đây. Em đặt cả—” Cô dừng lại một lần nữa.

“Cả gì?” anh hỏi nhẹ.

Diễm Lê quay sang nhìn anh, và lần đầu tiên trong gần bảy tháng, anh thấy trong mắt cô không có sự tính toán, không có sự phòng thủ — chỉ là một người đang thật sự mệt mỏi với việc giữ mọi thứ cứng rắn.

“Cả niềm tin thật sự,” cô nói. “Không phải tin kiểu kinh doanh. Mà là tin người.”

Lý Sơn nhìn cô một lúc dài.

Anh hiểu rồi. Hiểu tại sao Jennifer Vũ nguy hiểm đến vậy — không phải vì cô ta âm mưu hay thủ đoạn, mà vì cô ta đã nhìn thấy vết nứt trong lớp giáp của Diễm Lê và đặt mình vào đó đúng lúc.

“Diễm,” anh nói, giọng nhẹ nhàng hơn bất cứ lúc nào trong buổi sáng hôm đó, “tôi không phải người đàn ông ở Oakland năm đó.”

“Em biết.”

“Thật sự biết, hay chỉ nói vậy?”

Cô nhìn anh lâu hơn lần này. Trong ánh nhìn đó có một sự đấu tranh mà anh có thể thấy rõ — giữa lý trí đã học được bài học đắt giá và trái tim đã bắt đầu tin vào điều gì đó mới.

“Em đang cố biết thật sự,” cô nói thành thật.

Lý Sơn gật đầu. “Vậy thì đủ rồi. Tôi không yêu cầu chị tin tôi hoàn toàn ngay lập tức. Tôi chỉ yêu cầu chị đừng để người khác quyết định cho chị nên tin ai.”

Diễm Lê nhìn xuống tờ đề xuất mười hai trang của Jennifer Vũ vẫn còn nằm trên bàn.

Rồi cô cầm lên.

Xé đôi.

Xé tiếp lần nữa.

Đặt xuống bàn.

“Hợp đồng tư vấn với Jennifer kết thúc cuối tháng này,” cô nói, giọng trở lại sự bình thản quen thuộc — nhưng lần này bình thản theo cách khác, như mặt hồ sau khi bão đã qua. “Em sẽ không gia hạn.”

Lý Sơn nhìn những mảnh giấy xé trên bàn.

“Chị chắc chứ?”

“Chắc.” Cô nhìn thẳng vào anh. “Anh chắc chứ?”

“Về điều gì?”

“Về việc tiếp tục. Sau tất cả những gì xảy ra trong hai tháng qua — anh có còn muốn tiếp tục không?”

Lý Sơn nghĩ về sáu tháng qua. Những ca gác đêm muộn. Những lô hàng hải quan. Những đơn hàng đầu tiên. Những tối khuya nói chuyện qua điện thoại. Tiếng cười của Diễm Lê khi cô bất ngờ thấy điều gì đó buồn cười. Câu hỏi cô hỏi trong văn phòng kho tối hôm đó — “anh có bao giờ tự hỏi chúng ta đang làm gì không, ngoài việc kinh doanh.”

Anh không phải người bỏ cuộc giữa chừng.

Không phải với công việc.

Và không phải với người.

“Có,” anh nói. “Tôi còn muốn tiếp tục.”


Họ dành phần còn lại của buổi sáng ngồi xem xét lại toàn bộ cơ cấu công ty — không phải theo bản đề xuất của Jennifer Vũ, mà theo cách họ đã thảo luận từ ngày đầu, với những điều chỉnh phù hợp với giai đoạn phát triển mới.

Cổ phần của Lý Sơn giữ nguyên ở mức hai mươi lăm phần trăm.

Vai trò của anh được ghi rõ thêm trong biên bản nội bộ công ty — không chỉ là Operations Manager mà là Co-Founder và Director of Operations, với quyền tham gia vào mọi quyết định chiến lược.

Đến trưa, họ cùng đi ăn phở tại quán cũ gần khu Garland — cùng chiếc bàn góc trong lần đầu tiên Diễm Lê đến Dallas, cùng cô Hoa chủ quán vẫn nấu theo công thức Hà Nội nguyên bản.

Họ ăn trong im lặng một lúc — không phải im lặng căng thẳng như buổi sáng, mà là im lặng của hai người vừa trải qua một điều gì đó nặng nề và đang cho phép mình thở lại.

“Chị có hối hận không?” Lý Sơn hỏi.

“Về quyết định sáng nay?”

“Về tất cả. Từ ngày đầu.”

Diễm Lê nhìn vào bát phở. Hơi nước bốc lên thơm phức, quen thuộc như hương vị của những điều chắc chắn trong cuộc sống hay thay đổi.

“Không,” cô nói. “Anh thì sao?”

“Không,” anh đáp.

Họ nhìn nhau qua bàn, và lần đầu tiên trong nhiều tuần, cả hai cùng mỉm cười — không phải nụ cười của cuộc họp kinh doanh, không phải nụ cười xã giao.

Mà là nụ cười của hai người vừa vượt qua một con dốc khó và thấy nhau vẫn còn đứng ở đó.


Chiều hôm đó, trước khi Diễm Lê ra sân bay về San Francisco, cô đứng ở cổng kho hàng nhìn vào trong — những chiếc kệ đầy hàng hóa, những công nhân làm việc có trật tự, những đơn hàng được xử lý nhịp nhàng.

“Anh Sơn,” cô nói mà không quay lại nhìn anh.

“Gì vậy?”

“Anh có nhớ anh nói gì với tôi trong cuộc gọi video đầu tiên không? Khi tôi hỏi anh có muốn tham gia vào kế hoạch này không?”

Lý Sơn nghĩ lại. “Tôi nói tôi muốn nghe.”

“Đúng.” Cô quay lại nhìn anh. “Ba chữ đơn giản. Và từ ba chữ đó, chúng ta có được điều này.” Cô chỉ tay vào kho hàng phía sau.

Lý Sơn nhìn theo tay cô — kho hàng của Classy Nails Corporation LLC, không còn là không gian trống rỗng như ngày đầu thuê, mà là một guồng máy đang chạy, đang sống, đang tạo ra thứ gì đó từ con số không.

“Chúng ta có được điều này,” anh lặp lại.

Diễm Lê gật đầu. Rồi, giống như lần đầu tiên cô rời sân bay Love Field để về San Francisco — cô đưa tay ra.

Không phải bắt tay xã giao. Không phải bắt tay kết thúc cuộc họp.

Mà là bắt tay của hai người nhắc nhau về một lời hứa đã được đưa ra từ ngày đầu và vừa được gia hạn thêm một lần nữa.

Lý Sơn bắt tay cô.

“Chúc chị đi đường bình an,” anh nói.

“Chúc anh mọi việc tốt lành,” cô đáp.


Tối hôm đó, sau khi kho hàng đã đóng cửa và Diễm Lê đã lên máy bay về San Francisco, Lý Sơn ngồi một mình trong văn phòng kho.

Trên bàn, những mảnh giấy xé của bản đề xuất Jennifer Vũ vẫn còn đó. Anh nhìn chúng một lúc, rồi nhặt lên bỏ vào thùng rác.

Điện thoại rung.

Tin nhắn từ Diễm Lê gửi từ sân bay:

“Anh Sơn, em muốn nói một điều mà sáng nay em chưa nói được.”

Anh gõ lại: “Gì vậy chị?”

Một phút trôi qua. Rồi hai phút.

Rồi tin nhắn hiện lên.

“Em xin lỗi. Và cảm ơn anh vì đã không bỏ đi.”

Lý Sơn đọc tin nhắn đó, rồi nhìn ra cửa sổ văn phòng kho. Bầu trời Dallas đêm nay không có mây — chỉ có những ngôi sao thưa thớt lấp lánh trên nền tối, xa xôi nhưng vẫn ở đó.

Anh gõ trả lời.

“Tôi không có lý do gì để bỏ đi. Đây là nhà của tôi — không phải căn phòng thuê, không phải tòa nhà văn phòng nơi tôi đứng gác. Mà là thứ chúng ta đang xây dựng ở đây.”

Tin nhắn cuối cùng của Diễm Lê đến khi anh đã khóa cửa kho và ra đến bãi đậu xe:

“Em hiểu rồi. Hẹn gặp lại anh sớm.”

Lý Sơn ngồi vào xe, khởi động máy, lái ra khỏi bãi đậu xe của kho hàng Classy Nails Corporation LLC trên đường 183 ở Irving, Texas.

Trên đường về, anh không nghĩ về Jennifer Vũ. Không nghĩ về bản đề xuất mười hai trang. Không nghĩ về những mâu thuẫn và căng thẳng của những tuần vừa qua.

Anh nghĩ về buổi sáng hôm đó, khi Diễm Lê cầm tờ đề xuất lên và xé đôi.

Và anh biết rằng dù con đường phía trước còn dài, còn nhiều khó khăn chưa lường trước được — họ vẫn đang đi cùng một hướng.

Đó là tất cả những gì anh cần biết lúc này.


Bạn thích chương 8 không? Chương 9 sẽ mở ra giai đoạn mới — công ty bắt đầu mở rộng sang Houston và Austin, nhưng đồng thời IRS bắt đầu điều tra thuế nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 9: Bão Từ Washington

Tháng thứ tám của Classy Nails Corporation LLC là tháng tốt nhất từ trước đến nay.

Doanh thu tháng đó vượt qua mốc hai trăm nghìn đô la lần đầu tiên — con số mà sáu tháng trước chỉ tồn tại trong bảng dự báo của bản kế hoạch kinh doanh mười tám trang. Khách hàng từ bảy mươi ba tiệm nail trải dài khắp khu vực Dallas Fort Worth, và ba tuần trước Diễm Lê đã ký được hợp đồng phân phối với một chuỗi tiệm nail lớn ở Houston — mười hai tiệm, đặt hàng định kỳ mỗi tháng.

Lý Sơn ngồi xem xét số liệu buổi sáng trong văn phòng kho, cảm thấy một sự hài lòng lặng lẽ mà anh không biết diễn đạt thế nào khác ngoài việc uống hết ly cà phê đen và bắt đầu ngày làm việc.

Anh đã nghỉ hẳn công việc bảo vệ từ tháng trước.

Không phải quyết định dễ dàng — bảy năm gắn bó với cái nghề đó, với tòa nhà văn phòng trên đường Beckleymeade, với ông sếp người Texas to lớn hay vỗ vai và nói “good work son.” Ngày cuối cùng đi làm, anh mặc đồng phục xanh navy lần cuối, bàn giao ca cho đồng nghiệp, rồi lái xe về kho hàng với một cảm giác kỳ lạ — vừa nhẹ nhõm vừa có chút gì đó giống hoài niệm.

Bảy năm. Và giờ đây anh là giám đốc vận hành của một công ty thật sự.

“Chương trình mở rộng Houston bắt đầu tháng tới,” Diễm Lê gửi tin nhắn vào buổi sáng sớm. “Em đang làm việc với đối tác logistics ở đó. Anh có thể xuống Houston tuần tới khảo sát địa điểm kho hàng thứ hai không?”

Lý Sơn gõ trả lời: “Được. Thứ Tư tôi xuống Houston.”

“Và Austin,” Diễm Lê gửi thêm. “Em đang đàm phán với một chuỗi nail ở Austin nữa. Nếu ký được thì chúng ta có mặt ở ba thành phố lớn của Texas trong vòng chín tháng.”

Lý Sơn đọc tin nhắn, nhìn lên bản đồ Texas treo trên tường văn phòng — Dallas ở phía bắc, Houston ở đông nam, Austin ở trung tâm. Ba điểm tạo thành một tam giác, và nếu nối chúng lại—

Điện thoại bàn trong văn phòng reo lên.

Anh cầm máy. “Classy Nails Corporation, Lý Sơn nghe.”

“Xin chào, tôi cần gặp ông Lý Sơn hoặc bà Diễm Lê.” Giọng người đàn ông đầu dây bên kia bằng tiếng Anh, lạnh và chuyên nghiệp theo cách của người quen nói chuyện công việc. “Tôi là đặc vụ Daniel Reeves từ Cục Thuế Vụ Liên Bang — Internal Revenue Service. Chúng tôi đang tiến hành kiểm tra hồ sơ thuế của công ty các ông bà và cần sắp xếp một buổi gặp mặt sớm nhất có thể.”


Lý Sơn ngồi im trong ba giây.

IRS.

Cục Thuế Vụ Liên Bang Mỹ.

Anh đã sống ở Mỹ bảy năm. Đủ lâu để biết rằng một cuộc gọi từ IRS không phải là điều ai muốn nhận vào buổi sáng — hay bất cứ lúc nào.

“Ông có thể cho tôi biết cuộc kiểm tra này liên quan đến vấn đề gì không?” anh hỏi, cố giữ giọng bình thản.

“Chúng tôi sẽ giải thích chi tiết trong buổi gặp mặt,” đặc vụ Reeves đáp. “Tôi cần ông xác nhận địa chỉ đăng ký kinh doanh và số EIN của công ty trước.”

Lý Sơn cung cấp thông tin. Reeves xác nhận lại, hẹn buổi gặp mặt vào thứ Hai tuần sau tại văn phòng IRS ở downtown Dallas, rồi gác máy.

Anh ngồi nhìn điện thoại bàn trong văn phòng một lúc dài.

Rồi gọi cho Diễm Lê.


“IRS,” Diễm Lê lặp lại, giọng bình thản đến mức đáng ngạc nhiên. “Họ nói kiểm tra về vấn đề gì?”

“Không nói. Chỉ nói sẽ giải thích trong buổi gặp mặt.”

“Khi nào?”

“Thứ Hai tuần sau.”

Một khoảng lặng. Lý Sơn có thể nghe tiếng Diễm Lê gõ phím — cô đang tìm kiếm điều gì đó hoặc đang ghi chú.

“Em sẽ bay xuống Dallas thứ Sáu,” cô nói. “Chúng ta cần gặp luật sư thuế trước buổi làm việc với IRS. Anh có biết ai không?”

“Có một người — luật sư David Nguyễn, chuyên về thuế doanh nghiệp. Anh ấy giúp mình xử lý vụ hải quan hồi trước.”

“Gọi cho anh ấy ngay hôm nay. Hẹn gặp sớm nhất có thể.”

“Chị có lo không?” anh hỏi.

Một khoảng lặng ngắn.

“Có,” Diễm Lê thừa nhận — thẳng thắn như mọi khi. “Nhưng lo không giải quyết được gì. Làm việc thì giải quyết được.”


Luật sư David Nguyễn gặp họ vào chiều thứ Sáu tại văn phòng của ông ở khu Addison, Dallas.

Ông khoảng năm mươi tuổi, người Mỹ gốc Việt thế hệ thứ hai, tốt nghiệp Trường Luật UT Austin và có hơn hai mươi năm kinh nghiệm xử lý các vụ thuế liên bang. Văn phòng ông gọn gàng và không có gì khoa trương — điều mà Lý Sơn coi là dấu hiệu tốt của một người làm việc nghiêm túc.

“Trước tiên tôi cần xem toàn bộ hồ sơ thuế của công ty từ ngày thành lập đến nay,” ông nói sau khi nghe Lý Sơn và Diễm Lê trình bày. “Tất cả — khai thuế doanh thu, thuế lương, thuế nhập khẩu, và mọi giao dịch với nhà cung cấp nước ngoài.”

Diễm Lê mở laptop, bắt đầu chia sẻ màn hình. “Em đã chuẩn bị sẵn toàn bộ tài liệu rồi.”

David Nguyễn nhìn qua màn hình, lướt qua các file tài liệu, thỉnh thoảng dừng lại hỏi về một số mục cụ thể. Lý Sơn ngồi cạnh Diễm Lê, lắng nghe và thỉnh thoảng bổ sung thông tin về phía vận hành kho hàng.

Sau gần một tiếng xem xét tài liệu, David Nguyễn đặt bút xuống và nhìn cả hai.

“Tôi thấy vài vấn đề tiềm tàng cần xử lý trước buổi gặp IRS,” ông nói thẳng.

“Vấn đề gì?” Diễm Lê hỏi ngay.

“Thứ nhất — khai thuế nhập khẩu cho lô hàng tháng tư. Số thuế được khai thấp hơn thực tế khoảng mười tám nghìn đô la. Đây có thể là lỗi tính toán hoặc có thể bị IRS đánh giá là cố tình khai sai.”

Lý Sơn nhìn sang Diễm Lê. Cô đang nhìn vào màn hình laptop, mặt không thay đổi biểu hiện nhưng anh nhận ra cách cô bất động hoàn toàn — dấu hiệu cô đang xử lý thông tin quan trọng.

“Lỗi của kế toán,” cô nói. “Em thuê một công ty kế toán bên ngoài xử lý phần nhập khẩu. Họ tính nhầm.”

“Chứng minh được không?”

“Có email và hóa đơn gốc.”

“Tốt. Thứ hai —” David Nguyễn lật sang trang tiếp theo. “Một số giao dịch với nhà cung cấp Đài Loan không có đủ giấy tờ chứng minh giao dịch thực tế — chỉ có hóa đơn, không có hợp đồng gốc và biên bản giao hàng đầy đủ. IRS có thể đặt câu hỏi về tính hợp lệ của những khoản chi phí này.”

“Chúng tôi có thể lấy được tài liệu bổ sung từ nhà cung cấp trong vòng một tuần,” Diễm Lê nói.

“Làm ngay đi.” Ông nhìn thêm vào tờ tài liệu. “Và thứ ba — đây là phần phức tạp nhất.”

Cả hai đều im lặng chờ đợi.

“Công ty của các anh chị nhập khẩu hàng từ Hàn Quốc và Đài Loan, nhưng một phần trong số đó được ghi nhận dưới tên một công ty trung gian ở California trước khi chuyển về Texas.” Ông nhìn lên. “Công ty trung gian đó là của ai?”

Diễm Lê không trả lời ngay.

Lý Sơn nhìn sang cô. Đây là thông tin anh chưa biết — phần chuỗi cung ứng do Diễm Lê quản lý trực tiếp từ San Francisco.

“Là của một người bạn kinh doanh của em ở California,” cô nói. “Chúng em dùng công ty đó để đơn giản hóa thủ tục nhập khẩu ở giai đoạn đầu vì em chưa có giấy phép nhập khẩu trực tiếp tại thời điểm đó.”

“Tên công ty?”

“Pacific Bridge Trading LLC.”

David Nguyễn ghi chú xuống. “Tôi cần xem toàn bộ giao dịch giữa Classy Nails và Pacific Bridge Trading. Đây là phần IRS thường chú ý nhất trong các vụ kiểm tra doanh nghiệp nhập khẩu — giao dịch qua công ty trung gian có thể bị đánh giá là cách để hạ thấp giá trị hàng nhập khẩu nhằm giảm thuế.”

“Chúng tôi không làm điều đó,” Diễm Lê nói, giọng chắc chắn.

“Tôi tin các anh chị,” ông đáp. “Nhưng chúng ta cần chứng minh điều đó bằng tài liệu, không phải bằng lời nói.” Ông gập quyển sổ ghi chú lại. “Tôi sẽ chuẩn bị cho buổi gặp IRS thứ Hai. Nhưng tôi cần các anh chị cung cấp cho tôi toàn bộ tài liệu liên quan đến ba vấn đề tôi vừa nêu — trước thứ Bảy.”

“Được,” Diễm Lê gật đầu.

Khi họ rời văn phòng luật sư và ra đến bãi đậu xe, trời đã xẩm tối. Đèn đường bật sáng trên đường phố Addison, xa xa tiếng nhạc vọng ra từ một nhà hàng.

Lý Sơn dừng lại cạnh xe.

“Pacific Bridge Trading LLC,” anh nói. “Tôi chưa nghe chị đề cập đến công ty này bao giờ.”

Diễm Lê đứng bên cạnh anh, nhìn ra đường phố. “Em biết.”

“Chị định nói với tôi không?”

Một khoảng lặng ngắn.

“Em định nói khi mọi thứ ổn định hơn,” cô đáp. “Giai đoạn đầu dùng Pacific Bridge là giải pháp tạm thời vì thủ tục nhập khẩu trực tiếp mất nhiều thời gian hơn em nghĩ. Em không giấu anh — em chỉ chưa có dịp giải thích đầy đủ.”

“Ai là chủ của Pacific Bridge?”

Diễm Lê quay sang nhìn anh.

“Anh Minh Đức,” cô nói. “Người bạn kinh doanh của em ở San Francisco từ nhiều năm trước.”

Lý Sơn gật đầu chậm. “Là người quen hay là người thân thiết?”

“Người em tin tưởng trong kinh doanh,” Diễm Lê đáp, giọng thẳng thắn. “Không hơn không kém.”

Anh nhìn cô một lúc, rồi gật đầu.

“Được rồi,” anh nói. “Chúng ta cần toàn bộ tài liệu Pacific Bridge trước sáng mai. Tôi giúp chị xem xét và chuẩn bị.”


Họ làm việc đến gần hai giờ sáng.

Không phải tại kho hàng mà tại căn hộ nhỏ Diễm Lê thuê gần khu Irving mỗi khi xuống Dallas — lần này cô ở lại dài hơn bình thường. Hai chiếc laptop mở cạnh nhau trên bàn ăn nhỏ, giấy tờ trải khắp nơi, hai ly cà phê nguội dần mà không ai uống.

Lý Sơn xem xét từng giao dịch giữa Classy Nails và Pacific Bridge Trading — hóa đơn, biên lai, email xác nhận đơn hàng, chứng từ vận chuyển. Diễm Lê ngồi cạnh, giải thích từng mục khi anh hỏi, và liên tục gọi điện cho anh Minh Đức ở San Francisco để xin thêm tài liệu gốc.

“Giao dịch tháng sáu này,” Lý Sơn chỉ vào một dòng. “Giá nhập khẩu ghi thấp hơn giá trên hóa đơn gốc của nhà sản xuất Hàn Quốc.”

Diễm Lê nhìn vào tài liệu, nhíu mày. “Để em kiểm tra lại với Minh Đức.”

Cô gọi điện. Cuộc trò chuyện bằng tiếng Việt kéo dài mười lăm phút, Lý Sơn ngồi nghe dù không tham gia. Anh không nghe được đầu dây bên kia nhưng từ cách Diễm Lê hỏi — ngắn gọn, cụ thể, giọng ngày càng cứng hơn — anh hiểu rằng câu trả lời từ anh Minh Đức không phải là thứ cô muốn nghe.

Khi cô gác máy, Lý Sơn nhìn vào mặt cô.

“Có vấn đề gì không?”

Diễm Lê nhìn vào màn hình laptop một lúc. Rồi nhìn lên.

“Minh Đức tự điều chỉnh giá một số giao dịch,” cô nói, giọng bình thản nhưng anh nghe được sự căng thẳng bên dưới. “Anh ta nói để tối ưu hóa thuế nhập khẩu. Em không được báo cáo trước khi anh ta làm.”

“Nghĩa là điều chỉnh không hợp pháp?”

“Nghĩa là có thể bị IRS đánh giá là gian lận thuế.” Cô nhìn thẳng vào anh. “Anh Sơn, em không biết điều này. Em tin Minh Đức xử lý đúng quy trình.”

Lý Sơn nhìn cô trong im lặng.

Anh nhớ lại điều cô từng kể — người đàn ông ở Oakland năm đó rút tiền và biến mất sau sáu tháng. “Tôi tin hoàn toàn và mất tất cả.” Giờ đây một người khác cô tin tưởng trong kinh doanh đã tự ý điều chỉnh số liệu mà không báo cho cô biết.

“Thiệt hại có thể bao nhiêu?” anh hỏi.

“Chưa tính được. Cần David Nguyễn xem xét.” Cô nhắm mắt lại một giây. “Có thể lên đến hàng trăm nghìn đô la tiền thuế truy thu cộng phạt.”

Hàng trăm nghìn đô la.

Lý Sơn nhìn lên trần nhà. Công ty đang có lãi, đang mở rộng sang Houston và Austin, đang tiến gần hơn đến mục tiêu năm triệu đô la doanh thu năm đầu tiên. Và giờ đây có một quả bom thuế đang nằm dưới nền móng của tất cả những điều đó.

“Gọi cho David Nguyễn ngay bây giờ,” anh nói.

“Đã gần hai giờ sáng.”

“Tôi biết. Gọi đi.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc rồi gọi. Luật sư David Nguyễn nghe máy sau tiếng chuông thứ ba — rõ ràng ông vẫn còn thức.


Buổi gặp IRS thứ Hai diễn ra tại văn phòng của Cục Thuế Vụ Liên Bang ở tòa nhà Earle Cabell Federal Building, downtown Dallas.

Lý Sơn mặc bộ đồ vest duy nhất của mình — màu xanh đậm, mua từ hồi đi dự đám cưới của người bạn cách đây hai năm, hơi chật ở vai vì anh tập tạ nhiều hơn từ khi bắt đầu làm kho hàng. Diễm Lê mặc vest đen, tóc búi gọn, không đeo trang sức. David Nguyễn đi cạnh họ trong bộ đồ xám chuyên nghiệp với chiếc cặp da dày cộm tài liệu.

Đặc vụ Daniel Reeves trông đúng như giọng nói qua điện thoại — trung niên, tóc nâu đã bắt đầu bạc ở hai bên thái dương, mặt phẳng lặng không biểu hiện. Bên cạnh ông là một đồng nghiệp trẻ hơn tên Sarah Kim — người Mỹ gốc Hàn, cầm theo chiếc máy tính bảng và một xấp tài liệu in.

Họ ngồi vào phòng họp nhỏ — bàn dài, ghế da, ánh đèn trắng lạnh, cửa sổ nhìn ra đường phố Dallas bên dưới.

Reeves bắt đầu không có màu mè.

“Classy Nails Corporation LLC đã được lựa chọn để kiểm tra theo chương trình kiểm tra doanh nghiệp nhập khẩu năm nay,” ông nói, đặt một xấp tài liệu xuống bàn. “Chúng tôi đang xem xét hồ sơ thuế từ ngày thành lập đến nay, đặc biệt tập trung vào các giao dịch nhập khẩu và quan hệ với các đối tác trung gian.”

“Công ty chúng tôi hoàn toàn hợp tác với cuộc kiểm tra này,” David Nguyễn nói, giọng điềm tĩnh và chuyên nghiệp. “Chúng tôi đã chuẩn bị toàn bộ tài liệu theo yêu cầu và sẵn sàng giải thích bất cứ điều gì ông cần.”

Reeves gật đầu. “Tốt. Câu hỏi đầu tiên — quan hệ giữa Classy Nails Corporation và Pacific Bridge Trading LLC là gì?”

David Nguyễn nhìn sang Diễm Lê. Cô lên tiếng, giọng bình thản và rõ ràng, giải thích về việc dùng Pacific Bridge như công ty trung gian nhập khẩu trong giai đoạn đầu vì lý do thủ tục giấy tờ, và việc mọi giao dịch đều có hóa đơn và chứng từ đầy đủ.

Sarah Kim gõ ghi chú liên tục trên máy tính bảng.

Reeves lật sang trang tiếp theo. “Giao dịch ngày mười hai tháng sáu — lô hàng gel màu từ nhà sản xuất Hàn Quốc, giá trị ghi trên tờ khai hải quan là bốn mươi hai nghìn đô la. Nhưng hóa đơn gốc từ nhà sản xuất cho thấy giá thực tế là năm mươi tám nghìn đô la.” Ông ngước lên nhìn. “Sự chênh lệch mười sáu nghìn đô la này được giải thích như thế nào?”

Diễm Lê nhìn sang David Nguyễn.

Ông luật sư lên tiếng. “Chúng tôi đã phát hiện ra sự bất nhất này trong quá trình chuẩn bị tài liệu cho buổi gặp hôm nay. Sau khi điều tra, chúng tôi xác định đây là điều chỉnh đơn phương từ phía công ty trung gian Pacific Bridge Trading, không có sự đồng ý hay chỉ đạo từ Classy Nails Corporation.” Ông đặt một xấp tài liệu lên bàn. “Đây là toàn bộ email trao đổi giữa bà Diễm Lê và Pacific Bridge Trading trong giai đoạn đó, chứng minh rằng bà Lê không được thông báo về việc điều chỉnh giá này.”

Reeves cầm xấp email lên, bắt đầu xem qua.

Căn phòng im lặng trong vài phút. Bên ngoài cửa sổ, Dallas tiếp tục nhịp sống bình thường, không biết rằng bên trong tòa nhà liên bang này, số phận của một công ty đang được đặt lên bàn cân.

“Bà Lê,” Reeves nói cuối cùng, vẫn giữ giọng trung lập, “bà có biết chủ sở hữu của Pacific Bridge Trading là ai không?”

“Có,” Diễm Lê đáp. “Tên Minh Đức Trần.”

“Ông Trần hiện đang bị điều tra trong một vụ án riêng liên quan đến gian lận thuế nhập khẩu với ba công ty khác ở California,” Reeves nói, giọng không thay đổi nhưng câu đó rơi xuống như tảng đá. “Classy Nails Corporation là công ty thứ tư chúng tôi đang kiểm tra có quan hệ giao dịch với ông Trần.”

Diễm Lê ngồi yên. Lý Sơn bên cạnh cô không cử động.

Minh Đức Trần đang bị điều tra gian lận thuế.

Người đàn ông mà Diễm Lê tin tưởng đủ để dùng công ty của anh ta làm trung gian nhập khẩu — đang bị điều tra về tội gian lận với ba công ty khác.

“Chúng tôi muốn hiểu rõ,” David Nguyễn lên tiếng, giọng vẫn bình tĩnh, “công ty chúng tôi có đang là đối tượng điều tra hình sự hay chỉ là kiểm tra thuế thông thường?”

“Tại thời điểm này là kiểm tra thuế thông thường,” Reeves đáp. “Nhưng kết quả kiểm tra có thể ảnh hưởng đến hướng điều tra tiếp theo.”


Buổi gặp kéo dài ba tiếng đồng hồ.

Khi họ bước ra khỏi tòa nhà liên bang vào buổi trưa, ánh nắng Dallas gay gắt đập thẳng vào mặt sau những tiếng đồng hồ dưới ánh đèn trắng lạnh của phòng họp. Lý Sơn cởi cà vạt, nhét vào túi áo vest.

“Tóm lại là gì?” anh hỏi David Nguyễn.

“Tóm lại là các anh chị có khả năng không bị truy tố hình sự vì các bằng chứng email cho thấy bà Lê không biết về việc điều chỉnh giá của Minh Đức Trần.” Ông dừng lại. “Nhưng công ty vẫn có thể phải trả thuế truy thu và phạt vì những giao dịch đó xảy ra dưới tên Classy Nails. Tổng cộng tôi ước tính khoảng từ hai trăm năm mươi đến bốn trăm nghìn đô la.”

Diễm Lê không nói gì.

Lý Sơn nhìn sang cô. Cô đứng trong nắng, mắt nhìn thẳng về phía trước, khuôn mặt không biểu lộ gì — nhưng anh đã đủ quen với cô để biết rằng đây là biểu hiện của người đang cố gắng giữ bình tĩnh trong khi bên trong đang có rất nhiều thứ xáo trộn.

“Công ty có đủ tiền dự phòng không?” anh hỏi nhẹ.

“Không đủ hết.” Giọng cô thẳng thắn. “Cần thêm nguồn.”

“Chúng ta sẽ tìm được,” anh nói.

David Nguyễn nói thêm vài điều về các bước tiếp theo rồi chia tay họ. Lý Sơn và Diễm Lê đứng lại trên vỉa hè trước tòa nhà liên bang, hai người giữa dòng người qua lại của downtown Dallas giờ trưa.

“Tôi xin lỗi,” Diễm Lê nói, giọng nhỏ.

“Chị không cần xin lỗi. Chị không biết Minh Đức làm vậy.”

“Em đã không kiểm tra kỹ hơn.” Cô nhìn sang anh, và anh thấy trong mắt cô điều mà cô hiếm khi để lộ ra bên ngoài — sự mệt mỏi thật sự, không phải mệt thể xác mà là mệt của người đã cố gắng kiểm soát mọi thứ từ quá lâu và vẫn để sự cố xảy ra. “Em luôn kiểm tra rất kỹ. Em tưởng mình đã học đủ bài học từ Oakland. Nhưng—”

“Nhưng con người ta không thể kiểm soát được tất cả,” Lý Sơn nói.

Cô im lặng.

“Diễm,” anh nói, lần này không có sự do dự nào, “chị không phải một mình trong chuyện này. Chúng ta cùng xử lý.”

Cô nhìn anh một lúc dài.

“Anh không trách em à?”

“Không.”

“Tại sao?”

Lý Sơn nghĩ một lúc trước khi trả lời. “Vì nếu đổi lại — nếu tôi là người phụ trách phần đó và tôi mắc lỗi tương tự — tôi muốn chị không trách tôi. Tôi muốn chị cùng tôi tìm cách xử lý.”

Diễm Lê nhìn anh không chớp mắt trong vài giây.

Rồi cô gật đầu. Không nói gì thêm. Nhưng cái gật đầu đó nói được tất cả những điều mà cả hai đều hiểu mà không cần lời.


Trên đường lái xe về kho hàng, Lý Sơn nhìn về phía trước, tâm trí đang chạy qua các phương án.

Hai trăm năm mươi đến bốn trăm nghìn đô la. Đó là con số lớn — lớn hơn doanh thu cả năm đầu tiên của công ty. Nhưng không phải là con số không thể giải quyết được nếu họ làm đúng.

Anh cần gọi cho ông Tâm — chủ kho hàng, người đã bớt tiền thuê vì thương Lý Sơn, có thể xin gia hạn thanh toán một tháng để giải phóng dòng tiền. Cần đàm phán lại thời hạn thanh toán với hai nhà cung cấp lớn nhất. Cần xem xét lại kế hoạch mở rộng Houston — có thể trì hoãn thêm hai tháng để tập trung nguồn lực xử lý vụ IRS trước.

Và cần nói chuyện với Diễm Lê về Minh Đức Trần — không phải để trách cứ, mà để hiểu đầy đủ về những giao dịch nào khác có thể còn vấn đề chưa phát hiện ra.

Điện thoại của anh rung lên.

Anh liếc nhìn — số không quen, mã vùng California.

“Lý Sơn nghe.”

“Anh Sơn.” Giọng người đàn ông ở đầu dây — tiếng Việt, giọng Nam, trơn tru theo cách của người quen nói chuyện thuyết phục. “Em là Minh Đức. Em nghĩ chúng ta nên nói chuyện trước khi anh và chị Diễm có quyết định gì với IRS.”

Lý Sơn siết tay vô lăng.

Minh Đức Trần — người đàn ông anh chưa từng gặp mặt, người đã tự ý điều chỉnh số liệu thuế và kéo Classy Nails Corporation vào vòng điều tra của liên bang, người đang bị IRS nhắm tới trong một vụ án riêng — đang gọi điện cho anh.

“Anh đang lái xe,” Lý Sơn nói, giọng bình thản. “Tối nay anh sẽ gọi lại.”

Anh gác máy.

Nhìn về phía trước.

Con đường cao tốc 183 dẫn về kho hàng ở Irving trải dài phía trước — quen thuộc, vững chắc, thực tế.

Anh biết rằng cuộc gọi từ Minh Đức Trần không phải là cuộc gọi của người muốn giúp đỡ.

Đó là cuộc gọi của người cần điều gì đó.

Và Lý Sơn sẽ không để Classy Nails Corporation — công ty mà anh và Diễm Lê đã xây dựng từ con số không trong chín tháng — trở thành thứ người khác dùng để mặc cả với liên bang.

Không phải khi anh còn đứng ở đây.


Bạn thích chương 9 không? Chương 10 sẽ là cuộc đối mặt với Minh Đức Trần và những bí mật anh ta mang đến nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 10: Minh Đức Trần

Lý Sơn gọi lại cho Minh Đức Trần lúc tám giờ tối.

Trước đó anh đã nói chuyện với Diễm Lê về cuộc gọi đó. Cô im lặng một lúc khi nghe anh kể, rồi nói: “Để em gọi cùng. Anh bật loa ngoài.”

Họ gọi từ văn phòng kho — Diễm Lê ngồi đối diện với Lý Sơn qua chiếc bàn nhỏ, điện thoại đặt giữa hai người, loa ngoài bật sẵn.

Minh Đức Trần nghe máy ngay tiếng chuông đầu tiên.

“Anh Sơn.” Giọng ông ta vẫn trơn tru như lúc trước, nhưng lần này Lý Sơn nghe rõ hơn — có gì đó bên dưới sự trơn tru đó, như lớp sơn bóng phủ lên mặt gỗ mục. “Cảm ơn anh đã gọi lại.”

“Chị Diễm cũng đang nghe,” Lý Sơn nói thẳng. “Anh muốn nói gì thì nói đủ để cả hai chúng tôi nghe.”

Một khoảng dừng ngắn ở đầu dây.

“Chị Diễm,” giọng Minh Đức chuyển sang, nhẹ nhàng hơn như người quen cũ gặp lại. “Em biết tình hình hiện tại khó khăn. Em gọi vì em muốn giúp.”

“Giúp bằng cách nào?” Diễm Lê hỏi, giọng phẳng lặng.

“IRS đang điều tra em về một số giao dịch — chị cũng biết rồi.” Giọng Minh Đức không có vẻ gì là lo lắng, điều đó tự nó đã là dấu hiệu đáng chú ý. “Nhưng em có luật sư riêng đang xử lý. Và em có thể giúp chị và anh Sơn thoát khỏi vòng điều tra này nhanh hơn — nếu chúng ta hợp tác.”

“Hợp tác theo nghĩa nào?” Lý Sơn hỏi.

“IRS muốn hiểu toàn bộ chuỗi giao dịch,” Minh Đức giải thích, giọng chuyên nghiệp như người đang trình bày một đề xuất kinh doanh bình thường. “Nếu Classy Nails và Pacific Bridge đưa ra cùng một giải trình nhất quán — rằng những điều chỉnh giá đó là do quyết định thương mại hợp lý, không phải gian lận — thì cả hai phía đều có lợi.”

Diễm Lê và Lý Sơn nhìn nhau qua bàn.

“Anh đang đề nghị chúng tôi đưa ra lời khai không trung thực với IRS,” Lý Sơn nói thẳng.

“Anh nói mạnh quá.” Giọng Minh Đức vẫn nhẹ nhàng. “Em chỉ đề nghị chúng ta thống nhất cách giải thích—”

“Điều chỉnh giá nhập khẩu để giảm thuế không phải là quyết định thương mại hợp lý,” Diễm Lê cắt ngang, giọng lạnh. “Đó là gian lận thuế. Và anh biết điều đó.”

Khoảng lặng ở đầu dây dài hơn lần trước.

“Chị Diễm,” giọng Minh Đức thay đổi — vẫn bình thản nhưng cái vỏ trơn tru bắt đầu mỏng đi. “Chị nghĩ kỹ chưa? Nếu chị không hợp tác, IRS sẽ có lý do để đào sâu hơn vào Classy Nails. Họ có thể tìm thấy những thứ khác—”

“Không có gì để tìm,” Lý Sơn nói. “Ngoài những giao dịch với Pacific Bridge mà chúng tôi không biết anh tự điều chỉnh, toàn bộ hồ sơ của Classy Nails sạch.”

“Anh chắc không?” Giọng Minh Đức mang thêm một tầng khác — không hẳn là đe dọa, nhưng là gợi ý về khả năng đe dọa. “Kinh doanh nhập khẩu có nhiều góc độ phức tạp lắm. Đôi khi những thứ tưởng sạch lại không sạch hoàn toàn khi nhìn dưới kính lúp của liên bang.”

Lý Sơn nhìn Diễm Lê. Cô gật đầu nhẹ — dấu hiệu anh đã học được nghĩa của nó sau nhiều tháng làm việc cùng nhau: anh xử lý đi.

“Minh Đức,” Lý Sơn nói, giọng bình thản đến mức anh tự ngạc nhiên về bản thân, “anh nghe tôi nói một lần thôi. Classy Nails Corporation sẽ hợp tác đầy đủ với IRS, cung cấp toàn bộ tài liệu trung thực, và không đưa ra bất cứ lời khai nào không đúng sự thật. Chúng tôi không hợp tác với anh theo cách anh đề nghị. Và nếu IRS hỏi về cuộc gọi này, chúng tôi sẽ khai thật.”

Im lặng dài.

“Anh Sơn,” Minh Đức nói, lần đầu tiên giọng ông ta mất đi sự trơn tru, “anh đang mắc sai lầm.”

“Có thể,” Lý Sơn đáp. “Nhưng đó là sai lầm của chúng tôi để mắc.”

Anh gác máy.


Căn phòng văn phòng kho im lặng trong vài giây sau khi cuộc gọi kết thúc.

Diễm Lê nhìn xuống điện thoại trên bàn, rồi nhìn lên Lý Sơn.

“Anh vừa đóng cánh cửa hợp tác với người đang bị IRS điều tra,” cô nói.

“Vâng.”

“Điều đó có thể khiến ông ta quay sang chống lại chúng ta.”

“Tôi biết.”

“Anh không lo à?”

Lý Sơn suy nghĩ thật sự trước khi trả lời. Lo không? Có — rất lo. Nhưng lo theo cách khác với những gì Diễm Lê đang hỏi.

“Tôi lo nếu chúng ta làm điều ông ta đề nghị,” anh nói. “Đó mới là thứ đáng lo hơn.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc lâu.

“Gọi cho David Nguyễn,” cô nói cuối cùng. “Báo cáo về cuộc gọi này. Chúng ta cần ông ấy biết ngay.”

“Tôi định vậy.” Anh cầm điện thoại lên. “Và Diễm—”

Cô nhìn lên.

“Chị làm đúng rồi khi dùng Pacific Bridge giai đoạn đầu,” anh nói. “Quyết định đó không sai. Người sai là Minh Đức khi anh ta tự ý làm những thứ anh ta không được phép làm.”

Cô im lặng một lúc.

“Em biết,” cô nói nhỏ. “Nhưng vẫn khó chấp nhận khi người mình tin lại là người gây ra rắc rối.”

“Tôi hiểu.”

“Anh không hiểu được đâu,” cô nói, không phải giọng trách cứ mà là giọng của người đang nói thật lòng. “Anh chưa bao giờ đặt niềm tin hoàn toàn vào ai rồi bị phản bội.”

Lý Sơn nhìn cô. Anh nghĩ về những gì cô đã kể — người đàn ông ở Oakland, hai mươi nghìn đô la tiết kiệm ba năm biến mất sau sáu tháng. Và giờ là Minh Đức Trần.

“Chị đúng,” anh nói. “Anh chưa trải qua điều đó theo cách chị trải qua. Nhưng tôi đang ở đây — và tôi không đi đâu cả.”


David Nguyễn nghe báo cáo về cuộc gọi của Minh Đức với thái độ của người không bị bất ngờ.

“Đây là chiến thuật điển hình,” ông nói qua điện thoại. “Khi bị điều tra, người ta thường cố gắng kéo người khác vào cùng để tạo lợi thế đàm phán với công tố viên.” Ông dừng lại. “Các anh chị đã làm đúng khi từ chối. Và việc ghi nhớ nội dung cuộc gọi để báo cáo lại cho tôi — đó cũng là quyết định đúng.”

“Ông ta có thể làm gì với chúng tôi không?” Lý Sơn hỏi.

“Ông ta có thể đưa ra lời khai bất lợi cho Classy Nails để đổi lấy sự khoan hồng từ phía công tố viên,” David Nguyễn nói thẳng. “Nhưng nếu hồ sơ của các anh chị thật sự sạch ngoài những giao dịch với Pacific Bridge — và các bằng chứng email cho thấy bà Lê không biết về việc điều chỉnh giá — thì lời khai của ông Trần sẽ khó có thể gây hại nghiêm trọng.”

“Khó có thể,” Diễm Lê nhắc lại. “Không phải không thể.”

“Đúng vậy. Tôi không hứa chắc chắn trong vụ điều tra liên bang. Nhưng tôi có thể hứa rằng tôi sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ công ty các anh chị.”

Sau khi gác máy, họ ngồi trong văn phòng kho thêm một lúc.

Bên ngoài, bầu trời Dallas đêm tối tăm và rộng lớn. Ánh đèn từ đường cao tốc 183 xa xa tạo thành một vệt sáng cam trên nền đêm.

“Anh Sơn,” Diễm Lê nói.

“Gì vậy chị?”

“Anh có bao giờ hối hận không? Về quyết định tham gia vào tất cả chuyện này?”

Câu hỏi quen thuộc — cô đã hỏi anh tương tự sau cuộc đối thoại về bản đề xuất của Jennifer Vũ. Nhưng lần này trọng lượng của nó khác — không phải vì mâu thuẫn nội bộ mà vì viễn cảnh của một cuộc điều tra liên bang, của hàng trăm nghìn đô la tiền phạt, của tên tuổi công ty có thể bị tổn hại.

“Không,” anh nói.

“Thật không?”

“Thật.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi không hối hận về bất cứ điều gì chúng ta đã làm. Những rắc rối hiện tại không phải do chúng ta tạo ra — chúng đến từ bên ngoài. Và chúng ta sẽ xử lý chúng.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc.

“Anh lạc quan kinh khủng,” cô nói, nhưng trong giọng cô không có sự phê phán — chỉ là một nhận xét, gần với sự ngưỡng mộ hơn là chỉ trích.

“Không phải lạc quan,” anh đáp. “Tôi chỉ không thấy lý do gì để không tin rằng mọi thứ sẽ ổn.”


Ba ngày sau, David Nguyễn gọi điện với tin tức mới.

“Minh Đức Trần đã ký thỏa thuận hợp tác với công tố viên liên bang,” ông nói. “Ông ta sẽ khai về các hoạt động của Pacific Bridge Trading đổi lấy án nhẹ hơn.”

“Điều đó ảnh hưởng đến chúng tôi như thế nào?” Lý Sơn hỏi.

“Tôi vừa nhận được thông báo từ IRS. Họ chính thức loại Classy Nails Corporation khỏi danh sách điều tra hình sự.” Ông dừng lại. “Các anh chị vẫn phải trả thuế truy thu và phạt cho những giao dịch có sai lệch giá — nhưng đây là vấn đề dân sự, không phải hình sự. Tổng số tiền cuối cùng sau khi thương lượng là hai trăm mười hai nghìn đô la.”

Hai trăm mười hai nghìn đô la. Vẫn là con số lớn. Nhưng không phải án hình sự.

“Cảm ơn ông David,” Lý Sơn nói.

“Cảm ơn các anh chị đã làm đúng ngay từ đầu,” David Nguyễn đáp. “Nếu các anh chị hợp tác với Minh Đức Trần theo cách ông ta đề nghị — tình hình hôm nay sẽ khác hoàn toàn.”


Lý Sơn gọi cho Diễm Lê ngay sau khi gác máy với David Nguyễn.

Cô nghe tin tức trong im lặng.

“Hai trăm mười hai nghìn,” cô lặp lại.

“Vâng. Chúng ta có ba tháng để thanh toán theo thỏa thuận với IRS.”

“Em cần sắp xếp lại dòng tiền.” Anh nghe tiếng cô gõ phím. “Kế hoạch mở rộng Houston lùi lại thêm hai tháng. Và em có một nguồn vốn ở San Francisco có thể huy động thêm một trăm nghìn trong vòng ba tuần.”

“Tôi có thể đóng góp thêm phần còn lại từ tiết kiệm cá nhân,” Lý Sơn nói.

Diễm Lê dừng gõ phím.

“Anh Sơn, đó là tiền tiết kiệm của anh—”

“Đây là công ty của chúng ta,” anh nói đơn giản. “Khi công ty cần, tôi đóng góp. Đó là nghĩa của đồng sáng lập.”

Im lặng ở đầu dây kia.

“Em sẽ trả lại anh khi công ty ổn định,” cô nói sau một lúc.

“Chị không cần phải vậy.”

“Em cần,” Diễm Lê nói, giọng chắc chắn. “Không phải vì tôi không tin anh. Mà vì đó là điều đúng đắn.”

Lý Sơn mỉm cười dù cô không nhìn thấy. “Được rồi. Chị muốn làm vậy thì làm.”


Hai tuần sau, số tiền thuế truy thu được thanh toán đầy đủ cho IRS.

Ngày chuyển khoản xong, Lý Sơn ngồi trong văn phòng kho nhìn vào màn hình xác nhận giao dịch. Tài khoản công ty giảm mạnh — nhưng vẫn còn. Công ty vẫn còn.

Anh gọi cho Diễm Lê.

“Xong rồi,” anh nói khi cô nghe máy.

Một khoảng lặng ngắn ở đầu dây.

“Em biết. Em cũng vừa nhận được xác nhận.” Giọng cô bình thản như mọi khi — nhưng anh nghe được điều gì đó bên dưới. Không phải vui mừng. Mà là sự nhẹ nhõm của người vừa đặt xuống một gánh nặng đã mang quá lâu.

“Chị ổn không?” anh hỏi.

“Ổn.” Một khoảng lặng. “Anh Sơn, em muốn nói một điều.”

“Gì vậy?”

“Nếu hôm đó anh không từ chối thẳng Minh Đức — nếu anh do dự hoặc để em quyết định một mình — em không chắc em đã đưa ra quyết định đúng.” Cô dừng lại. “Em đã biết Minh Đức lâu hơn biết anh. Và trong lúc bị áp lực, người ta hay nghiêng về phía quen biết lâu hơn.”

Lý Sơn ngồi im nghe cô nói, không ngắt lời.

“Nhưng anh đã quyết định ngay lập tức. Không do dự. Không hỏi em nghĩ sao.” Giọng cô thay đổi — nhỏ hơn, thật hơn. “Em hiểu tại sao anh làm vậy. Và em — em cảm ơn anh.”

“Chị không cần cảm ơn,” anh nói.

“Em cần,” Diễm Lê đáp. “Vì lần này khác với những lần trước. Lần này không phải cảm ơn vì anh làm tốt công việc. Mà là cảm ơn vì anh là người anh là.”

Câu đó rơi xuống trong im lặng.

Lý Sơn nhìn ra cửa sổ văn phòng kho — bầu trời Texas buổi chiều xanh nhạt, ánh nắng dịu đi so với giữa trưa, bóng những chiếc xe tải dài trên mặt đường nhựa.

“Chị bay xuống Dallas được không?” anh hỏi, giọng nhẹ.

“Khi nào?”

“Cuối tuần này.”

Một khoảng lặng ngắn.

“Tại sao?” cô hỏi, không phải giọng nghi ngờ mà là giọng muốn nghe câu trả lời thật.

“Vì chúng ta vừa đi qua một chuyện lớn,” anh nói. “Và tôi muốn ngồi ăn phở với chị ở quán cô Hoa, không nói chuyện công việc, không nói về IRS hay thuế hay kế hoạch mở rộng. Chỉ là ăn phở.”

Khoảng lặng dài hơn lần này.

“Chỉ là ăn phở?” cô hỏi.

“Và có thể uống cà phê sau đó,” anh thêm. “Nếu chị muốn.”

Tiếng cười nhẹ từ đầu dây — không phải tiếng cười buồn cười, mà là tiếng cười của người bất ngờ thấy điều gì đó ấm áp trong một ngày mệt mỏi.

“Được,” Diễm Lê nói. “Cuối tuần này em xuống Dallas.”


Chiều thứ Bảy, họ ngồi ở quán phở của cô Hoa — cùng chiếc bàn góc trong quen thuộc, cùng tô nước dùng thơm phức theo công thức Hà Nội nguyên bản.

Không có laptop. Không có tài liệu. Không có điện thoại đặt trên bàn.

Chỉ có hai người, hai tô phở, và bầu trời Dallas buổi chiều ngoài cửa sổ.

“Anh Sơn,” Diễm Lê nói sau khi họ đã ăn được một lúc.

“Gì vậy?”

“Anh có nhớ câu anh nói với em không — rằng đây là nhà của anh. Không phải căn phòng thuê, không phải tòa nhà văn phòng. Mà là thứ chúng ta đang xây dựng.”

“Nhớ.”

“Em suy nghĩ về câu đó nhiều lắm.” Cô nhìn xuống tô phở, rồi nhìn lên anh. “Em chưa bao giờ có cảm giác đó — rằng một nơi nào đó là nhà. Em sang Mỹ từ năm hai mươi tuổi, sống qua bao nhiêu căn phòng trọ, bao nhiêu thành phố. San Francisco là nơi em ở lâu nhất — mười lăm năm. Nhưng em vẫn chưa bao giờ cảm thấy đó là nhà.”

Lý Sơn lắng nghe, không vội nói gì.

“Nhưng những tháng vừa qua,” cô tiếp tục, giọng nhẹ hơn, “mỗi lần em xuống Dallas, mỗi lần bước vào kho hàng, mỗi lần ngồi ở cái bàn này—” Cô dừng lại. “Em không biết giải thích thế nào. Chỉ là cảm thấy khác.”

Lý Sơn nhìn cô.

“Khác theo nghĩa nào?” anh hỏi nhẹ.

Diễm Lê nhìn thẳng vào mắt anh — không có sự tính toán, không có sự phòng thủ. Chỉ là một người đang nói thật.

“Theo nghĩa như thể đây là nơi em thuộc về,” cô nói.

Câu đó đơn giản. Nhưng từ Diễm Lê — người mà Lý Sơn đã học được rằng mỗi từ cô nói đều được cân nhắc — câu đó mang trọng lượng của tất cả những tháng qua, của tất cả những khó khăn đã vượt qua cùng nhau, của tất cả những khoảnh khắc mà cả hai đều biết có điều gì đó đang hình thành nhưng chưa ai dám gọi tên.

Lý Sơn đặt đũa xuống.

“Diễm,” anh nói — không phải chị Diễm, không phải chị — chỉ là tên cô, đơn giản và trực tiếp như anh vẫn thường là. “Tôi muốn nói một điều mà tôi đã không nói từ lâu vì không chắc đây có phải lúc thích hợp không.”

Cô nhìn anh không chớp mắt.

“Tôi không biết khi nào thì đúng lúc,” anh tiếp tục. “Tôi chỉ biết rằng trong tất cả những tháng qua — kể cả những tháng khó khăn nhất, kể cả buổi sáng thứ Năm khi chúng ta ngồi hai bên bàn như đối thủ — không có lúc nào tôi muốn ở đây với người khác hơn là ở đây với chị.”

Diễm Lê im lặng.

“Tôi không nói điều này để làm phức tạp thêm mọi thứ,” Lý Sơn nói. “Tôi nói vì tôi nghĩ chị có quyền biết. Và vì tôi đã học từ chị rằng sự thẳng thắn tốt hơn sự im lặng dù nó khó hơn.”

Bên ngoài cửa sổ quán phở, Dallas chiều thứ Bảy tiếp tục nhịp sống bình thường. Xe cộ qua lại. Người đi bộ vội vàng. Ánh nắng cuối ngày tạo thành những vệt vàng dài trên mặt đường.

Diễm Lê nhìn anh trong khoảng lặng dài nhất mà anh từng trải qua.

Rồi cô mỉm cười — không phải nụ cười lịch sự của cuộc họp kinh doanh, không phải nụ cười xã giao. Mà là nụ cười của người vừa nghe được điều họ đã chờ nghe từ lâu mà không biết mình đang chờ.

“Anh Sơn,” cô nói, giọng nhẹ như hơi thở. “Anh vừa nói điều thông minh nhất từ trước đến nay.”

Anh không nói gì. Chỉ nhìn cô.

“Em cũng không muốn ở đây với người khác hơn là ở đây với anh,” cô nói thẳng — thẳng thắn theo cách của Diễm Lê, không thêm không bớt.


Họ uống cà phê sau đó.

Ngồi ở một quán nhỏ gần khu downtown, không ai nhắc đến IRS hay thuế hay kế hoạch mở rộng Houston. Họ nói về những điều khác — về tuổi thơ ở Hà Nội và Sài Gòn, về những bộ phim họ thích, về món ăn Việt Nam họ nhớ nhất.

Lần đầu tiên trong mười tháng làm việc cùng nhau, họ chỉ đơn giản là hai người ngồi uống cà phê.

Khi Lý Sơn lái xe đưa Diễm Lê về căn hộ thuê ở Irving, trời đã tối. Đèn đường bật sáng trên những con phố quen thuộc.

Trước khi cô xuống xe, cô quay sang nhìn anh.

“Anh Sơn.”

“Gì vậy?”

“Lần tới anh muốn nói điều gì — đừng chờ đến khi tưởng là đúng lúc nữa.” Cô mở cửa xe. “Với anh, lúc nào cũng là đúng lúc.”

Anh nhìn cô bước vào tòa nhà, cửa kính tự động đóng lại sau lưng cô.

Rồi anh lái xe về, qua những con đường Dallas đêm quen thuộc, với một cảm giác mà anh không biết gọi tên chính xác — chỉ biết rằng nó ấm hơn bất cứ cảm giác nào trong mười tháng qua.

Ngọn lửa nhỏ trong ngực anh vẫn cháy.

Nhưng giờ đây, nó cháy theo một hướng mới.


Bạn thích chương 10 không? Chương 11 sẽ mở ra giai đoạn mới của mối quan hệ giữa Lý Sơn và Diễm Lê — vừa là đồng sáng lập vừa là điều gì đó nhiều hơn thế, trong khi công ty đối mặt với thách thức lớn nhất từ trước đến nay nhé! 😊💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 11: Ranh Giới Mới

Tháng thứ mười một của Classy Nails Corporation LLC bắt đầu bằng một cuộc gọi từ Houston.

“Anh Sơn ơi.” Giọng chị Mai Phương — chủ chuỗi mười hai tiệm nail mà Diễm Lê đã ký hợp đồng phân phối hai tháng trước — nghe có vẻ hào hứng theo cách người kinh doanh lâu năm thường dè dặt thể hiện. “Chị muốn gặp anh và chị Diễm tuần này được không? Chị có đề xuất muốn bàn.”

“Đề xuất về gì chị?”

“Chị muốn đầu tư vào Classy Nails,” chị Mai Phương nói thẳng. “Không phải với tư cách khách hàng nữa. Mà là cổ đông.”


Lý Sơn ngồi im trong văn phòng kho sau khi gác máy.

Cổ đông mới. Đầu tư từ bên ngoài.

Đây là thứ mà bản kế hoạch kinh doanh mười tám trang của Diễm Lê đã đề cập đến từ ngày đầu — ở giai đoạn phát triển thứ hai, công ty cần vốn bên ngoài để mở rộng nhanh hơn. Và chị Mai Phương với mạng lưới mười hai tiệm nail trải khắp Houston là chính xác loại đối tác chiến lược mà họ cần.

Nhưng lần trước khi có người muốn trở thành cổ đông — Jennifer Vũ — kết quả không đơn giản.

Anh gọi cho Diễm Lê.

Cô nghe tin tức trong im lặng, rồi nói: “Em biết chị Mai Phương. Chị ấy làm nail ở Houston hơn hai mươi năm, uy tín tốt trong cộng đồng. Đây là cơ hội thật sự.”

“Chị nghĩ chúng ta nên gặp không?”

“Nên gặp,” Diễm Lê đáp không do dự. “Nhưng lần này chúng ta đi cùng nhau. Không phải em quyết định riêng.”

Câu đó — đơn giản, không giải thích thêm — nói lên nhiều hơn bất cứ lời hứa nào.


Họ xuống Houston vào thứ Tư.

Lần này Lý Sơn lái xe — bốn tiếng trên đường cao tốc I-45 từ Dallas xuống Houston, qua những cánh đồng Texas rộng lớn và thưa thớt dần nhường chỗ cho những khu ngoại ô ngày càng dày đặc khi họ tiến gần thành phố.

Diễm Lê ngồi ghế phụ, mở laptop làm việc phần lớn thời gian — nhưng thỉnh thoảng cô đặt laptop xuống nhìn ra cửa sổ, và trong những khoảnh khắc đó anh để ý thấy cô khác hơn so với những chuyến đi công tác trước. Bớt căng thẳng hơn. Thoải mái hơn với sự im lặng giữa hai người.

Từ sau buổi ăn phở cuối tuần trước, có điều gì đó giữa họ đã thay đổi — không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một sự thay đổi nhỏ nhưng rõ ràng như khi nhiệt độ ngoài trời tăng thêm vài độ và bỗng dưng không khí xung quanh cảm thấy khác.

“Anh đang nghĩ gì vậy?” Diễm Lê hỏi khi họ đang chạy qua một đoạn đường thẳng dài giữa hai cánh đồng trống.

“Đang nghĩ về chị Mai Phương,” Lý Sơn đáp. “Và về Jennifer Vũ.”

“So sánh hai người?”

“Không phải so sánh người. So sánh tình huống.” Anh nhìn thẳng về phía trước. “Lần trước chúng ta không chuẩn bị kỹ. Lần này phải khác.”

Diễm Lê gật đầu. “Em đã soạn sẵn danh sách câu hỏi cần hỏi chị ấy. Và một số điều kiện không thương lượng được.”

“Điều kiện gì?”

“Cổ phần của anh và em không thay đổi. Bất cứ cổ đông mới nào cũng chỉ có quyền biểu quyết hạn chế trong ba năm đầu. Và mọi quyết định chiến lược vẫn cần sự đồng ý của cả hai chúng ta.” Cô nhìn sang anh. “Anh đồng ý không?”

“Đồng ý.” Anh hơi cười. “Chị đã suy nghĩ về điều này từ bao giờ?”

“Từ khi chị ấy gọi điện,” Diễm Lê đáp thẳng thắn. “Em không để lặp lại sai lầm cũ.”


Chị Mai Phương gặp họ tại tiệm nail lớn nhất của bà ở khu Bellaire Houston — một không gian rộng, sạch sẽ và hiện đại, với mười hai ghế nail và một khu vực spa riêng biệt phía sau.

Bà khoảng năm mươi lăm tuổi, người nhỏ nhắn với mái tóc ngắn gọn gàng và đôi mắt nhanh nhẹn của người quen quan sát. Bà đón họ ở cửa tiệm với nụ cười rộng mở và thái độ của người đã quyết định điều gì đó từ trước khi cuộc gặp bắt đầu.

“Chị nghe nói nhiều về hai em,” bà nói bằng tiếng Việt, dẫn họ vào phòng họp nhỏ phía sau. “Cộng đồng nail ở Texas ai cũng biết Classy Nails rồi. Chất lượng tốt, giao hàng đúng hẹn, giá cạnh tranh — đó là ba thứ khó nhất trong ngành mà em làm được cả ba.”

“Cảm ơn chị,” Diễm Lê nói lịch sự. “Chúng em cũng nghe nhiều về chuỗi tiệm của chị.”

Họ ngồi xuống. Không có nghi lễ dài dòng — chị Mai Phương là người kinh doanh lâu năm, không thích vòng vo.

“Chị muốn đầu tư vào Classy Nails vì một lý do đơn giản,” bà bắt đầu. “Ngành nail ở Mỹ đang thay đổi. Khách hàng trẻ ngày càng quan tâm đến chất lượng nguyên liệu — họ muốn biết sản phẩm có an toàn không, có thân thiện môi trường không, có nguồn gốc rõ ràng không. Các nhà cung cấp lớn đang chậm thích nghi. Classy Nails có cơ hội đi trước nếu đầu tư đúng hướng ngay bây giờ.”

“Chị muốn đầu tư bao nhiêu?” Lý Sơn hỏi thẳng.

“Năm trăm nghìn đô la,” chị Mai Phương đáp không chớp mắt. “Đổi lấy mười lăm phần trăm cổ phần.”

Lý Sơn và Diễm Lê không nhìn nhau — họ đã đủ quen để biết khi nào không cần trao đổi bằng mắt.

“Chị có thể cho chúng em vài ngày để xem xét không?” Diễm Lê hỏi.

“Dĩ nhiên,” chị Mai Phương gật đầu. “Nhưng chị muốn nói thêm một điều trước khi các em về.” Bà nhìn thẳng vào cả hai. “Chị đã làm ăn hơn hai mươi năm ở Mỹ. Chị đã thấy nhiều công ty người Việt mình khởi đầu tốt rồi tan vỡ vì mâu thuẫn nội bộ — thường là giữa những người sáng lập.” Bà dừng lại. “Chị hỏi thẳng: hai em có ổn không? Không phải công ty. Mà là hai em.”

Câu hỏi đó khiến cả hai ngạc nhiên theo cách khác nhau.

Lý Sơn nhìn sang Diễm Lê. Cô nhìn lại anh.

“Ổn,” Diễm Lê trả lời sau một giây. Rồi, như thể cô tự ngạc nhiên về điều mình sắp nói, cô thêm: “Tốt hơn ổn.”

Chị Mai Phương nhìn hai người, rồi mỉm cười — nụ cười của người đã nhìn thấy đủ thứ trong cuộc đời để nhận ra khi nào người ta nói thật.

“Được rồi,” bà nói. “Chị chờ tin các em.”


Trên đường về Dallas, trời đã xẩm tối.

Họ dừng lại ăn tối tại một quán Việt nhỏ giữa đường — bún bò Huế theo yêu cầu của Diễm Lê, phở bò theo lựa chọn quen thuộc của Lý Sơn.

“Năm trăm nghìn,” Diễm Lê nói khi món ăn được mang ra. “Với mười lăm phần trăm. Định giá công ty hai mươi triệu vì thế.”

“Ngang với mục tiêu năm thứ năm trong kế hoạch ban đầu,” Lý Sơn nhận xét. “Nhưng chúng ta mới ở tháng mười một.”

“Thị trường đánh giá tiềm năng tương lai, không chỉ hiện tại.” Cô múc một muỗng nước bún. “Chị ấy thông minh. Và bà ấy biết ngành.”

“Chị tin chị Mai Phương không?”

Diễm Lê suy nghĩ thật sự trước khi trả lời — không phải kiểu suy nghĩ tính toán mà là kiểu suy nghĩ của người đang lắng nghe trực giác của mình.

“Có,” cô nói. “Nhưng tin không có nghĩa là không cẩn thận.”

“Vậy chúng ta làm gì?”

“Luật sư xem xét điều khoản trước.” Cô nhìn sang anh. “Và anh đồng ý thì mới ký.”

Lý Sơn gật đầu. “Tôi đồng ý với điều đó.”

Họ ăn trong im lặng một lúc — không phải im lặng khó xử mà là im lặng thoải mái của hai người không cần phải lấp đầy mọi khoảng trống bằng lời nói.

“Anh Sơn,” Diễm Lê lên tiếng.

“Gì vậy?”

“Chị Mai Phương hỏi chúng ta có ổn không.” Cô nhìn xuống bát bún, rồi nhìn lên. “Em trả lời tốt hơn ổn. Anh có đồng ý không?”

Lý Sơn nhìn cô qua ánh đèn vàng nhạt của quán ăn nhỏ — khuôn mặt quen thuộc sau mười một tháng làm việc cùng nhau, nhưng vẫn có những góc anh cảm thấy mình chưa khám phá hết.

“Đồng ý hoàn toàn,” anh nói.


Họ về đến Dallas lúc gần mười một giờ đêm.

Lý Sơn đưa Diễm Lê về căn hộ thuê ở Irving — lần này cô ở lại Dallas thêm vài ngày để xử lý một số việc với kho hàng. Anh đậu xe trước tòa nhà, tắt máy.

Họ ngồi trong xe một lúc mà không ai xuống ngay — không phải vì có gì quan trọng chưa nói, mà vì không ai muốn kết thúc ngày hôm đó.

“Cảm ơn anh đã lái xe cả ngày,” Diễm Lê nói.

“Không có gì.” Anh nhìn ra phía trước. “Chị ngủ được trên đường về không?”

“Một chút.” Cô cũng nhìn ra phía trước. “Anh Sơn, em muốn hỏi anh một điều.”

“Gì vậy?”

“Tuần trước anh nói rằng trong tất cả những tháng qua, không có lúc nào anh muốn ở đây với người khác hơn là ở đây với em.” Cô dừng lại. “Anh vẫn còn giữ điều đó không?”

Lý Sơn quay sang nhìn cô.

Diễm Lê đang nhìn thẳng vào mắt anh — không có sự tính toán, không có sự phòng thủ. Chỉ là một người đang hỏi thật và muốn được nghe câu trả lời thật.

“Vẫn còn,” anh nói. “Còn hơn thế nữa.”

Cô nhìn anh một lúc không nói gì.

Rồi, như thể cô đã đưa ra một quyết định nào đó bên trong — cô cúi người sang, đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh.

Không phải nụ hôn xã giao. Không phải cử chỉ lịch sự. Mà là điều gì đó chắc chắn và rõ ràng hơn bất cứ lời nói nào.

Khi cô ngồi thẳng lại, má anh vẫn còn ấm.

“Ngủ ngon, anh Sơn,” cô nói, giọng nhẹ.

“Ngủ ngon, Diễm,” anh đáp — chỉ tên cô, đơn giản và trực tiếp.

Cô xuống xe, kéo vali vào tòa nhà. Cửa kính tự động đóng lại sau lưng cô.

Lý Sơn ngồi trong xe thêm một lúc, nhìn lên bầu trời Dallas đêm.

Rồi anh khởi động xe và lái về — qua những con đường quen thuộc, dưới những ánh đèn đường quen thuộc, với một cảm giác mới mẻ đang lớn dần trong ngực anh.


Sáng hôm sau, anh đến kho hàng sớm hơn thường lệ.

Diễm Lê đã có mặt ở đó — đứng trong kho, tay cầm ly cà phê đen, đang xem xét một số kệ hàng mới vừa được lắp đặt tuần trước.

Khi nghe tiếng bước chân, cô quay lại.

Họ nhìn nhau trong một giây — giây đầu tiên của một ngày mới, sau tất cả những gì đã xảy ra tối hôm qua và trong tất cả những tháng trước đó.

Không có gì khác biệt. Và mọi thứ đều khác biệt.

“Cà phê anh để trên bàn văn phòng,” Diễm Lê nói, giọng bình thản như mọi sáng.

“Cảm ơn chị.” Anh bước vào kho. “Kệ mới trông ổn đấy.”

“Tăng thêm được ba mươi phần trăm sức chứa.” Cô nhìn lên những chiếc kệ mới. “Nếu chị Mai Phương đầu tư, chúng ta cần mở rộng thêm một khu kho nữa ở phía đông khu nhà kho này.”

“Tôi đã xem sơ đồ mặt bằng rồi. Hoàn toàn khả thi.”

Họ đứng cạnh nhau nhìn vào kho hàng — không gian mà mười một tháng trước còn là một căn kho trống rỗng, giờ đây chứa đầy hàng hóa được xếp ngăn nắp, là trung tâm của một công ty đang phát triển thật sự.

“Anh Sơn,” Diễm Lê nói.

“Gì vậy?”

“Em nghĩ chúng ta nên đặt ra một quy tắc.”

“Quy tắc gì?”

Cô quay sang nhìn anh. “Những gì xảy ra giữa chúng ta — bên ngoài công việc — không được ảnh hưởng đến công ty. Dù chuyện gì xảy ra.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Công ty là ưu tiên số một. Luôn luôn.”

Lý Sơn nghĩ về điều cô vừa nói.

Cô đang đặt ra ranh giới — không phải để giữ khoảng cách, mà để bảo vệ điều quan trọng nhất mà cả hai đã cùng xây dựng. Đó là Diễm Lê — người luôn nghĩ đến hệ quả trước khi hành động, người không để cảm xúc làm mờ đi phán đoán.

“Đồng ý,” anh nói. “Nhưng tôi muốn thêm một điều vào quy tắc đó.”

“Điều gì?”

“Dù chuyện gì xảy ra với công ty — chúng ta không để nó ảnh hưởng đến những gì đang hình thành giữa hai người.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Công ty là ưu tiên số một trong giờ làm việc. Nhưng ngoài giờ làm việc — chúng ta là ưu tiên của nhau.”

Diễm Lê im lặng một lúc.

Rồi, lần đầu tiên vào buổi sáng trong kho hàng, cô mỉm cười — nụ cười thật, không phải nụ cười của cuộc họp kinh doanh.

“Được,” cô nói. “Thỏa thuận.”


Ba ngày sau, luật sư David Nguyễn xem xét xong các điều khoản đề xuất của chị Mai Phương và đưa ra vài điểm cần thương lượng lại.

Cuộc đàm phán kéo dài một tuần — qua email, qua điện thoại, và một buổi gặp mặt trực tiếp tại Dallas khi chị Mai Phương bay lên từ Houston.

Lý Sơn và Diễm Lê ngồi cùng một phía bàn trong buổi đàm phán đó — lần đầu tiên họ làm vậy thay vì ngồi đối diện nhau theo kiểu hai bên thương lượng. Chị Mai Phương nhìn thấy điều đó và không nói gì, nhưng nụ cười nhỏ của bà nói lên đủ thứ.

Cuối cùng họ đồng ý với các điều khoản: năm trăm nghìn đô la đầu tư, mười lăm phần trăm cổ phần, quyền biểu quyết hạn chế trong ba năm đầu, và một điều khoản đặc biệt mà Diễm Lê yêu cầu — cổ phần của Lý Sơn và Diễm Lê cộng lại phải luôn chiếm trên năm mươi phần trăm, bất kể bao nhiêu nhà đầu tư tham gia trong tương lai.

“Điều khoản đó không phổ biến lắm trong hợp đồng đầu tư,” David Nguyễn nhận xét khi xem lại bản thảo.

“Nhưng cần thiết,” Diễm Lê đáp, giọng không có chỗ cho thương lượng về điểm này.

Chị Mai Phương chấp nhận điều khoản đó mà không phản đối.


Ngày ký hợp đồng đầu tư, kho hàng Classy Nails Corporation LLC ở Irving đóng cửa sớm một tiếng.

Không phải để tổ chức tiệc lớn — Lý Sơn và Diễm Lê đều không phải người thích màu mè. Chỉ là tất cả nhân viên cùng ngồi lại trong kho, uống cà phê và ăn bánh ngọt mà cô Hoa chủ quán phở gửi tặng khi nghe tin, và Lý Sơn đứng lên nói vài câu — không dài, không hoa mỹ.

“Mười một tháng trước, kho hàng này còn trống rỗng,” anh nói, nhìn quanh những gương mặt quen thuộc — công nhân kho, tài xế giao hàng, nhân viên văn phòng. “Giờ chúng ta có hơn một trăm khách hàng, có mặt ở ba thành phố lớn của Texas, và hôm nay có thêm một người tin vào những gì chúng ta đang xây dựng đủ để đặt vào đây năm trăm nghìn đô la.” Anh dừng lại. “Điều đó có được là vì mỗi người trong số các bạn đã làm tốt công việc của mình mỗi ngày. Tôi trân trọng điều đó.”

Không có tiếng vỗ tay lớn. Chỉ là những gật đầu, những nụ cười, tiếng ai đó nói “anh Sơn nói hay đó” và tiếng cười nhỏ lan ra.

Diễm Lê đứng cạnh anh trong suốt thời gian đó — không nói gì, chỉ đứng đó. Nhưng cách cô đứng — gần hơn so với khoảng cách chuyên nghiệp thông thường — nói lên điều gì đó mà không ai trong phòng bỏ qua.


Tối hôm đó, sau khi mọi người đã về, Lý Sơn và Diễm Lê ngồi lại trong văn phòng kho.

Không có tài liệu trên bàn. Không có laptop mở. Chỉ có hai ly trà nóng mà anh pha từ gói trà xanh trong ngăn kéo bàn làm việc — thói quen anh học từ mẹ ở Hà Nội, pha trà đặc uống vào buổi tối.

“Năm trăm nghìn đô la,” Diễm Lê nói, nhìn vào ly trà. “Mười một tháng trước em không nghĩ chúng ta sẽ đến đây nhanh vậy.”

“Tại sao không?”

“Vì em biết những khó khăn sẽ đến.” Cô nhìn lên. “Em chỉ không biết chúng ta sẽ vượt qua chúng theo cách này.”

“Cách nào?”

“Cùng nhau.” Hai chữ đơn giản, nhưng từ Diễm Lê chúng mang trọng lượng của tất cả những tháng qua.

Lý Sơn nhìn cô. Trong ánh đèn văn phòng buổi tối, khuôn mặt cô mang vẻ bình yên mà anh ít khi thấy ở người phụ nữ luôn căng thẳng và tập trung này.

“Diễm,” anh nói.

“Gì vậy?”

“Chị có nhớ lần đầu tiên tôi gặp chị ở sân bay không? Chị mặc vest chỉnh tề, kéo vali màu đen, nhìn quanh tìm tôi với vẻ mặt của người đang chuẩn bị cho một cuộc đàm phán quan trọng.”

Cô hơi cười. “Em nhớ.”

“Tôi đứng cạnh chiếc Camry cũ của mình, mặc sơ mi xanh và jeans, và tự hỏi liệu người phụ nữ đã gửi bản kế hoạch mười tám trang cho tôi đọc lúc ba giờ sáng trông như thế nào ngoài đời thực.” Anh nhìn cô. “Chị trông đúng như tôi tưởng tượng — và hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng.”

“Khác ở chỗ nào?”

“Khác ở chỗ tôi không tưởng tượng được rằng người đó sẽ quan trọng với tôi đến mức này.”

Diễm Lê nhìn anh trong im lặng.

Rồi cô đặt ly trà xuống bàn, đứng dậy, đi vòng quanh bàn và đứng trước mặt anh.

Lý Sơn ngước lên nhìn cô.

“Anh Sơn,” cô nói, giọng nhẹ và chắc chắn theo cách chỉ Diễm Lê mới có thể kết hợp được hai điều tưởng như mâu thuẫn đó. “Em không giỏi nói những điều lãng mạn. Em không quen với điều đó.”

“Tôi biết.”

“Nhưng em biết một điều chắc chắn.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Trong mười lăm năm ở Mỹ, em chưa bao giờ muốn ai đó ở lại nhiều như em muốn anh ở lại.”

Lý Sơn đứng dậy.

Họ đứng đối mặt nhau trong văn phòng kho nhỏ của Classy Nails Corporation LLC — giám đốc vận hành và đồng giám đốc điều hành, hai đồng sáng lập, hai người từ hai đầu đất nước Việt Nam đã tìm thấy nhau ở một thành phố Texas qua một bình luận Facebook về tuyển thợ nail.

“Tôi ở lại,” anh nói đơn giản.

Và lần này, khi Diễm Lê cúi người lên đặt nụ hôn lên môi anh — không phải lên má như tối hôm qua — không có gì cần nói thêm nữa.


Bên ngoài cửa sổ văn phòng kho, Dallas đêm tháng thứ mười một tỏa sáng trong ánh đèn thành phố.

Classy Nails Corporation LLC đang có vốn đầu tư mới, đang mở rộng sang Houston và Austin, đang tiến gần hơn đến mục tiêu mà một ngày nào đó hai người đã ngồi trong quán phở và mơ về.

Nhưng đêm nay, trong văn phòng kho nhỏ ở Irving Texas, điều quan trọng nhất không phải là doanh thu hay cổ phần hay kế hoạch mở rộng.

Mà là hai người đã vượt qua đủ thứ để cuối cùng dám đứng gần nhau mà không cần khoảng cách của bàn họp hay màn hình điện thoại ở giữa.

Ngọn lửa nhỏ trong ngực Lý Sơn — thứ đã cháy âm ỉ suốt bảy năm làm bảo vệ, suốt mười một tháng xây dựng công ty — giờ đây cháy theo hai hướng cùng một lúc.

Và cả hai hướng đều dẫn về cùng một nơi.


Bạn thích chương 11 không? 😊

Nhân tiện — trời Dallas tối rồi phải không? Bạn có kế hoạch gì tối nay không? Đừng ngồi trong xe một mình quá lâu nhé! 💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 12: Sóng Gió Mới

Tháng thứ mười hai mang đến điều mà cả Lý Sơn lẫn Diễm Lê đều không dự tính.

Không phải khủng hoảng tài chính. Không phải vấn đề pháp lý. Không phải đối thủ cạnh tranh.

Mà là một bài báo.


Tờ báo tiếng Việt lớn nhất ở Texas đăng một bài viết dài về Classy Nails Corporation — tiêu đề: “Từ Nhân Viên Bảo Vệ Đến Đồng Sáng Lập Công Ty Triệu Đô: Câu Chuyện Của Lý Sơn Và Diễm Lê.”

Không ai trong công ty biết bài báo đó được viết.

Lý Sơn phát hiện ra khi anh Minh — tài xế giao hàng — gõ cửa văn phòng sáng thứ Hai, mặt tươi như hoa, đưa cho anh tờ báo in còn thơm mùi mực.

“Anh Sơn ơi, anh lên báo rồi!”

Lý Sơn cầm tờ báo lên. Ảnh của anh và Diễm Lê — chụp từ mạng xã hội, anh trong đồng phục bảo vệ cũ và cô trong bộ vest đen quen thuộc — được in cạnh nhau trên trang nhất tạp chí cuối tuần.

Anh đọc lướt qua bài báo. Thông tin cơ bản về công ty thì đúng — nhưng phần cuối bài có một đoạn khiến anh dừng lại.

“Nguồn tin trong cộng đồng cho biết mối quan hệ giữa hai đồng sáng lập không chỉ dừng lại ở công việc kinh doanh. Classy Nails Corporation LLC — không chỉ là câu chuyện kinh doanh, mà còn là câu chuyện tình yêu thời hiện đại của hai người Việt xa xứ.”

Lý Sơn đọc lại đoạn đó lần nữa.

Rồi gọi cho Diễm Lê.


Cô nghe máy sau tiếng chuông đầu tiên.

“Em đọc rồi,” cô nói trước khi anh kịp lên tiếng.

“Chị biết từ bao giờ?”

“Mười lăm phút trước. Có ba người gửi link cho em.”

“Chị thấy thế nào?”

Một khoảng lặng.

“Em cần suy nghĩ,” cô nói.

Đó không phải câu trả lời mà Lý Sơn mong đợi — nhưng anh đã đủ quen với Diễm Lê để biết rằng “em cần suy nghĩ” không có nghĩa là “em không biết.” Nó có nghĩa là cô đang xử lý thông tin theo cách của mình trước khi đưa ra phản ứng.

“Được rồi,” anh nói. “Chị gọi lại khi sẵn sàng.”


Diễm Lê gọi lại sau hai tiếng.

“Em có ba vấn đề với bài báo đó,” cô nói, giọng đã lấy lại sự bình thản quen thuộc.

“Tôi nghe.”

“Thứ nhất — không ai hỏi ý kiến chúng ta trước khi đăng. Thứ hai — thông tin về mối quan hệ cá nhân của chúng ta không phải thứ để công khai mà không có sự đồng ý. Thứ ba—” Cô dừng lại. “Thứ ba là em không biết ai trong cộng đồng biết đủ thông tin để nói chuyện với phóng viên như vậy.”

“Chị nghi ai?”

“Em không nghi ai cụ thể. Nhưng thông tin đó chỉ có thể đến từ người biết cả hai chúng ta, biết về công ty, và biết về—” Cô ngập ngừng. “Biết về những gì đang xảy ra giữa chúng ta.”

Lý Sơn suy nghĩ. Người biết cả ba điều đó không nhiều — chị Hương chủ tiệm bánh, Tuấn chủ tiệm sửa xe, chị Mai Phương, và các nhân viên trong kho.

“Tôi sẽ hỏi thăm,” anh nói.

“Không cần,” Diễm Lê đáp. “Vấn đề bây giờ không phải tìm ai nói. Vấn đề là chúng ta phản ứng như thế nào.”

“Chị muốn phản ứng thế nào?”

Khoảng lặng dài hơn lần trước.

“Em chưa quyết định,” cô nói thẳng. “Anh thì sao?”

Lý Sơn nhìn ra cửa sổ văn phòng kho. Bầu trời Texas buổi sáng xanh và cao. Một ngày bình thường bên ngoài — nhưng trong cái kho hàng này, anh cảm thấy mọi thứ đang chờ đợi quyết định của hai người.

“Tôi không có vấn đề gì với việc người ta biết,” anh nói. “Nhưng tôi muốn điều đó xảy ra theo cách chúng ta chọn. Không phải theo cách người khác quyết định cho chúng ta.”

Im lặng ở đầu dây.

“Em đồng ý,” Diễm Lê nói sau một lúc. “Nhưng điều đó có nghĩa là chúng ta cần nói chuyện — về chúng ta. Không phải qua hành động hay qua những điều ngầm hiểu. Mà là nói thẳng.”

“Tôi sẵn sàng.”

“Tối nay anh có thể qua căn hộ của em không?”


Lý Sơn đến căn hộ của Diễm Lê lúc bảy giờ tối.

Cô mở cửa mặc áo thun đơn giản và quần nhà — không phải bộ vest chuyên nghiệp, không phải trang phục của cuộc họp kinh doanh. Đây là Diễm Lê ở nhà, và anh nhận ra rằng đây là lần đầu tiên anh thấy cô trong trạng thái này — không phải đang làm việc, không phải đang chuẩn bị làm việc, chỉ đơn giản là một người phụ nữ đang ở nhà vào buổi tối.

Cô đẹp theo cách khác — không phải vẻ đẹp sắc sảo của người điều hành doanh nghiệp, mà là vẻ đẹp giản dị của người không cần che giấu gì.

“Vào đi,” cô nói, bước sang một bên nhường lối.

Căn hộ nhỏ ấm áp với ánh đèn vàng dịu. Mùi thức ăn từ bếp — cô đã nấu gì đó, điều không bình thường với người thường ăn ngoài hoặc gọi đồ về.

“Chị nấu ăn à?” anh hỏi, ngạc nhiên.

“Canh chua và cá kho,” cô đáp, có vẻ hơi ngượng ngùng — biểu hiện hiếm gặp ở Diễm Lê. “Em không giỏi nấu ăn lắm, nhưng hai món đó em làm được.”

Họ ngồi vào bàn ăn nhỏ. Bữa cơm đơn giản — cơm trắng, canh chua thơm phức, cá kho tộ đậm đà. Không phải nhà hàng sang trọng, không phải phở ngoài tiệm. Chỉ là bữa cơm nhà.

“Ngon,” Lý Sơn nói sau miếng đầu tiên — và anh nói thật.

Diễm Lê nhìn anh với vẻ nhẹ nhõm. “Em lo nấu không ngon.”

“Tại sao chị lo?”

Cô nhìn xuống bát cơm. “Vì—” Cô dừng lại, rồi nói thẳng theo cách của cô. “Vì em muốn anh thấy em không chỉ là người biết làm kinh doanh.”

Câu đó khiến Lý Sơn nhìn cô lâu hơn một chút.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ chị chỉ là người biết làm kinh doanh,” anh nói.

“Em biết. Nhưng đôi khi em tự nhìn mình như vậy.” Cô nhìn lên. “Mười lăm năm ở Mỹ, em dành tất cả cho công việc. Đến mức đôi khi em không biết mình còn lại gì ngoài công việc.”

Lý Sơn đặt đũa xuống, lắng nghe.

“Bài báo sáng nay,” cô tiếp tục, “làm em nghĩ nhiều. Không phải vì tức giận hay lo lắng. Mà vì—” Cô tìm từ ngữ. “Mà vì nó buộc em phải đối mặt với một câu hỏi mà em đã tránh né.”

“Câu hỏi gì?”

“Chúng ta là gì với nhau, anh Sơn?”

Câu hỏi thẳng thắn đến mức anh cảm thấy nó chạm thẳng vào điều anh đã nghĩ từ nhiều tuần qua.

“Chị muốn nghe câu trả lời của tôi hay của chị trước?” anh hỏi.

“Của anh.”

Lý Sơn nhìn vào mắt cô — người phụ nữ đã bước vào cuộc đời anh qua một tin nhắn Facebook lúc nửa đêm, đã đưa anh từ một anh chàng bảo vệ đến một đồng sáng lập công ty, đã khiến anh hiểu rằng sức mạnh thật sự không phải lúc nào cũng ồn ào.

“Chị là người tôi muốn gặp đầu tiên vào buổi sáng và người tôi muốn kể chuyện cho nghe vào buổi tối,” anh nói. “Chị là người tôi tin tưởng nhất — trong công việc và ngoài công việc. Và chị là người khiến tôi muốn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi không biết tên chính xác cho tất cả những điều đó là gì. Nhưng tôi biết rằng tôi không muốn mất nó.”

Diễm Lê im lặng một lúc dài.

“Em cũng vậy,” cô nói cuối cùng — thẳng thắn và đơn giản theo cách chỉ có ở cô. “Tất cả những điều anh vừa nói — em cũng cảm thấy như vậy.” Cô nhìn xuống bàn tay mình. “Nhưng em sợ, anh Sơn.”

“Sợ gì?”

“Sợ rằng nếu chúng ta tiến thêm một bước — sợ rằng nếu mọi thứ không ổn — chúng ta sẽ mất cả công ty lẫn nhau.” Cô nhìn lên. “Và em không biết mất cái nào sẽ đau hơn.”

Lý Sơn suy nghĩ về điều cô vừa nói.

Nỗi sợ đó không phi lý — anh hiểu tại sao cô cảm thấy vậy. Người đã mất hai mươi nghìn đô la vì tin nhầm người ở Oakland, người đã để Minh Đức Trần kéo công ty vào vòng điều tra liên bang — Diễm Lê đã trả giá đắt nhiều lần cho việc đặt niềm tin. Không có gì ngạc nhiên khi cô thận trọng.

“Diễm,” anh nói nhẹ, “tôi không thể hứa với chị rằng mọi thứ sẽ luôn ổn. Không ai làm được điều đó.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Nhưng tôi có thể hứa rằng dù chuyện gì xảy ra — tôi sẽ không biến mất. Tôi không phải người đàn ông ở Oakland. Và tôi không phải Minh Đức Trần.”

Diễm Lê nhìn anh trong im lặng.

“Em biết anh không phải những người đó,” cô nói nhỏ.

“Vậy thì sợ gì?”

“Sợ chính em,” cô thừa nhận — câu nói thật thà nhất mà anh từng nghe từ người phụ nữ này. “Em sợ rằng em chưa biết cách trân trọng điều tốt đẹp mà không tìm cách kiểm soát nó.”

Lý Sơn đứng dậy khỏi ghế, đi vòng quanh bàn, và ngồi xuống cạnh cô.

“Thì học,” anh nói đơn giản. “Chúng ta cùng học. Không ai biết sẵn cả.”

Diễm Lê nhìn anh — khuôn mặt cô trong ánh đèn vàng dịu của căn hộ nhỏ, không có sự tính toán, không có sự phòng thủ. Chỉ là một người đang đứng trước điều gì đó họ muốn nhưng chưa dám hoàn toàn với tay lấy.

“Anh kiên nhẫn quá,” cô nói nhỏ.

“Tôi đã đợi bảy năm để bắt đầu làm kinh doanh,” anh đáp, khóe miệng hơi cong lên. “Đợi thêm chút nữa không sao.”

Diễm Lê nhìn anh rồi bật cười — tiếng cười thật, trong trẻo, không kìm lại được.

Lần đầu tiên trong tất cả những tháng qua, Lý Sơn nghe tiếng cười đó trong không gian của bữa cơm nhà, không phải qua điện thoại hay trong văn phòng kho. Và anh hiểu rằng đây là điều anh muốn nghe mỗi ngày.


Sau bữa ăn họ rửa chén cùng nhau — Lý Sơn rửa, Diễm Lê lau, giống như họ đã làm ở kho hàng nhiều lần nhưng trong không gian nhỏ hơn và yên tĩnh hơn.

“Về bài báo,” Diễm Lê nói khi họ đã xong. “Em nghĩ chúng ta nên trả lời.”

“Trả lời cách nào?”

“Không phủ nhận. Không xác nhận theo kiểu bị động.” Cô suy nghĩ. “Em muốn chúng ta chủ động kể câu chuyện của mình — theo cách chúng ta muốn kể. Một bài phỏng vấn chính thức, do chúng ta kiểm soát nội dung.”

“Kể câu chuyện nào? Câu chuyện kinh doanh hay câu chuyện—”

“Cả hai,” Diễm Lê nói. “Vì hai câu chuyện đó không thể tách rời nhau. Công ty Classy Nails không thể tồn tại nếu không có mối quan hệ giữa anh và em. Và mối quan hệ giữa anh và em được xây dựng trên nền tảng của công ty.” Cô nhìn anh. “Chúng là một.”

Lý Sơn gật đầu chậm. “Chị chắc chứ? Một khi đã nói ra công khai—”

“Em chắc,” Diễm Lê nói, giọng chắc chắn theo cách anh đã học được là dấu hiệu cô đã quyết định thật sự. “Bài báo sáng nay dạy em một điều — khi chúng ta không tự kể câu chuyện của mình, người khác sẽ kể thay. Và họ sẽ không bao giờ kể đúng.”


Tuần sau, một tờ báo tiếng Việt khác đăng bài phỏng vấn do Lý Sơn và Diễm Lê chủ động liên hệ.

Tiêu đề do chính Diễm Lê đề xuất: “Classy Nails Corporation: Xây Dựng Từ Niềm Tin.”

Không có câu nào về tình yêu hay lãng mạn. Không có những chi tiết riêng tư được phơi bày. Chỉ là câu chuyện thật — về hai người từ hai đầu Việt Nam tìm thấy nhau qua mạng xã hội, cùng xây dựng một công ty từ con số không, vượt qua những khó khăn thật sự, và học cách tin tưởng nhau từng ngày.

Câu trả lời cuối cùng trong bài phỏng vấn, khi phóng viên hỏi “điều gì là quan trọng nhất trong hành trình này,” Diễm Lê trả lời:

“Tìm được người đứng cùng phía với mình. Không phải người đồng ý với mọi thứ mình nói. Mà là người sẽ không đi đâu khi mọi thứ trở nên khó khăn.”

Phóng viên hỏi thêm: “Anh Lý Sơn là người như vậy với chị?”

Diễm Lê nhìn sang Lý Sơn ngồi cạnh cô trong buổi phỏng vấn đó, rồi quay lại nhìn phóng viên.

“Từ ngày đầu tiên,” cô nói.


Bài phỏng vấn được đăng vào thứ Sáu.

Đến thứ Hai tuần sau, điện thoại của Lý Sơn và Diễm Lê gần như không ngừng reng — từ khách hàng cũ gửi lời chúc mừng, từ người trong cộng đồng người Việt muốn hợp tác, và từ ba nhà đầu tư tiềm năng mới ở Houston và Austin muốn tìm hiểu về Classy Nails Corporation.

Nhưng cuộc gọi khiến Lý Sơn dừng lại lâu nhất là từ một số điện thoại có mã vùng Việt Nam.

Anh nghe máy.

“Con ơi.” Giọng mẹ anh từ Hà Nội — bà đọc bài báo qua mạng, một người quen dịch cho bà nghe. “Con trên báo rồi. Cái cô Diễm Lê đó — cô ấy là người thế nào vậy con?”

Lý Sơn ngồi trong văn phòng kho, một mình, nhìn lên trần nhà.

“Mẹ ơi,” anh nói, giọng nhẹ. “Con sẽ kể cho mẹ nghe. Nhưng câu chuyện dài lắm.”

“Thì kể đi. Mẹ đang rảnh.”

Lý Sơn mỉm cười.

Và anh bắt đầu kể — từ đêm đầu tiên nhận được tin nhắn Facebook lúc nửa đêm trong ca gác, đến bản kế hoạch mười tám trang, đến lô hàng bị hải quan giữ, đến Jennifer Vũ, đến Minh Đức Trần, đến buổi ăn phở chiều thứ Bảy, đến bữa cơm canh chua cá kho trong căn hộ nhỏ ở Irving.

Mẹ anh nghe không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng phát ra những âm thanh nhỏ cho thấy bà đang theo dõi từng từ.

Khi anh kể xong, bà im lặng một lúc.

“Con thích cô ấy không?” bà hỏi thẳng — kiểu hỏi thẳng của người mẹ Hà Nội không vòng vo.

“Thích,” anh thừa nhận.

“Cô ấy có thích con không?”

“Con nghĩ là có.”

“Vậy thì được rồi,” bà nói, giọng bình thản như đang nói về chuyện thời tiết. “Nhưng con nhớ ăn uống đầy đủ. Kinh doanh bận mấy cũng phải ăn.”

Lý Sơn bật cười — tiếng cười thật, từ tận đáy lòng.

“Dạ mẹ. Con nhớ.”


Tối hôm đó anh kể cho Diễm Lê nghe về cuộc gọi từ mẹ.

Họ đang ngồi trong văn phòng kho — thói quen mới hình thành tự nhiên, cuối ngày làm việc ngồi lại với nhau một lúc trước khi về, không nhất thiết phải nói chuyện công việc.

Diễm Lê lắng nghe, và khi anh kể đến câu mẹ dặn nhớ ăn uống đầy đủ, cô cũng cười.

“Mẹ anh dễ thương,” cô nói.

“Bà ấy muốn gặp chị,” anh nói.

Diễm Lê nhìn anh. “Thật không?”

“Thật. Bà nói khi nào có dịp về Việt Nam, dẫn cô ấy về Hà Nội ăn phở.”

Cô im lặng một lúc — không phải im lặng khó xử mà là im lặng của người đang xử lý một điều gì đó ấm áp và không quen.

“Em chưa về Việt Nam ba năm rồi,” cô nói nhỏ.

“Tôi biết.” Anh nhìn cô. “Chị muốn về không?”

“Muốn.” Giọng cô đơn giản và thật. “Nhưng em hứa với bản thân là chưa về cho đến khi làm được điều gì đó xứng đáng để mẹ tự hào.”

“Classy Nails Corporation chưa đủ xứng đáng sao?”

Diễm Lê suy nghĩ thật sự.

“Có lẽ bây giờ thì đủ rồi,” cô nói chậm rãi. “Em chưa từng nghĩ sẽ nói câu đó. Nhưng bây giờ thì—” Cô nhìn quanh văn phòng kho, nhìn ra những chiếc kệ hàng qua cửa sổ, nhìn lại anh. “Bây giờ thì em thấy mình đã làm được điều gì đó thật.”

“Chị đã làm được,” Lý Sơn nói. “Từ ngày đầu tiên.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc, rồi nói điều mà anh không ngờ cô sẽ nói.

“Anh Sơn, anh có muốn cùng em về Việt Nam không? Không phải bây giờ — mùa xuân năm sau, khi công ty ổn định hơn.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh về thăm mẹ ở Hà Nội. Em về thăm mẹ ở Sài Gòn. Và chúng ta đi cùng nhau.”

Lý Sơn nhìn cô trong ánh đèn vàng của văn phòng kho.

Hai người, hai đầu đất nước, đang ngồi ở Texas và nói về việc cùng nhau trở về.

“Tôi muốn,” anh nói.

Và trong câu nói đơn giản đó — không hoa mỹ, không vòng vo, đúng theo cách của Lý Sơn từ ngày đầu tiên — chứa đựng tất cả những điều mà cả hai đã đi qua để đến được đây.


Bên ngoài cửa sổ văn phòng kho Classy Nails Corporation LLC ở Irving Texas, tháng thứ mười hai của năm đầu tiên đang dần đi qua.

Còn một tháng nữa — một năm kể từ đêm đầu tiên một người phụ nữ từ San Francisco gõ vào cửa Facebook của một anh chàng bảo vệ ở Dallas với một bản kế hoạch kinh doanh mười tám trang và một giấc mơ trị giá hai mươi triệu đô la.

Giấc mơ đó chưa đến. Nhưng nó đang đến.

Và quan trọng hơn — trên con đường đến đó, có hai người đang đi cùng nhau.


Bạn thích chương 12 không? 😊

Này — bây giờ mấy giờ ở Dallas rồi? Bạn có ổn không? Đừng ngồi trong xe quá lâu một mình nhé! 💙

CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 13: Về Nhà

Tháng Giêng năm thứ hai của Classy Nails Corporation LLC bắt đầu bằng một cuộc họp quan trọng nhất từ trước đến nay.

Không phải với nhà đầu tư. Không phải với IRS. Không phải với đối tác mới.

Mà là cuộc họp nội bộ giữa Lý Sơn, Diễm Lê, và chị Mai Phương — ba cổ đông của công ty — để quyết định hướng đi của năm tiếp theo.

Diễm Lê mở bản kế hoạch trên màn hình lớn trong phòng họp kho hàng Irving.

“Năm nay chúng ta cần làm ba việc,” cô nói, giọng chắc chắn như mọi khi. “Mở kho thứ hai ở Houston. Ký thêm hai mươi khách hàng mới ở Austin. Và—” Cô dừng lại nhìn sang Lý Sơn. “Xây dựng nền tảng để năm sau xuất khẩu sang Việt Nam.”

Chị Mai Phương gật đầu tán thưởng. “Thị trường nail Việt Nam đang bùng nổ. Các tiệm nail cao cấp ở Hà Nội và Sài Gòn đang tìm kiếm nguyên liệu chất lượng quốc tế. Nếu Classy Nails vào đúng thời điểm—”

Điện thoại của Lý Sơn rung lên.

Số điện thoại Việt Nam. Mã vùng Hà Nội.

Không phải mẹ anh — số lạ.

Anh xin lỗi bước ra ngoài nghe máy.

“Anh có phải là Lý Sơn, con trai của bà Nguyễn Thị Lan không?” Giọng người phụ nữ ở đầu dây — giọng của bệnh viện, anh nhận ra ngay cái giọng bình thản chuyên nghiệp đó.

Tim anh chùng xuống.

“Vâng, tôi là Lý Sơn.”

“Anh ơi, mẹ anh đang cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai. Bà bị ngã trong nhà tắm, gãy xương hông. Tình trạng ổn định nhưng cần phẫu thuật. Bác sĩ muốn hỏi về người thân có thể đưa ra quyết định—”

Lý Sơn không nghe hết câu.

Anh nhìn vào cửa phòng họp — nơi Diễm Lê và chị Mai Phương đang ngồi bàn về kế hoạch mở rộng Houston và Austin và xuất khẩu sang Việt Nam.

Rồi anh nhìn ra bãi đậu xe kho hàng, nơi chiếc Camry cũ của anh đang đậu dưới nắng Texas tháng Giêng.

“Tôi hiểu rồi,” anh nói vào điện thoại, giọng bình tĩnh theo cách của người đang cố giữ bình tĩnh. “Tôi sẽ liên hệ lại với bệnh viện trong vòng một tiếng. Xin cho tôi số điện thoại của bác sĩ phụ trách.”


Anh ghi số điện thoại xuống, gác máy, và đứng yên ngoài hành lang kho hàng một lúc.

Mẹ anh. Bảy mươi hai tuổi. Sống một mình ở Hà Nội từ khi anh sang Mỹ. Gọi điện mỗi Chủ nhật hỏi con có ăn no không.

Anh tính nhanh trong đầu — từ Dallas đến Hà Nội, bay qua Tokyo hoặc Seoul, tổng cộng khoảng hai mươi tiếng bay. Hộ chiếu còn hạn. Visa Việt Nam không cần vì anh vẫn giữ quốc tịch.

Cánh cửa phòng họp mở ra. Diễm Lê bước ra, nhìn thấy mặt anh và dừng lại ngay.

“Có chuyện gì vậy?”

Anh không nói ngay. Chỉ nhìn cô.

Diễm Lê bước đến gần hơn, giọng thấp xuống. “Anh Sơn. Chuyện gì xảy ra?”

“Mẹ tôi nhập viện,” anh nói. “Gãy xương hông. Cần phẫu thuật.”

Cô im lặng một giây — không phải im lặng của người không biết nói gì, mà là im lặng của người đang xử lý thông tin và chuẩn bị hành động.

“Anh cần về Việt Nam,” cô nói. Không phải câu hỏi. Là xác nhận.

“Cuộc họp—”

“Chị Mai Phương và em xử lý được.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh cần về. Ngay hôm nay nếu có thể.”


Lý Sơn bay rời Dallas lúc mười giờ đêm hôm đó — chuyến bay đến Tokyo rồi nối chuyến về Hà Nội.

Diễm Lê đưa anh ra sân bay Love Field.

Trên đường đi, họ không nói nhiều. Cô lái xe, anh ngồi ghế phụ nhìn ra cửa sổ — những con đường Dallas quen thuộc lướt qua trong đêm, những ánh đèn đường vàng nhạt, những bảng hiệu tiếng Anh mà anh đã đọc đến thuộc lòng sau tám năm.

“Anh có cần gì không?” Diễm Lê hỏi khi họ gần đến sân bay.

“Không cần gì.” Anh nhìn sang cô. “Chị lo cho công ty giúp tôi.”

“Anh không cần dặn điều đó.”

“Tôi biết.” Anh dừng lại. “Nhưng tôi muốn nói.”

Cô gật đầu, mắt vẫn nhìn đường.

Khi đậu xe trước cửa sân bay, Diễm Lê tắt máy và quay sang nhìn anh.

“Anh Sơn.”

“Gì vậy?”

“Mẹ anh sẽ ổn.” Giọng cô không có sự an ủi rỗng tuếch — chỉ là sự chắc chắn của người đã trải qua đủ thứ để biết khi nào nên tin vào điều tốt đẹp. “Bệnh viện Bạch Mai tốt. Bác sĩ giỏi. Và anh sẽ ở đó bên bà.”

Lý Sơn nhìn cô.

“Chị chưa bao giờ gặp mẹ tôi,” anh nói.

“Chưa.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Nhưng em biết bà quan trọng với anh như thế nào. Và điều đó đủ để em muốn bà ổn.”

Anh không nói gì thêm. Chỉ đặt tay lên tay cô — một giây, nhẹ nhàng — rồi lấy hành lý xuống xe.

Trước khi bước vào cửa sân bay, anh quay lại nhìn cô một lần nữa.

Diễm Lê vẫn ngồi trong xe, cửa sổ hạ xuống, nhìn anh.

“Về sớm nhé,” cô nói.

“Vâng,” anh đáp.

Và anh bước vào trong.


Chuyến bay dài hai mươi mốt tiếng — Dallas đến Tokyo, Tokyo đến Hà Nội — là khoảng thời gian dài nhất Lý Sơn từng ngồi yên một chỗ mà đầu óc không ngừng chạy.

Anh nghĩ về mẹ — hình ảnh bà trong căn nhà nhỏ ở phố Khâm Thiên, ngày anh rời đi tám năm trước. Bà đứng ở cửa, tay vẫy, miệng cười nhưng mắt đỏ hoe. Anh không quay lại nhìn vì sợ nếu nhìn thì sẽ không đi được.

Tám năm. Anh về thăm hai lần — một lần năm thứ ba, một lần năm thứ năm. Lần nào cũng chỉ hai tuần rồi lại đi.

Anh nghĩ về điều Diễm Lê nói — “em chưa về Việt Nam ba năm vì hứa với bản thân chưa về cho đến khi làm được điều gì đó xứng đáng.” Anh hiểu cô. Anh cũng từng nghĩ vậy — rằng anh sẽ về khi có điều gì đó để kể, không phải về tay không.

Nhưng giờ đây ngồi trên máy bay nhìn xuống Thái Bình Dương tối tăm phía dưới, anh tự hỏi mình đã đúng hay sai khi nghĩ vậy.

Mẹ anh không cần anh về với tay đầy. Bà chỉ cần anh về.

Điện thoại anh không có sóng trên máy bay — nhưng anh mở ứng dụng nhắn tin và nhìn vào cuộc trò chuyện với Diễm Lê. Tin nhắn cuối cùng của cô gửi lúc mười một giờ đêm Dallas, khi anh đã lên máy bay:

“Anh nhắn tin khi đến Hà Nội nhé. Dù mấy giờ cũng được.”

Anh gõ câu trả lời — biết rằng nó sẽ được gửi đi khi máy bay hạ cánh:

“Em ngủ ngon. Đừng thức đợi.”

Rồi anh nhìn ra cửa sổ máy bay, nơi bầu trời đêm tối tăm và rộng lớn không có điểm cuối.


Hà Nội đón anh bằng cái lạnh tháng Giêng và mùi đặc trưng của thành phố — khói xe, hương nhang từ đền thờ nào đó gần sân bay, và cái ẩm ướt của mùa đông miền Bắc.

Anh hít một hơi thật sâu khi bước ra khỏi cửa sân bay Nội Bài.

Tám năm. Và mùi không khí đó vẫn như ngày anh đi.

Anh bắt taxi đến thẳng Bệnh viện Bạch Mai. Đường phố Hà Nội sáng sớm — người ta đang mở hàng, xe máy bắt đầu đổ ra, hàng phở hàng xôi bốc khói trên vỉa hè. Tất cả những điều anh đã nhớ trong tám năm qua đang hiện ra trước mắt, không phải trong ký ức mà là thật sự ở đây.

Mẹ anh nằm ở phòng 214, tầng hai khu ngoại khoa.

Khi anh đẩy cửa phòng bước vào, bà đang nằm trên giường bệnh, chân phải được bó bột, mắt nhắm. Trông bà nhỏ hơn anh nhớ — nhỏ hơn và già hơn, như thể tám năm anh không về đã lấy đi điều gì đó mà anh không nhận ra đang mất.

“Mẹ,” anh gọi khẽ.

Bà mở mắt. Nhìn anh. Và trong một giây, mặt bà trở lại như mặt người đàn bà anh nhớ — không phải người bệnh nằm trên giường, mà là mẹ anh.

“Con về rồi,” bà nói, giọng khàn vì thuốc nhưng ấm như mọi khi.

Lý Sơn kéo ghế ngồi cạnh giường, cầm lấy bàn tay nhỏ và gầy của mẹ.

“Con về rồi mẹ ơi,” anh nói.

Và lần đầu tiên trong tám năm, anh không cảm thấy guilty vì đã đi xa.

Anh chỉ cảm thấy biết ơn vì còn kịp về.


Điện thoại rung lên lúc anh đang ngồi cạnh giường mẹ.

Tin nhắn từ Diễm Lê — giờ Dallas lúc đó là nửa đêm, nhưng cô vẫn thức.

“Anh đến rồi chứ? Mẹ anh thế nào?”

Anh nhìn mẹ đang ngủ nhẹ nhàng, rồi nhìn xuống điện thoại và gõ trả lời:

“Đến rồi. Mẹ tôi ổn — vừa mổ xong chiều hôm qua, bác sĩ nói thành công. Bà đang ngủ. Tôi đang ngồi cạnh bà.”

Diễm Lê trả lời sau ba mươi giây:

“Em mừng lắm. Anh ở lại bao lâu thì ở. Công ty em lo được.”

Rồi thêm một tin nhắn nữa:

“Và anh Sơn — lần này về nhớ ở lại lâu hơn. Mẹ anh cần anh.”

Lý Sơn đọc tin nhắn đó, nhìn lên mẹ đang ngủ, rồi nhìn ra cửa sổ bệnh viện — Hà Nội buổi sáng tháng Giêng, sương mù nhẹ phủ trên những mái nhà cũ.

Anh gõ trả lời:

“Em nói đúng. Lần này tôi ở lại lâu hơn.”

Rồi anh đặt điện thoại xuống, cầm lại tay mẹ, và ngồi yên trong căn phòng bệnh viện Bạch Mai — lần đầu tiên sau tám năm, không vội vàng đi đâu cả.


Anh ở lại Hà Nội ba tuần.

Ba tuần đó là khoảng thời gian khác với tất cả những gì anh đã trải qua ở Mỹ — chậm hơn, yên tĩnh hơn, và theo một cách nào đó, quan trọng hơn nhiều thứ anh đã làm trong tám năm qua.

Mỗi ngày anh đến bệnh viện buổi sáng, ngồi với mẹ đến trưa, rồi ra ngoài đi bộ quanh những con phố Hà Nội quen thuộc mà anh đã nhớ nhưng không ngờ vẫn còn đó — hàng phở trên phố Bát Đàn, cây si già ở đầu phố Khâm Thiên, tiệm cà phê trứng mà bố anh từng dẫn anh đến hồi còn nhỏ.

Anh video call với Diễm Lê mỗi tối — giờ Hà Nội thì cô đang trong giờ làm việc ở Dallas, giờ Dallas thì anh đang chuẩn bị đi ngủ. Họ báo cáo công việc cho nhau, nhưng ngày càng nhiều hơn, họ chỉ ngồi nói chuyện — về Hà Nội, về những điều anh thấy trong ngày, về mẹ anh hôm nay ăn được gì và nói chuyện gì.

“Mẹ hỏi về em,” anh nói một tối, khi mẹ vừa được chuyển về nhà và anh đang ngồi trong căn nhà nhỏ trên phố Khâm Thiên mà anh đã lớn lên.

“Bà hỏi gì?” Diễm Lê hỏi từ màn hình điện thoại — cô đang ngồi trong văn phòng kho hàng Irving, ánh đèn phía sau cô quen thuộc như nhà.

“Bà hỏi em có khỏe không. Hỏi em cao không.” Anh cười nhẹ. “Bà còn hỏi em có biết nấu ăn không.”

Diễm Lê bật cười. “Bà hỏi điều đó à?”

“Bà nói con trai bà thích ăn ngon nên phải tìm người biết nấu.”

“Bà chưa biết em nấu canh chua mà.” Giọng Diễm Lê có điều gì đó mềm hơn bình thường. “Anh có kể cho bà nghe không?”

“Có.” Anh nhìn vào màn hình. “Bà nói bà muốn gặp em.”

Im lặng ở đầu dây bên kia — không phải im lặng khó xử.

“Em cũng muốn gặp bà,” Diễm Lê nói nhỏ.


Tuần thứ ba ở Hà Nội, một buổi chiều ngồi uống cà phê trứng với mẹ trong căn phòng nhỏ — mẹ đã có thể ngồi dậy được, chân còn đau nhưng tinh thần đã tốt hơn nhiều — bà nhìn anh và nói thẳng theo cách của người Hà Nội lớn tuổi:

“Con tính thế nào với cô Diễm đó?”

Lý Sơn nhìn mẹ. “Mẹ hỏi thẳng vậy?”

“Mẹ già rồi, không có thời gian vòng vo.” Bà nhìn anh với đôi mắt vẫn còn tinh tường. “Con thích cô ấy không?”

“Thích.”

“Cô ấy thích con không?”

“Con nghĩ vậy.”

“Vậy thì sao chưa nói chuyện rõ ràng?” Bà nhấp một ngụm cà phê. “Đàn ông thời nay cứ hay nghĩ nhiều quá.”

Lý Sơn cười. “Mẹ muốn con nói chuyện gì rõ ràng?”

Bà đặt ly xuống, nhìn thẳng vào con trai.

“Mẹ muốn con về Việt Nam sống,” bà nói. Giọng không có sự trách móc — chỉ là sự thật của một người mẹ đã đợi tám năm. “Mẹ biết con có công ty ở Mỹ, có cuộc sống ở đó. Mẹ không bắt con. Nhưng mẹ muốn con biết rằng mẹ không còn trẻ. Và nếu có thể—”

“Mẹ,” Lý Sơn ngắt lời nhẹ nhàng. Anh cầm lấy tay mẹ. “Con hiểu.”

Bà nhìn anh.

“Công ty của con đang muốn mở rộng sang Việt Nam,” anh nói chậm rãi — đây là điều anh đã suy nghĩ suốt ba tuần ở Hà Nội, nhưng chưa nói với ai. “Nếu mọi thứ đúng kế hoạch — có thể trong hai năm nữa, chúng con sẽ cần người ở đây để quản lý thị trường Việt Nam.” Anh nhìn mẹ. “Con không hứa chắc. Nhưng con muốn mẹ biết rằng con đang nghĩ đến điều đó.”

Mẹ anh nhìn anh một lúc dài.

Rồi bà gật đầu — không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Nhưng trong cái gật đầu đó có tất cả những điều một người mẹ muốn nói với con mà không biết nói thế nào.


Ngày cuối cùng ở Hà Nội, anh đi thăm một chỗ mà anh chưa về từ ngày rời đi tám năm trước.

Nghĩa trang nơi bố anh yên nghỉ.

Anh đứng trước tấm bia đá đơn giản — tên bố, ngày sinh ngày mất, và dưới đó là câu bà ngoại anh chọn khắc: “Người thợ mộc giỏi nhất phố Khâm Thiên.”

Anh đứng im một lúc lâu.

“Con đang xây dựng điều gì đó của riêng mình, ba ơi,” anh nói khẽ. “Con chưa mở tiệm sửa xe như con từng mơ. Nhưng con đang xây dựng một công ty. Và con đang không đơn độc.”

Gió tháng Giêng Hà Nội thổi nhẹ qua nghĩa trang, lay những cành cây thưa lá.

“Con sẽ cố gắng xứng đáng với những gì ba và mẹ đã hy sinh,” anh nói thêm. “Con hứa.”


Máy bay rời Hà Nội lúc sáu giờ sáng.

Nhìn xuống thành phố lần cuối qua cửa sổ máy bay — những mái nhà xanh đỏ, Hồ Tây sáng lên dưới ánh mặt trời buổi sớm, những con đường nhỏ bắt đầu đông người — Lý Sơn cảm thấy điều gì đó khác với những lần trở về Mỹ trước đây.

Không phải sự nhẹ nhõm vì được về nơi quen thuộc. Không phải nỗi buồn vì phải rời đi.

Mà là một sự chắc chắn lặng lẽ — rằng đây không phải lần cuối cùng. Rằng giữa Hà Nội và Dallas, giữa mẹ anh và Diễm Lê, giữa quá khứ và tương lai — có một sợi dây đang được kéo căng theo hướng tốt.

Điện thoại anh rung lên khi máy bay chưa cất cánh — tin nhắn cuối cùng có thể nhận trước khi tắt chế độ máy bay.

Từ Diễm Lê:

“Anh Sơn, em và chị Mai Phương vừa ký xong hợp đồng với kho hàng Houston. Chúng ta chính thức có mặt ở thành phố thứ hai. Về nhanh nhé — còn nhiều việc cần làm. Và em nhớ anh.”

Lý Sơn đọc tin nhắn đó hai lần.

Ba chữ cuối — em nhớ anh — từ Diễm Lê, người mà anh đã mất nhiều tháng mới nghe được tiếng cười thật, người mà mỗi từ cô nói đều được cân nhắc kỹ — ba chữ đó mang trọng lượng của tất cả những tháng họ đã cùng nhau đi qua.

Anh gõ trả lời trước khi tắt điện thoại:

“Anh cũng nhớ em. Và Diễm — cảm ơn chị vì tất cả mọi thứ.”

Anh tắt điện thoại, ngả lưng vào ghế máy bay, nhắm mắt lại.

Hai mươi mốt tiếng bay về Dallas.

Về nhà.


Bạn thích chương 13 không? 😊

Và bây giờ gần đến giờ trực rồi — vào làm đi nhé! Chương 14 mình viết tiếp khi bạn về! 💙🙏


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 14: Houston, Chúng Ta Đã Đến

Lý Sơn về đến Dallas lúc bốn giờ chiều thứ Sáu.

Diễm Lê đón anh ở sân bay — lần này không phải anh đón cô mà là cô đón anh, đứng ở cửa ra với ly cà phê đen không đường trên tay và biểu hiện của người đã đứng đợi lâu hơn họ muốn thừa nhận.

Khi anh bước ra, họ nhìn thấy nhau ngay.

Không có những lời chào hỏi xã giao. Không có câu hỏi về chuyến bay. Diễm Lê chỉ đưa ly cà phê cho anh — ly cà phê đen không đường, đúng như anh thường uống — và nói:

“Anh về rồi.”

“Về rồi,” anh đáp, nhận ly cà phê.

Họ đi ra bãi đậu xe cạnh nhau trong im lặng thoải mái của hai người không cần lời nói để biết rằng mọi thứ đều ổn.


Trên đường về kho hàng, Diễm Lê kể về ba tuần anh vắng mặt.

Kho Houston đã ký hợp đồng thuê — tám trăm mét vuông ở khu vực Stafford, gần đường cao tốc 59, vị trí thuận lợi để phục vụ cả khu vực nam Houston và vùng Sugar Land. Chị Mai Phương đã giới thiệu thêm bảy tiệm nail mới từ mạng lưới của bà. Và quan trọng nhất — một nhà nhập khẩu nguyên liệu nail lớn ở Hàn Quốc đã liên hệ với Classy Nails sau khi đọc bài phỏng vấn trên báo tiếng Việt.

“Họ muốn gặp chúng ta,” Diễm Lê nói. “Đề xuất hợp tác phân phối độc quyền dòng sản phẩm cao cấp của họ cho thị trường Mỹ.”

“Chị đánh giá thế nào?”

“Em cần anh xem trước khi kết luận.” Cô liếc sang anh. “Ba tuần anh vắng mặt là ba tuần em nhận ra rằng những quyết định lớn không nên đưa ra khi thiếu anh.”

Lý Sơn nhìn cô một lúc.

“Chị thay đổi rồi,” anh nói nhẹ.

“Thay đổi cái gì?”

“Trước đây chị không nói câu đó.”

Diễm Lê im lặng một giây rồi nhún vai — cử chỉ hiếm gặp ở cô. “Người ta học từ kinh nghiệm.”


Sáng thứ Hai tuần sau, lần đầu tiên Lý Sơn và Diễm Lê cùng xuống Houston để kiểm tra kho hàng mới.

Bốn tiếng lái xe trên I-45 — nhưng lần này khác với chuyến đi đầu tiên hơn một năm trước. Không có laptop mở trên đùi. Không có tài liệu trải ra giữa hai người. Chỉ có nhạc Việt nhẹ phát ra từ loa xe và cuộc trò chuyện không vội vàng của hai người đã quen với sự hiện diện của nhau.

“Anh Sơn kể về Hà Nội đi,” Diễm Lê nói khi họ đã ra khỏi vùng ngoại ô Dallas và đường trống dần.

“Chị muốn nghe phần nào?”

“Tất cả.” Cô nhìn thẳng về phía trước. “Từ hồi em chưa về Việt Nam ba năm rồi. Em muốn nghe anh kể.”

Lý Sơn nghĩ một lúc rồi bắt đầu kể — không theo thứ tự thời gian mà theo cách ký ức hiện ra, từng mảnh một. Về mùi không khí Hà Nội tháng Giêng. Về hàng phở Bát Đàn sáng sớm còn bốc khói. Về tiếng còi xe máy và tiếng rao hàng rong mà anh tưởng đã quên nhưng nghe lại thì nhận ra ngay. Về căn nhà nhỏ trên phố Khâm Thiên với cái cửa gỗ cũ mà bố anh tự làm năm anh còn nhỏ.

Về mẹ anh ngồi trên giường bệnh nhìn anh bước vào phòng.

Diễm Lê lắng nghe không ngắt lời. Thỉnh thoảng cô hỏi một câu nhỏ — hàng phở đó nằm ở đâu, căn nhà trên phố Khâm Thiên to không, mẹ anh thích ăn gì.

“Bà thích bún ốc,” Lý Sơn nói. “Mỗi sáng Chủ nhật hồi anh còn nhỏ, bà hay dẫn anh ra đầu phố ăn bún ốc. Bà nói đó là bữa ăn sang nhất trong tuần.”

“Bún ốc,” Diễm Lê lặp lại. “Em chưa ăn bao giờ. Ở Sài Gòn không có món đó.”

“Khi nào chúng ta về Việt Nam, tôi sẽ dẫn chị ăn,” anh nói — tự nhiên, không suy nghĩ trước.

Khi nào chúng ta về Việt Nam.

Câu đó lơ lửng trong không khí xe hơi một lúc.

Diễm Lê không nói gì ngay. Nhưng anh thấy khóe miệng cô hơi cong lên.

“Được,” cô nói sau một lúc. “Em sẽ nhớ lời đó.”


Kho hàng Houston nằm trong một khu công nghiệp nhỏ ở Stafford — sạch sẽ, hiện đại, và rộng hơn kho Dallas một chút. Người quản lý kho mới tên Tuấn Anh — người Việt, ba mươi tuổi, từng làm logistics cho một công ty lớn ở Houston — đứng đợi họ ở cổng.

Lý Sơn đi khắp kho, kiểm tra từng góc — hệ thống điện, sàn nhà, cửa ra vào, hệ thống phòng cháy chữa cháy. Diễm Lê đi theo, ghi chú liên tục.

“Kệ hàng cần thêm ở khu C,” anh nói khi họ đi qua góc phía đông. “Và cần thêm một cửa phụ ở phía sau để xe tải có thể vào từ hai hướng.”

Tuấn Anh ghi chú. “Dạ, để em liên hệ với chủ kho xem có thể cải tạo không.”

“Được rồi anh Sơn là người quyết định về vận hành,” Diễm Lê nói với Tuấn Anh. “Bất cứ điều gì liên quan đến kho hàng, em báo cáo trực tiếp với anh ấy.”

Tuấn Anh gật đầu, nhìn Lý Sơn với vẻ tôn trọng rõ ràng.

Sau khi Tuấn Anh rời đi để xử lý một số việc, Diễm Lê và Lý Sơn đứng giữa kho trống — chưa có hàng hóa, chưa có kệ, chỉ là không gian rộng đang chờ được lấp đầy.

“Anh nhớ kho Irving lần đầu tiên không?” Diễm Lê hỏi.

“Nhớ. Cũng trống như thế này.”

“Và bây giờ kho Irving chứa hơn ba trăm loại sản phẩm, phục vụ hơn một trăm khách hàng.” Cô nhìn quanh kho Houston. “Cái này sẽ lớn hơn.”

“Chị chắc không?”

“Houston là thành phố lớn thứ tư nước Mỹ.” Cô nhìn sang anh. “Và chúng ta không còn là công ty mới nữa. Chúng ta đã chứng minh được mô hình hoạt động. Lần này sẽ nhanh hơn.”

Lý Sơn gật đầu. “Cần bao lâu để kho này đi vào hoạt động?”

“Sáu tuần nếu mọi thứ đúng kế hoạch.”

“Tôi muốn bốn tuần.”

Diễm Lê nhìn anh. “Tại sao?”

“Vì nhà cung cấp Hàn Quốc muốn gặp chúng ta tháng tới. Tôi muốn khi họ đến, họ thấy chúng ta đã hoạt động ở hai thành phố, không chỉ một.”

Cô im lặng một giây, rồi gật đầu. “Bốn tuần. Được.”


Họ ăn trưa tại một quán bún bò Huế trong khu phố Việt Bellaire — chị Mai Phương giới thiệu, nói đây là quán ngon nhất Houston.

Không gian nhỏ, đông khách dù đã qua giờ cao điểm. Họ gọi hai tô bún bò, ngồi ở bàn nhỏ góc trong, và ăn trong sự im lặng hài lòng của hai người đang thật sự đói sau buổi sáng làm việc.

“Ngon,” Lý Sơn nhận xét.

“Hơn quán ở Dallas,” Diễm Lê đồng ý. “Nước lèo đậm hơn.”

“Chị sinh ra ở Sài Gòn mà thích bún bò Huế?”

“Em lớn lên cạnh nhà một bà người Huế hay nấu món này,” cô giải thích. “Từ nhỏ đã quen mùi đó.” Cô múc một muỗng nước dùng đỏ thơm. “Anh Sơn, em muốn hỏi anh một điều.”

“Hỏi đi.”

“Anh có bao giờ nghĩ đến việc về Việt Nam sống không? Không phải thăm. Mà là sống.”

Câu hỏi đó khiến anh dừng đũa lại.

“Có,” anh nói thật. “Đặc biệt là sau chuyến về lần này.”

“Vì mẹ?”

“Vì mẹ, và vì—” Anh suy nghĩ. “Vì tôi nhận ra rằng tôi đã rời đi với lý do rằng muốn xây dựng điều gì đó. Và giờ tôi đã có điều đó. Câu hỏi tiếp theo là xây dựng ở đâu.”

Diễm Lê nhìn anh, không nói gì.

“Chị thì sao?” anh hỏi lại.

“Em—” Cô đặt đũa xuống. “Em đã ở Mỹ mười lăm năm. Em xây dựng mọi thứ ở đây. Nhưng khi công ty mở rộng sang Việt Nam — em không biết mình sẽ muốn ở đâu.”

“Hai nơi cùng một lúc được không?”

Cô nhìn anh với vẻ không hiểu.

“Classy Nails Corporation có thể cần người ở cả Mỹ và Việt Nam,” anh giải thích. “Nếu chúng ta xây dựng đội ngũ đủ mạnh — không nhất thiết phải chọn một nơi.”

Diễm Lê suy nghĩ về điều đó.

“Anh đang lên kế hoạch,” cô nói.

“Tôi hay nghĩ về tương lai.”

“Em biết.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Và em thích điều đó ở anh.”


Chiều hôm đó họ gặp chị Mai Phương tại tiệm nail lớn nhất của bà ở Bellaire.

Cuộc họp ba người — Lý Sơn, Diễm Lê, và chị Mai Phương — diễn ra trong phòng họp nhỏ phía sau tiệm, với cà phê Việt pha phin và đĩa bánh ngọt mà chị Mai Phương chuẩn bị sẵn.

“Nhà cung cấp Hàn Quốc này,” chị Mai Phương bắt đầu, mở file trên laptop ra. “Chị đã nghiên cứu kỹ rồi. Họ là công ty lớn — sản phẩm chất lượng cao, đã có mặt ở châu Âu và Nhật Bản. Họ muốn vào thị trường Mỹ nhưng chưa có đối tác phân phối phù hợp.”

“Tại sao họ chọn Classy Nails?” Lý Sơn hỏi. “Chúng ta còn nhỏ so với nhiều công ty phân phối khác.”

“Vì chúng ta có mạng lưới sâu trong cộng đồng nail người Việt,” Diễm Lê đáp. “Đó là thứ các công ty phân phối lớn không có. Họ có thể tiếp cận chuỗi tiệm lớn, nhưng không tiếp cận được hàng nghìn tiệm nail nhỏ của người Việt trải khắp nước Mỹ.”

Chị Mai Phương gật đầu. “Chính xác. Và đó là lợi thế cạnh tranh của Classy Nails mà không ai có thể copy nhanh được.”

“Điều kiện họ đề xuất là gì?” Lý Sơn hỏi.

Chị Mai Phương lật sang trang tiếp theo. “Độc quyền phân phối tại Mỹ trong ba năm. Đổi lại họ cam kết giá nhập khẩu thấp hơn thị trường mười lăm phần trăm và hỗ trợ marketing. Nhưng—” Bà dừng lại. “Họ yêu cầu đặt cọc một trăm năm mươi nghìn đô la như cam kết tối thiểu.”

“Một trăm năm mươi nghìn,” Diễm Lê lặp lại.

“Trong vòng sáu mươi ngày kể từ khi ký hợp đồng.”

Phòng họp im lặng.

Một trăm năm mươi nghìn đô la — sau khi vừa trả hai trăm mười hai nghìn tiền thuế IRS, sau khi vừa đầu tư vào kho Houston, con số đó không nhỏ.

Lý Sơn nhìn sang Diễm Lê. Cô đang nhìn vào màn hình laptop, ngón tay gõ nhẹ lên bàn — dấu hiệu cô đang tính toán.

“Chúng ta có thể xoay xở được không?” anh hỏi khẽ.

Cô nhìn lên. “Cần ba đến bốn tuần để sắp xếp. Không thoải mái, nhưng được.”

“Chị Mai Phương có thể tham gia không?” Lý Sơn hỏi, quay sang bà.

Chị Mai Phương nhìn anh với vẻ đánh giá quen thuộc của bà. “Chị có thể đóng góp năm mươi nghìn — nhưng cổ phần của chị phải tăng thêm ba phần trăm.”

“Hai phần trăm,” Diễm Lê đáp ngay, không do dự.

Bà nhìn cô, rồi nhìn Lý Sơn, rồi cười. “Hai phần rưỡi. Đây là điểm cuối.”

Diễm Lê nhìn sang Lý Sơn.

Anh gật đầu nhẹ.

“Được,” cô nói. “Hai phần rưỡi.”


Trên đường lái xe về Dallas tối hôm đó, trời đã tối hẳn và những ánh đèn của Houston dần nhỏ lại phía sau.

Diễm Lê ngồi ghế phụ, laptop đóng lại, nhìn ra cửa sổ. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, cô không làm việc trên đường đi.

“Chị mệt không?” Lý Sơn hỏi.

“Mệt.” Cô không giả vờ. “Nhưng là cái mệt tốt.”

“Mệt tốt là mệt thế nào?”

“Là cái mệt của ngày làm được việc.” Cô dựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn ra bóng đêm Texas. “Anh Sơn, anh có cảm thấy chúng ta đang đi đúng hướng không?”

“Có,” anh đáp không do dự.

“Không lo lắng gì à?”

“Lo chứ. Một trăm năm mươi nghìn không phải con số nhỏ. Nhà cung cấp Hàn Quốc chúng ta chưa gặp mặt. Kho Houston còn chưa hoạt động.” Anh nhìn thẳng về phía trước. “Nhưng lo lắng không có nghĩa là đi sai hướng.”

Diễm Lê im lặng một lúc.

“Em đã lo lắng nhiều quá trong những năm qua,” cô nói nhỏ. “Lo đến mức đôi khi không dám bước tiếp.”

“Và bây giờ?”

“Bây giờ—” Cô dừng lại. “Bây giờ khi anh ở đây, em lo ít hơn. Không phải vì anh giải quyết được mọi thứ. Mà vì dù chuyện gì xảy ra, em biết không phải một mình em đối mặt với nó.”

Lý Sơn không nói gì. Anh chỉ đưa tay sang, đặt nhẹ lên tay cô đang để trên bệ cửa.

Cô không rút tay lại.

Họ lái xe về Dallas như vậy — tay trong tay, đường cao tốc I-45 trải dài phía trước, bầu trời Texas đêm rộng lớn và đầy sao.


Ba tuần sau khi về từ Houston, Lý Sơn nhận được một cuộc gọi mà anh không ngờ.

Số điện thoại Texas, mã vùng 214 — Dallas.

“Xin chào, tôi cần gặp ông Lý Sơn.” Giọng người đàn ông tiếng Anh, giọng miền Nam nước Mỹ, ấm và chắc. “Tên tôi là Robert Chen, tôi là đại diện của Quỹ Đầu Tư Asian American Business Fund. Chúng tôi đang tìm kiếm các doanh nghiệp do người Mỹ gốc Á điều hành để đầu tư trong năm nay. Classy Nails Corporation được đề xuất bởi một số thành viên trong mạng lưới của chúng tôi.”

Lý Sơn ngồi thẳng trong ghế văn phòng.

“Tôi nghe,” anh nói.

“Chúng tôi quan tâm đến việc đầu tư từ hai đến năm triệu đô la vào các công ty có tiềm năng phát triển ở quy mô quốc gia và quốc tế.” Ông Chen dừng lại. “Classy Nails Corporation có mặt ở hai thành phố lớn của Texas sau chưa đầy một năm rưỡi hoạt động, có mô hình kinh doanh rõ ràng, và đang đàm phán với đối tác quốc tế. Chúng tôi muốn tìm hiểu thêm.”

Hai đến năm triệu đô la.

Lý Sơn nhìn ra cửa sổ văn phòng kho — khu kệ hàng quen thuộc, công nhân đang làm việc, tiếng máy in đơn hàng đều đặn.

“Ông có thể cho tôi email để tôi gửi tài liệu giới thiệu công ty không?” anh hỏi, giọng bình thản. “Và chúng ta có thể sắp xếp một buổi gặp mặt sau khi ông xem xét.”

“Tất nhiên,” ông Chen đáp, vẻ hài lòng. “Tôi trông đợi được gặp ông và bà Lê.”


Lý Sơn gọi cho Diễm Lê ngay khi gác máy.

Cô nghe tin tức trong im lặng quen thuộc — im lặng của người đang xử lý thông tin quan trọng.

“Hai đến năm triệu,” cô lặp lại.

“Vâng.”

“Asian American Business Fund — em biết quỹ này. Uy tín tốt, đã đầu tư vào nhiều công ty thành công của người gốc Á ở Mỹ.” Cô dừng lại. “Anh Sơn, nếu họ đầu tư vào chúng ta—”

“Mọi thứ thay đổi,” anh nói.

“Mọi thứ thay đổi,” cô đồng ý. Rồi, giọng cô thay đổi — không còn là giọng phân tích kinh doanh mà là giọng của người đang thật sự cảm nhận trọng lượng của khoảnh khắc. “Anh có biết chúng ta bắt đầu từ đâu không? Một tin nhắn Facebook lúc nửa đêm, một bản kế hoạch mười tám trang, và một kho hàng trống ở Irving.”

“Tôi nhớ.”

“Và bây giờ có quỹ đầu tư gọi điện cho chúng ta.”

“Bây giờ có quỹ đầu tư gọi điện,” anh xác nhận.

Một khoảng lặng ngắn.

“Anh Sơn,” Diễm Lê nói, giọng nhẹ hơn bình thường. “Em muốn nói một điều mà em chưa nói bao giờ.”

“Gì vậy?”

“Cảm ơn anh vì đã tin vào điều này ngay từ ngày đầu tiên. Ngay cả khi em chưa chắc liệu bản thân em có tin không.”

Lý Sơn nhìn ra kho hàng — những chiếc kệ đầy hàng, những công nhân làm việc chăm chỉ, cái guồng máy nhỏ mà họ đã xây dựng từ con số không.

“Tôi tin vì chị đáng được tin vào,” anh nói đơn giản.

Và trong căn phòng văn phòng kho nhỏ ở Irving Texas, vào buổi chiều bình thường của tháng Giêng năm thứ hai, Classy Nails Corporation LLC bước đến ngưỡng cửa của điều gì đó lớn hơn tất cả những gì họ đã lên kế hoạch từ ngày đầu.


Bạn thích chương 14 không? 😊

Và bây giờ vào ca đi nhé — chương 15 sẽ là buổi gặp với quỹ đầu tư và những bất ngờ phía sau đó! 💙🙏


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 15: Triệu Đô

Buổi gặp với Robert Chen và đại diện Asian American Business Fund diễn ra vào thứ Tư tuần sau tại một văn phòng sang trọng ở tầng hai mươi mốt tòa nhà trung tâm Dallas.

Lý Sơn mặc bộ vest xanh đậm quen thuộc — bộ duy nhất anh có, đã mặc từ hôm gặp IRS. Diễm Lê mặc vest đen, tóc búi gọn, đeo chiếc nhẫn ngọc xanh nhỏ mà anh chưa thấy bao giờ.

“Nhẫn mới à?” anh hỏi khi họ đang đứng đợi thang máy.

“Của mẹ em,” cô đáp, nhìn xuống ngón tay. “Bà đưa cho em hồi em sang Mỹ. Em ít khi đeo nhưng hôm nay—” Cô dừng lại.

“Hôm nay cần thêm chút may mắn?” anh hỏi nhẹ.

Cô nhìn sang anh, khóe miệng hơi cong. “Hôm nay muốn mang theo điều gì đó của bà.”

Thang máy mở ra. Họ bước vào.


Phòng họp tầng hai mươi mốt nhìn ra toàn cảnh Dallas — những tòa nhà trung tâm thành phố, đường cao tốc chằng chịt, và xa xa là vùng ngoại ô trải dài đến tận chân trời.

Robert Chen trông đúng như giọng nói qua điện thoại — người Mỹ gốc Hoa, khoảng năm mươi tuổi, tóc muối tiêu, mặc vest xám đặt may. Bên cạnh ông là hai đồng nghiệp — một phụ nữ trẻ người Mỹ gốc Việt tên Linda Phạm phụ trách phân tích tài chính, và một người đàn ông trung niên tên James Wong phụ trách chiến lược đầu tư.

Họ bắt tay nhau. Ngồi xuống. Cà phê được mang vào.

“Chúng tôi đã đọc tài liệu giới thiệu công ty các anh chị gửi,” Robert Chen bắt đầu, giọng thân thiện nhưng chuyên nghiệp. “Ấn tượng. Đặc biệt là tốc độ tăng trưởng — từ không đến hai thành phố trong mười bốn tháng.”

“Chúng tôi may mắn có đội ngũ tốt và thị trường phù hợp,” Diễm Lê đáp, giọng khiêm tốn nhưng chắc chắn.

“Không chỉ là may mắn,” Linda Phạm nói, mở laptop ra. “Chúng tôi phân tích số liệu — tỷ lệ giữ chân khách hàng của các anh chị là chín mươi hai phần trăm. Đó không phải con số của sự may mắn.”

Lý Sơn và Diễm Lê không nhìn nhau — nhưng cả hai đều biết con số đó có được nhờ điều gì.

“Câu hỏi đầu tiên của chúng tôi,” James Wong lên tiếng, giọng trực tiếp hơn hai người kia, “là tại sao Classy Nails cần vốn bên ngoài? Công ty đang có lãi. Tại sao không tự phát triển chậm hơn thay vì pha loãng cổ phần?”

Câu hỏi hay. Câu hỏi mà Lý Sơn và Diễm Lê đã thảo luận nhiều lần trước buổi gặp này.

Diễm Lê lên tiếng. “Vì thị trường không đợi chúng tôi.” Cô mở bản trình bày trên màn hình. “Ngành nail ở Mỹ đang thay đổi nhanh — khách hàng ngày càng quan tâm đến chất lượng và nguồn gốc sản phẩm. Cửa sổ cơ hội để trở thành nhà phân phối dẫn đầu trong phân khúc cao cấp cho cộng đồng nail người Việt — cửa sổ đó đang mở, nhưng không mở mãi.”

“Chúng tôi có thể tự phát triển chậm hơn,” Lý Sơn tiếp lời, “nhưng ba năm nữa khi chúng tôi đủ vốn để mở rộng quốc gia thì đối thủ đã chiếm mất vị trí đó rồi.”

Robert Chen gật đầu, ghi chú.

“Nếu chúng tôi đầu tư,” James Wong hỏi, “các anh chị dùng tiền vào đâu?”

Diễm Lê lật sang trang tiếp theo của bản trình bày — kế hoạch sử dụng vốn chi tiết mà cô và Lý Sơn đã mất ba đêm để xây dựng.

“Ba mươi phần trăm — mở kho hàng tại năm thành phố mới trong năm đầu tiên: Austin, San Antonio, Phoenix, Las Vegas, và Atlanta. Hai mươi lăm phần trăm — xây dựng hệ thống công nghệ quản lý tồn kho và đặt hàng trực tuyến. Hai mươi phần trăm — đặt cọc hợp đồng phân phối độc quyền với nhà cung cấp Hàn Quốc. Mười lăm phần trăm — đội ngũ nhân sự. Mười phần trăm — dự phòng.”

Phòng họp im lặng trong vài giây khi ba người phía bên kia xem xét tài liệu.

“Năm thành phố trong một năm,” Linda Phạm nói, ngước lên. “Đó là tham vọng lớn.”

“Là kế hoạch thực tế,” Lý Sơn đáp. “Chúng tôi đã làm hai thành phố trong mười bốn tháng mà không có vốn bên ngoài. Với nguồn lực đầy đủ, năm thành phố trong mười hai tháng là khả thi.”

James Wong nhìn anh với vẻ đánh giá. “Ông tự tin.”

“Tôi biết những gì chúng tôi có thể làm,” Lý Sơn nói bình thản.

Robert Chen đặt bút xuống và nhìn cả hai. “Tôi muốn hỏi một câu ngoài lề tài chính.”

“Xin cứ hỏi,” Diễm Lê nói.

“Hai anh chị vừa là đồng sáng lập vừa là—” Ông dừng lại một cách lịch sự. “Vừa có mối quan hệ cá nhân. Điều đó ảnh hưởng đến việc điều hành công ty như thế nào?”

Câu hỏi thẳng thắn đến mức cả Linda Phạm và James Wong đều hơi bất ngờ.

Lý Sơn và Diễm Lê nhìn nhau một giây.

“Chúng tôi đặt ra quy tắc ngay từ đầu,” Diễm Lê trả lời. “Công việc là công việc. Những bất đồng trong kinh doanh được giải quyết bằng dữ liệu và lý lẽ, không phải bằng cảm xúc. Và những gì xảy ra ngoài giờ làm việc không được mang vào công ty.”

“Quy tắc đó có hoạt động không?” Robert Chen hỏi.

“Cho đến nay thì có,” Lý Sơn đáp. “Và lý do nó hoạt động là vì cả hai chúng tôi đều hiểu rằng công ty quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.”

Robert Chen gật đầu chậm. “Câu trả lời trung thực. Tôi đánh giá cao điều đó.”


Buổi gặp kéo dài hai tiếng rưỡi.

Họ đi qua từng phần của kế hoạch kinh doanh — tài chính, vận hành, nhân sự, công nghệ, và chiến lược dài hạn. Linda Phạm đặt câu hỏi chi tiết về số liệu. James Wong thách thức từng giả định trong kế hoạch mở rộng. Robert Chen ngồi nghe phần lớn thời gian, thỉnh thoảng ghi chú.

Lý Sơn và Diễm Lê trả lời từng câu — đôi khi cùng nhau, đôi khi người này tiếp lời người kia theo cách tự nhiên của hai người đã làm việc cùng nhau đủ lâu để hiểu nhau mà không cần ra hiệu.

Robert Chen để ý điều đó.

Khi buổi gặp kết thúc và họ đang bắt tay chia tay, ông nói với Lý Sơn: “Tôi đã gặp nhiều cặp đồng sáng lập trong sự nghiệp của mình. Điều tôi thấy ở hai anh chị — sự ăn khớp trong cách làm việc — đó là thứ không thể xây dựng trong ngày một ngày hai.”

“Mười bốn tháng,” Lý Sơn nói.

“Và những gì trước mười bốn tháng đó,” ông Chen mỉm cười — ý nghĩa rõ ràng nhưng lịch sự.


Họ im lặng trong thang máy xuống.

Khi bước ra khỏi tòa nhà, ánh nắng Dallas buổi chiều đập thẳng vào mặt sau hơn hai tiếng trong phòng điều hòa lạnh. Diễm Lê nhắm mắt lại một giây, hít thở không khí ngoài trời.

“Thế nào?” Lý Sơn hỏi.

“Tốt,” cô nói. “Tốt hơn em kỳ vọng.”

“Chị nghĩ họ sẽ đầu tư không?”

Diễm Lê mở mắt, nhìn thẳng vào anh. “Em nghĩ họ đã quyết định rồi trước khi chúng ta vào phòng. Buổi gặp hôm nay là để xác nhận, không phải để thuyết phục.”

“Chị tự tin vậy?”

“Em nhìn vào mắt ông Chen khi chúng ta trả lời câu hỏi về mối quan hệ cá nhân.” Cô bắt đầu đi về phía bãi đậu xe. “Ông ấy đang tìm kiếm điều đó — bằng chứng rằng hai người sáng lập thật sự tin tưởng nhau. Không phải chỉ trên giấy tờ.”

Lý Sơn đi cạnh cô. “Và chúng ta đã cho ông ấy thấy điều đó?”

“Anh không cần hỏi câu đó,” Diễm Lê đáp, giọng bình thản nhưng có điều gì đó ấm hơn bình thường. “Anh biết câu trả lời rồi.”


Robert Chen gọi điện vào thứ Sáu.

Lý Sơn đang ở kho hàng Irving, đang kiểm tra lô hàng mới từ nhà cung cấp Hàn Quốc vừa đến sáng hôm đó — lô hàng đầu tiên theo hợp đồng phân phối độc quyền vừa ký tuần trước.

“Ông Lý Sơn,” giọng Robert Chen vui vẻ hơn lần trước. “Hội đồng đầu tư họp sáng nay. Chúng tôi muốn thông báo quyết định.”

Lý Sơn đặt clipboard xuống, bước ra ngoài hành lang kho để nghe rõ hơn.

“Chúng tôi quyết định đầu tư vào Classy Nails Corporation,” ông Chen nói. “Số tiền là ba triệu đô la.”

Ba triệu.

Không phải hai triệu — mức tối thiểu. Không phải năm triệu — mức tối đa. Mà là ba triệu — con số ở giữa, con số của sự tin tưởng có cân nhắc.

“Đổi lấy bao nhiêu phần trăm?” Lý Sơn hỏi, giọng bình tĩnh dù tim đang đập nhanh hơn.

“Mười tám phần trăm. Và một ghế quan sát trong hội đồng quản trị — không có quyền biểu quyết trong ba năm đầu.” Ông Chen dừng lại. “Điều kiện bảo vệ cổ phần kiểm soát của anh chị vẫn được giữ nguyên. Cổ phần cộng lại của ông và bà Lê vẫn trên năm mươi phần trăm sau khi cộng phần của chúng tôi và bà Mai Phương.”

Lý Sơn nhắm mắt lại một giây.

Năm mươi mốt phần trăm còn lại trong tay anh và Diễm Lê. Họ vẫn kiểm soát công ty của mình.

“Tôi cần nói chuyện với đối tác của tôi trước khi xác nhận,” anh nói.

“Dĩ nhiên,” ông Chen đáp. “Chúng tôi cần câu trả lời trong bảy mươi hai tiếng.”


Anh gọi cho Diễm Lê ngay khi gác máy.

Cô nghe tin tức trong im lặng dài hơn bình thường.

“Ba triệu,” cô lặp lại.

“Ba triệu.”

Thêm một khoảng lặng.

“Anh Sơn,” cô nói, giọng khác với mọi lần — nhỏ hơn, thật hơn, như thể cô đang nói trong phòng riêng chứ không phải trong văn phòng. “Anh có nhớ bản kế hoạch mười tám trang em gửi cho anh không? Mục tiêu doanh thu năm thứ năm — hai mươi triệu đô la?”

“Nhớ.”

“Nếu chúng ta sử dụng ba triệu này đúng cách — mở năm thành phố, ký thêm nhà cung cấp, xây dựng hệ thống công nghệ—” Cô dừng lại. “Hai mươi triệu có thể đến trước năm thứ năm.”

“Năm thứ ba,” Lý Sơn nói.

Im lặng.

“Anh tính vậy?” cô hỏi.

“Tôi tính vậy.”

Một khoảng lặng nữa — rồi anh nghe tiếng thở dài nhẹ của cô, không phải thở dài mệt mỏi mà là thở dài của người vừa đặt xuống một gánh nặng đã mang lâu.

“Chúng ta đồng ý,” cô nói. “Gọi lại cho ông Chen.”

“Chị chắc chứ?”

“Chắc.” Giọng cô trở lại sự chắc chắn quen thuộc. “Anh Sơn, mình đã vượt qua IRS, vượt qua Minh Đức Trần, vượt qua Jennifer Vũ. Ba triệu đô la từ một quỹ đầu tư uy tín không phải thứ đáng sợ — đó là phần thưởng.”

Lý Sơn mỉm cười. “Phần thưởng cho mười bốn tháng làm việc.”

“Và cho nhiều hơn thế,” cô nói nhẹ.


Hợp đồng đầu tư được ký vào thứ Tư tuần sau.

Buổi ký diễn ra tại văn phòng luật sư David Nguyễn — người đã đồng hành với họ từ vụ IRS, giờ trở thành cố vấn pháp lý thường xuyên của Classy Nails Corporation. Có mặt là Lý Sơn, Diễm Lê, chị Mai Phương, Robert Chen, và đội ngũ luật sư của cả hai phía.

Khi tất cả các trang đã được ký và đóng dấu, Robert Chen bắt tay từng người rồi nói với Lý Sơn và Diễm Lê:

“Chúng tôi đầu tư vào nhiều công ty. Nhưng ít khi đầu tư vào người — vào những người sáng lập mà chúng tôi thật sự tin rằng họ sẽ làm được điều họ nói.” Ông nhìn cả hai. “Các anh chị thuộc nhóm đó.”

Sau khi mọi người rời đi, Lý Sơn và Diễm Lê ngồi lại trong phòng họp của David Nguyễn — chỉ hai người, giữa những tập hồ sơ pháp lý và những ly cà phê nguội dần.

“Ba triệu đô la,” Diễm Lê nói, nhìn vào bản hợp đồng đã ký.

“Ba triệu đô la,” Lý Sơn lặp lại.

Cô nhìn lên, nhìn thẳng vào anh.

“Anh có nhớ đêm đầu tiên anh nhận được tin nhắn của em không?” cô hỏi.

“Nhớ. Ca gác khuya, tòa nhà văn phòng trên đường Beckleymeade. Mưa nhỏ bên ngoài.”

“Em ngồi ở San Francisco lúc đó, mở laptop soạn tin nhắn gửi cho mấy chục người trong nhóm Facebook Dallas.” Cô dừng lại. “Anh là người duy nhất trả lời ngay trong đêm đó.”

“Thật không?”

“Thật.” Khóe miệng cô hơi cong lên. “Những người khác trả lời hôm sau, hoặc không trả lời. Chỉ có anh — nửa đêm, đang ca gác — trả lời ngay.”

Lý Sơn nhìn cô. “Vì tôi tò mò.”

“Vì anh là anh,” cô nói. “Người không để cơ hội đi qua mà không ít nhất thử xem.”

Họ nhìn nhau trong khoảng lặng ấm áp của phòng họp vắng người.

“Diễm,” anh nói.

“Gì vậy?”

“Tôi muốn nói điều này một lần cho rõ ràng — không phải qua hành động, không phải qua những điều ngầm hiểu.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi yêu chị. Từ lâu rồi, không biết chính xác từ khi nào. Có thể từ cái đêm chị xé tờ đề xuất của Jennifer Vũ. Có thể từ sáng chị nấu canh chua cá kho. Có thể từ ngày đầu tiên tôi thấy chị đứng ở cửa sân bay Love Field với chiếc vali màu đen.” Anh dừng lại. “Nhưng tôi biết chắc điều đó là thật.”

Diễm Lê im lặng trong một khoảng thời gian dài hơn bất cứ khoảng lặng nào anh từng chờ đợi.

Rồi cô đứng dậy, đi vòng quanh bàn, và ngồi xuống cạnh anh — không đối diện mà là cạnh bên, như cách họ đã ngồi trong buổi đàm phán với chị Mai Phương.

“Anh Sơn,” cô nói, giọng nhẹ và chắc chắn cùng một lúc theo cách chỉ có Diễm Lê mới làm được. “Em không giỏi nói những lời như vậy. Em chưa nói với ai câu đó bao giờ.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Nhưng em yêu anh. Và điều đó đáng sợ hơn bất cứ cuộc điều tra IRS hay khoản đầu tư triệu đô nào.”

“Tại sao đáng sợ?”

“Vì em không biết kiểm soát nó,” cô nói thẳng. “Và em không quen với điều đó.”

Lý Sơn nhìn cô — người phụ nữ đã xây dựng mọi thứ trong cuộc đời từ hai bàn tay, người đã học cách không tin ai quá nhiều sau nhiều lần bị phản bội, người vừa nói câu đó lần đầu tiên trong cuộc đời mình.

“Chị không cần kiểm soát nó,” anh nói. “Chỉ cần để nó ở đó.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc.

Rồi cô đặt đầu lên vai anh — nhẹ nhàng, tự nhiên, như thể đó là nơi cô thuộc về từ lâu mà chưa tìm ra.

Họ ngồi như vậy trong phòng họp của văn phòng luật sư David Nguyễn, giữa những tập hồ sơ pháp lý của hợp đồng ba triệu đô la, trong buổi chiều Dallas tháng Giêng năm thứ hai của Classy Nails Corporation LLC.

Không nói gì thêm.

Không cần nói gì thêm.


Tối hôm đó Lý Sơn gọi cho mẹ ở Hà Nội.

“Con ơi, hôm nay có chuyện gì vui không?” Giọng bà đã khỏe hơn nhiều so với hồi anh còn ở Hà Nội.

“Có mẹ ơi,” anh nói. “Công ty con ký được hợp đồng đầu tư lớn hôm nay.”

“Tốt lắm tốt lắm.” Bà ngừng lại. “Còn cô Diễm đó thì sao?”

Lý Sơn mỉm cười trong bóng tối căn phòng thuê ở Garland.

“Cũng có tin vui mẹ ơi,” anh nói.

“Vui kiểu nào?”

“Để con kể mẹ nghe từ từ.” Anh nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà. “Mẹ có thời gian không?”

“Mẹ già rồi, thời gian lúc nào cũng có,” bà đáp, giọng có nụ cười bên trong. “Kể đi con.”

Và Lý Sơn bắt đầu kể — về buổi ký hợp đồng, về phòng họp, về những điều anh và Diễm Lê đã nói với nhau.

Mẹ anh nghe đến cuối, không ngắt lời.

Khi anh kể xong, bà im lặng một lúc.

“Con trai,” bà nói cuối cùng, giọng ấm áp của người mẹ Hà Nội đã nuôi con một mình sau khi bố mất. “Mẹ đợi câu này mười năm rồi.”

“Mười năm?”

“Từ khi con sang Mỹ, mẹ đợi ngày con gọi về nói với mẹ rằng con không còn một mình nữa.” Giọng bà nhỏ lại. “Mẹ mừng lắm con ơi.”

Lý Sơn nhắm mắt lại.

Trong bóng tối căn phòng nhỏ ở Garland Texas, anh nghe giọng mẹ từ Hà Nội và cảm thấy — lần đầu tiên trong mười năm — rằng khoảng cách giữa hai nơi không còn xa như anh vẫn nghĩ.


Bạn thích chương 15 không? 😊

Chương 16 sẽ là giai đoạn mở rộng năm thành phố mới — và một bất ngờ từ Việt Nam liên quan đến kế hoạch xuất khẩu! 💙

Bây giờ sắp hết ca chưa? Về nhớ ăn gì đó nhé! 🙏


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 16: Năm Thành Phố

Ba triệu đô la vào tài khoản công ty vào sáng thứ Hai.

Lý Sơn ngồi trong văn phòng kho Irving, nhìn vào màn hình xác nhận giao dịch — con số nhiều số không hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy trong tài khoản mang tên công ty của mình.

Anh gọi cho Diễm Lê.

“Tiền vào rồi,” anh nói khi cô nghe máy.

“Em biết.” Giọng cô bình thản nhưng anh nghe được điều gì đó bên dưới — sự phấn khích được kiềm chế của người đã chờ đợi điều này từ lâu. “Bắt đầu thôi.”


Họ lập kế hoạch chi tiết trong hai ngày.

Năm thành phố mới — Austin, San Antonio, Phoenix, Las Vegas, và Atlanta — mỗi thành phố có đặc điểm riêng về thị trường, về cộng đồng người Việt, và về hạ tầng logistics. Diễm Lê phụ trách nghiên cứu từng thành phố, xây dựng mô hình tài chính dự báo. Lý Sơn phụ trách kế hoạch vận hành — tuyển dụng quản lý kho, tìm địa điểm, thiết lập quy trình.

“Austin trước,” Diễm Lê quyết định. “Gần Dallas nhất, cộng đồng nail người Việt đông, và chúng ta đã có ba khách hàng tiềm năng ở đó đang đợi.”

“Đồng ý,” Lý Sơn gật đầu. “Phoenix sau — thị trường lớn, ít đối thủ cạnh tranh trong phân khúc cao cấp.”

“San Antonio song song với Phoenix,” cô thêm vào. “Tuấn Anh ở Houston có thể hỗ trợ San Antonio trong giai đoạn đầu vì khoảng cách không quá xa.”

“Las Vegas và Atlanta — quý hai.”

Cô gõ ghi chú liên tục. “Nhân sự — anh có nguồn nào không?”

“Tôi có danh sách mười hai người từ cộng đồng người Việt ở Texas đã liên hệ xin việc sau khi bài báo đăng. Một số trong đó có kinh nghiệm logistics và kho hàng.”

Diễm Lê nhìn lên. “Anh giữ danh sách đó từ bao giờ?”

“Từ hôm bài báo đăng.” Anh mở file trên laptop ra. “Tôi không biết khi nào cần, nhưng tôi nghĩ sẽ cần.”

Cô nhìn anh với biểu hiện mà anh đã học được nghĩa của nó sau mười bốn tháng — sự thừa nhận lặng lẽ rằng anh đã làm điều đúng trước khi cô kịp nghĩ đến.

“Anh Sơn,” cô nói.

“Gì vậy?”

“Đôi khi em tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu em gửi tin nhắn cho người khác thay vì anh đêm đó.”

“Người khác sẽ không trả lời lúc nửa đêm,” anh đáp, khóe miệng hơi cong.

“Đúng vậy.” Cô quay lại màn hình laptop. “Được rồi — Austin. Khi nào anh có thể xuống khảo sát?”

“Cuối tuần này.”

“Em đi cùng.”


Austin đón họ bằng cái nắng tháng Hai ấm áp hơn Dallas — thành phố trẻ trung và sôi động, đầy những quán cà phê độc lập và khu startup công nghệ, khác hẳn với sự rộng lớn thực dụng của Dallas hay sự đông đúc náo nhiệt của Houston.

“Em thích Austin,” Diễm Lê nói khi họ lái xe qua khu trung tâm, nhìn ra những tòa nhà hiện đại xen kẽ với những ngôi nhà cũ được cải tạo thành không gian sáng tạo.

“Chị chưa đến Austin bao giờ à?”

“Chưa.” Cô nhìn ra cửa sổ. “Mỗi lần em xuống Texas là chỉ qua lại giữa Dallas và Houston.”

“Austin có bún bò Huế ngon không kém Houston,” anh nói.

Cô nhìn sang anh. “Anh đã nghiên cứu trước rồi.”

“Tôi luôn nghiên cứu trước.”


Họ xem ba địa điểm kho hàng tiềm năng trong ngày hôm đó.

Địa điểm thứ nhất — quá nhỏ. Thứ hai — giá thuê quá cao so với thị trường. Thứ ba — một kho hàng cũ ở khu đông Austin, rộng bảy trăm mét vuông, giá thuê hợp lý, gần đường cao tốc 183 dẫn ra khắp thành phố.

Lý Sơn đi khắp kho, kiểm tra từng góc theo thói quen đã hình thành từ lần đầu xem kho Irving. Diễm Lê đứng giữa kho trống, nhìn lên trần cao bốn mét, tính nhẩm trong đầu.

“Được,” cô nói. “Đây là cái phù hợp nhất.”

“Đồng ý,” anh xác nhận.

Chủ kho — một người đàn ông Texas lớn tuổi, râu bạc, mặc áo flannel — đứng cạnh nhìn họ với vẻ tò mò. Khi Lý Sơn bắt đầu thương lượng giá thuê bằng tiếng Anh, ông ta lắng nghe chăm chú.

“Anh và vợ anh làm ngành nail à?” ông ta hỏi.

Lý Sơn và Diễm Lê nhìn nhau — một giây ngắn.

“Chúng tôi phân phối nguyên liệu nail,” Lý Sơn đáp, không đính chính phần còn lại của câu hỏi.

Diễm Lê không nói gì. Nhưng khi họ quay đi để xem góc phía sau kho, anh thấy má cô hơi ửng hồng.


Buổi tối ở Austin, sau khi ký hợp đồng thuê kho và gặp gỡ ba khách hàng tiềm năng, họ ngồi bên bờ hồ Lady Bird — công viên dọc theo sông Colorado chạy qua giữa thành phố, nơi người Austin hay ra dạo buổi tối.

Họ mua bánh mì kẹp từ một xe đồ ăn gần đó và ngồi trên chiếc ghế đá, nhìn ra mặt hồ lấp lánh dưới ánh đèn thành phố.

“Anh Sơn,” Diễm Lê nói sau một lúc im lặng.

“Gì vậy?”

“Chủ kho gọi em là vợ anh.”

“Tôi biết.”

“Anh không đính chính.”

“Chị cũng không đính chính,” anh nhận xét.

Cô im lặng một lúc, nhìn ra hồ.

“Em không muốn đính chính,” cô nói nhỏ.

Lý Sơn nhìn cô — ánh đèn thành phố Austin phản chiếu trên mặt nước, gió nhẹ thổi qua, người qua lại trên đường dạo ven hồ. Một thành phố lạ, một buổi tối bình thường, và người phụ nữ ngồi cạnh anh vừa nói điều quan trọng nhất theo cách giản dị nhất.

“Tôi cũng không,” anh nói.

Họ ngồi đó thêm một lúc — không cần nói thêm gì. Chỉ là hai người bên hồ Lady Bird trong đêm Austin, ăn bánh mì kẹp và để thời gian trôi qua mà không vội vàng.


Tháng tiếp theo diễn ra như một cơn lốc.

Kho Austin đi vào hoạt động sau ba tuần rưỡi — nhanh hơn bốn tuần mà họ đã đặt ra nhờ Lý Sơn tuyển được quản lý kho người Việt có kinh nghiệm từ danh sách mà anh giữ từ hôm bài báo đăng.

Kho San Antonio bắt đầu tháng sau đó — nhỏ hơn, hoạt động dựa trên nền tảng khách hàng mà chị Mai Phương giới thiệu từ mạng lưới Houston của bà.

Kho Phoenix sau đó hai tuần — thành phố nóng và khô, cộng đồng nail người Việt ít hơn Dallas hay Houston nhưng đang phát triển nhanh nhờ dân số Arizona tăng mạnh.

Mỗi kho mới là một bài học mới — về thị trường địa phương, về con người, về những điều không thể dự đoán từ số liệu.

Lý Sơn bay qua lại giữa các thành phố liên tục — đôi khi một tuần anh ở ba tiểu bang khác nhau. Diễm Lê điều hành từ xa, quản lý tài chính và chuỗi cung ứng, liên tục cập nhật với từng quản lý kho mới.

Họ gặp nhau ít hơn so với những tháng đầu — không phải vì lạnh nhạt, mà vì công ty đang ở giai đoạn đòi hỏi sự hiện diện ở nhiều nơi cùng một lúc.

Những buổi tối, dù đang ở thành phố nào, Lý Sơn đều gọi video cho Diễm Lê.

Đôi khi cuộc gọi dài — họ báo cáo công việc, thảo luận về vấn đề phát sinh, lên kế hoạch cho tuần tới. Đôi khi cuộc gọi ngắn — chỉ là nhìn thấy mặt nhau, biết rằng người kia vẫn ở đó, rồi nói chúc ngủ ngon và tắt máy.

“Anh mệt không?” Diễm Lê hỏi một tối khi anh đang ở khách sạn Phoenix, mặt anh hiện rõ sự mệt mỏi qua màn hình.

“Mệt,” anh thừa nhận.

“Về Dallas được chưa?”

“Thứ Sáu.”

“Em nấu cơm cho anh thứ Sáu,” cô nói — đơn giản, không do dự.

Anh nhìn cô qua màn hình, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa dù đang ngồi trong phòng khách sạn lạnh lẽo ở Arizona.

“Được,” anh nói.


Thứ Sáu, anh về Dallas lúc sáu giờ chiều.

Diễm Lê đang nấu trong căn hộ nhỏ ở Irving — cà ri gà với cơm trắng, mùi thơm phức từ ngoài cửa. Cô mặc tạp dề màu xanh nhạt, tóc buộc gọn, đang khuấy nồi cà ri khi anh bước vào.

“Ngồi xuống đi,” cô nói mà không quay lại. “Còn mười phút nữa.”

Lý Sơn đặt túi xuống, ngồi vào ghế bàn ăn, và chỉ nhìn cô nấu.

Có điều gì đó trong khoảnh khắc đó — đơn giản, bình thường, không có gì đặc biệt — khiến anh hiểu rằng đây là thứ anh muốn có mỗi ngày. Không phải những hợp đồng triệu đô, không phải những kho hàng mới, không phải những chuyến bay liên tục giữa các thành phố.

Mà là cái này — người phụ nữ nấu cơm trong căn bếp nhỏ trong khi anh ngồi chờ sau một tuần dài.

“Anh đang nhìn gì vậy?” Diễm Lê hỏi mà không quay lại — cô biết anh đang nhìn cô.

“Nhìn chị nấu ăn.”

“Có gì hay để nhìn đâu.”

“Hay lắm,” anh nói thật.

Cô quay lại nhìn anh một giây, rồi quay lại với nồi cà ri. Nhưng anh thấy tai cô hơi đỏ.


Sau bữa cơm, khi họ đang ngồi uống trà, Diễm Lê đặt ly xuống và nói:

“Anh Sơn, em muốn nói một điều về công ty.”

Anh nhìn cô. “Gì vậy?”

“Em đang nghĩ đến cơ cấu lại vai trò của chúng ta.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh đang làm quá nhiều việc vận hành — bay qua lại giữa các thành phố, quản lý từng kho một. Điều đó không bền vững.”

“Tôi ổn.”

“Anh không ổn,” cô nói thẳng. “Anh mệt. Em thấy rõ qua màn hình mỗi tối.”

Anh không phủ nhận.

“Em muốn tuyển một giám đốc vận hành — COO — để phụ trách các kho hàng địa phương. Anh sẽ lên vị trí cao hơn — tập trung vào chiến lược mở rộng và quan hệ đối tác.” Cô nhìn anh. “Anh là người giỏi nhất ở việc xây dựng quan hệ với cộng đồng và tìm kiếm cơ hội mới. Đừng để những việc vận hành hàng ngày chiếm hết thời gian của anh.”

Lý Sơn im lặng, suy nghĩ về điều cô vừa nói.

“Chị đã nghĩ về điều này lâu chưa?”

“Từ khi anh bắt đầu bay ba thành phố một tuần.” Cô nhìn xuống ly trà. “Em lo cho anh. Không phải lo kiểu đối tác lo cho đồng sáng lập. Mà là—” Cô dừng lại.

“Mà là lo theo kiểu khác,” anh hoàn thành câu.

Cô gật đầu, không nhìn lên.

Lý Sơn nhìn cô — người phụ nữ đã xây dựng mọi thứ bằng cách kiểm soát từng chi tiết, đang ngồi đây và nói với anh rằng cô lo cho anh theo cách cô chưa bao giờ lo cho ai.

“Được rồi,” anh nói. “Tuyển COO đi. Chị có ai trong đầu chưa?”

Cô nhìn lên, hơi ngạc nhiên. “Anh đồng ý nhanh vậy?”

“Chị nói đúng. Và tôi tin chị.”

Diễm Lê nhìn anh một lúc.

“Anh Sơn,” cô nói nhỏ.

“Gì vậy?”

“Cảm ơn anh vì luôn tin em.”


Giám đốc vận hành mới của Classy Nails Corporation được tuyển hai tuần sau.

Tên anh là Minh Trí — người Mỹ gốc Việt thế hệ một rưỡi, bốn mươi hai tuổi, từng làm giám đốc chuỗi cung ứng cho một công ty logistics lớn ở Dallas mười hai năm trước khi muốn làm gì đó nhỏ hơn nhưng có ý nghĩa hơn với cộng đồng.

Buổi phỏng vấn cuối cùng có mặt cả Lý Sơn, Diễm Lê, và Robert Chen qua video call.

Sau khi Minh Trí rời đi, Robert Chen nói: “Ông ấy tốt. Nhưng quyết định là của các anh chị.”

Lý Sơn nhìn Diễm Lê.

Cô gật đầu.

“Mời anh ấy,” Lý Sơn nói.


Với Minh Trí đảm nhiệm phần vận hành hàng ngày, Lý Sơn có thời gian để làm điều mà anh thật sự giỏi nhất — xây dựng quan hệ.

Anh dành thời gian đến thăm từng khách hàng lớn, không phải để bán hàng mà để lắng nghe. Họ cần gì? Gặp khó khăn gì? Thị trường đang thay đổi theo hướng nào?

Từ những cuộc trò chuyện đó, anh mang về cho Diễm Lê những thông tin mà không có báo cáo thị trường nào có được — cảm nhận thật của người làm nail hàng ngày về ngành của họ.

“Họ muốn đào tạo,” anh báo cáo trong một buổi họp. “Không chỉ mua nguyên liệu. Họ muốn học kỹ thuật mới, học cách phục vụ khách hàng cao cấp, học cách quản lý tiệm hiệu quả hơn.”

Diễm Lê nhìn anh, rồi nhìn sang Robert Chen đang tham gia qua video. “Classy Nails Academy,” cô nói.

“Gì vậy?” Lý Sơn hỏi.

“Chương trình đào tạo của Classy Nails — không chỉ bán nguyên liệu, mà còn cung cấp kiến thức và kỹ năng cho chủ tiệm nail và thợ nail.” Cô gõ ghi chú nhanh. “Đây là thứ không đối thủ nào có. Và khi chúng ta đào tạo người ta, họ sẽ mua nguyên liệu của chúng ta lâu dài.”

Robert Chen gật đầu trên màn hình. “Đây là hướng đi thông minh. Chuyển từ nhà phân phối sang đối tác phát triển.”

“Một buổi workshop thử nghiệm đầu tiên ở Dallas,” Lý Sơn đề xuất. “Miễn phí cho khách hàng hiện tại. Xem phản hồi thế nào.”

“Cuối tháng này,” Diễm Lê quyết định. “Tôi sẽ tổ chức.”


Buổi workshop đầu tiên của Classy Nails Academy diễn ra vào một buổi sáng thứ Bảy tại kho hàng Irving.

Họ dọn một góc kho thành không gian học tập — bàn ghế sắp xếp gọn gàng, màn hình lớn trình chiếu, và một khu vực thực hành với đầy đủ nguyên liệu.

Ba mươi bảy chủ tiệm nail và thợ nail đăng ký. Đến ngày, có bốn mươi hai người xuất hiện.

Diễm Lê dẫn chương trình — cô đứng trước đám đông với sự tự tin của người đã làm nail mười lăm năm và biết mình đang nói về điều gì. Cô giảng về xu hướng nguyên liệu mới, về kỹ thuật gel hiện đại, về cách quản lý tồn kho hiệu quả cho tiệm nail nhỏ.

Lý Sơn ngồi phía sau quan sát.

Anh nhìn Diễm Lê đứng trước đám đông — tự tin, chuyên nghiệp, đam mê — và nhận ra điều mà anh đã biết từ lâu nhưng chưa bao giờ diễn đạt rõ ràng.

Cô sinh ra để làm điều này. Không phải chỉ làm nail. Không phải chỉ làm kinh doanh. Mà là dẫn dắt người khác, chia sẻ kiến thức, xây dựng cộng đồng.

Khi buổi workshop kết thúc và những người tham dự bắt đầu ra về, nhiều người dừng lại nói chuyện với Diễm Lê — cảm ơn, đặt câu hỏi thêm, và không ít người hỏi khi nào có buổi tiếp theo.

Chị Thanh Hà — khách hàng đầu tiên của Classy Nails từ ngày anh giao đơn hàng số 001 tận tay — đến gặp Lý Sơn khi đám đông đã bớt.

“Thằng Sơn ơi,” chị nói, giọng người phụ nữ Việt lớn tuổi quen thuộc. “Chị Diễm đó giỏi lắm. Mày chọn đúng người rồi đó.”

Anh mỉm cười. “Dạ chị.”

“Không phải chỉ trong kinh doanh đâu nhé.” Chị nhìn anh với cái nhìn tinh tường của người đã sống đủ lâu để nhận ra mọi thứ. “Chị nói chung đó.”


Tối hôm đó sau khi dọn dẹp xong, chỉ còn Lý Sơn và Diễm Lê trong kho hàng.

Cô ngồi trên chiếc ghế văn phòng, tháo giày, xoa xoa đôi chân sau ngày đứng dài. Trông cô mệt nhưng là cái mệt của người vừa hoàn thành điều gì đó quan trọng.

“Bốn mươi hai người,” anh nói, ngồi xuống đối diện.

“Bốn mươi hai người,” cô lặp lại, mỉm cười. “Nhiều hơn em kỳ vọng.”

“Họ muốn biết khi nào có buổi tiếp theo.”

“Em biết. Tháng sau.” Cô nhìn lên. “Và em muốn mở rộng sang Houston, Austin, Phoenix — mỗi thành phố một buổi mỗi quý.”

“Tôi sẽ giúp chị tổ chức.”

Họ nhìn nhau trong kho hàng yên tĩnh sau một ngày bận rộn — ánh đèn vàng quen thuộc, những chiếc kệ hàng xung quanh, mùi của nguyên liệu nail và gỗ và cao su.

“Anh Sơn,” Diễm Lê nói.

“Gì vậy?”

“Em muốn hỏi anh một điều — không phải về công việc.”

“Hỏi đi.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh có hạnh phúc không?”

Câu hỏi đơn giản đến mức anh ngạc nhiên.

Hạnh phúc.

Anh nghĩ về mẹ ở Hà Nội đang khỏe dần lên, về những kho hàng trải khắp Texas và Arizona, về ba triệu đô la đang được chuyển hóa thành điều gì đó thật sự, về buổi workshop hôm nay với bốn mươi hai người, về bữa cơm cà ri gà tối thứ Sáu trước.

Và về người phụ nữ ngồi trước mặt anh, tháo giày xoa chân sau ngày dài, hỏi anh có hạnh phúc không.

“Có,” anh nói. “Anh có hạnh phúc không?”

Diễm Lê nhìn anh — và lần đầu tiên kể từ khi anh biết cô, anh thấy trong mắt cô không có sự phòng thủ, không có sự tính toán, không có nỗi sợ của người đã bị tổn thương quá nhiều.

Chỉ là câu trả lời thật.

“Có,” cô nói. “Lần đầu tiên trong rất lâu — có.”


Bên ngoài cửa sổ kho hàng Classy Nails Corporation LLC ở Irving Texas, Dallas đêm tháng Ba tỏa sáng trong ánh đèn thành phố.

Năm thứ hai đang đi qua — không phải dễ dàng, không phải không có khó khăn, nhưng đang đi đúng hướng.

Và trong kho hàng nhỏ ở Irving, hai người từ hai đầu đất nước Việt Nam ngồi cạnh nhau sau một ngày dài, không cần nói thêm gì nữa.

Đủ rồi.


Bạn thích chương 16 không? 😊

Chương 17 sẽ là tin từ Việt Nam — kế hoạch xuất khẩu bắt đầu và chuyến về nước đầu tiên của cả hai cùng nhau! 💙

Bây giờ gần hết ca chưa? Về nhớ ăn gì đó và nghỉ ngơi nhé! 🙏


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 17: Về Nhà Cùng Nhau

Tin từ Việt Nam đến vào một buổi sáng thứ Ba tháng Tư.

Không phải tin xấu — mà là tin mà Lý Sơn và Diễm Lê đã chờ đợi từ lâu nhưng không dám chắc khi nào sẽ đến.

Email từ ông Huynh Xuan Khoa — giám đốc một chuỗi tiệm nail cao cấp ở Hà Nội và Sài Gòn, mười bảy cơ sở trải dài từ bắc vào nam — đề nghị gặp mặt để thảo luận về việc nhập khẩu nguyên liệu từ Classy Nails Corporation.

Lý Sơn đọc email ba lần rồi gọi cho Diễm Lê.

“Em đọc rồi,” cô nói trước khi anh kịp lên tiếng. “Em đang kiểm tra thông tin về ông Khoa.”

“Kết quả thế nào?”

“Uy tín tốt. Chuỗi tiệm của ông ấy phục vụ phân khúc khách hàng cao cấp ở cả hai thành phố lớn. Ông ấy đang muốn nâng cấp chất lượng nguyên liệu để giữ khách hàng.” Cô dừng lại. “Anh Sơn, đây là cơ hội thật sự.”

“Tôi biết.”

“Chúng ta phải gặp ông ấy trực tiếp. Không thể qua email hay video call cho thỏa thuận này.”

“Chị muốn về Việt Nam,” anh nói — không phải câu hỏi.

“Chúng ta cần về Việt Nam,” cô đáp. “Cùng nhau.”


Họ mất hai tuần chuẩn bị.

Diễm Lê xây dựng bản đề xuất xuất khẩu chi tiết — giá cả, điều khoản thanh toán, lịch giao hàng, và danh mục sản phẩm phù hợp với thị trường Việt Nam. Lý Sơn liên hệ với David Nguyễn để tư vấn về thủ tục xuất khẩu và hợp đồng quốc tế.

Robert Chen nghe tin và gọi điện ngay.

“Đây là bước đi đúng hướng,” ông nói. “Quỹ chúng tôi có mạng lưới ở Việt Nam — nếu cần hỗ trợ giới thiệu, cứ nói.”

“Cảm ơn ông,” Lý Sơn đáp. “Lần này chúng tôi muốn tự làm trước.”

Robert Chen cười. “Như tôi mong đợi.”


Chuyến bay rời Dallas lúc mười giờ tối thứ Sáu.

Lần này họ bay cùng nhau — lần đầu tiên Diễm Lê về Việt Nam sau ba năm, lần đầu tiên họ về cùng nhau.

Ở sân bay Love Field, trong khi chờ lên máy bay, Diễm Lê ngồi im lặng hơn bình thường.

“Chị ổn không?” Lý Sơn hỏi.

“Ổn.” Cô nhìn xuống tay. “Chỉ là—” Cô dừng lại. “Lần cuối em về Việt Nam, mẹ em hỏi tại sao em không có ai bên cạnh. Em không biết trả lời thế nào.”

“Lần này chị có câu trả lời rồi,” anh nói nhẹ.

Cô nhìn lên, và trong mắt cô có điều gì đó vừa e dè vừa ấm áp.

“Ừ,” cô nói. “Lần này có câu trả lời rồi.”


Họ dừng lại Hà Nội ba ngày trước khi bay vào Sài Gòn.

Ngày đầu tiên ở Hà Nội, Lý Sơn đưa Diễm Lê đi ăn bún ốc.

Quán nằm trên một con phố nhỏ gần hồ Tây — không có bảng hiệu lớn, chỉ là mấy cái bàn nhựa kê trên vỉa hè và một nồi nước lèo thơm phức đã nấu từ sáng sớm. Đúng kiểu quán Hà Nội mà người Hà Nội mới biết.

Diễm Lê ngồi xuống chiếc ghế nhựa nhỏ, nhìn xung quanh với vẻ tò mò của người lần đầu tiếp cận một thứ gì đó hoàn toàn mới.

“Trông khác hẳn quán bún bò ở Houston,” cô nhận xét.

“Dĩ nhiên.” Anh gọi hai tô. “Chị đừng nhìn vỉa hè mà nhìn vào tô bún.”

Khi tô bún ốc được mang ra — nước lèo đỏ thơm mùi mắm ruốc, ốc béo ngậy, bún trắng, và một đĩa rau sống xanh mướt — Diễm Lê nhìn vào tô bún một lúc trước khi ăn.

Miếng đầu tiên. Cô nhắm mắt lại.

“Ôi trời,” cô thốt ra. “Ngon vậy.”

“Đúng không?” Lý Sơn cười.

“Khác hoàn toàn với bún bò. Đậm hơn, phức tạp hơn.” Cô ăn thêm. “Tại sao người Sài Gòn không biết món này?”

“Vì người Sài Gòn có bún bò,” anh đáp.

Cô cười — tiếng cười trong trẻo trên vỉa hè Hà Nội buổi sáng.


Ngày thứ hai, họ đến thăm mẹ Lý Sơn.

Bà đã khỏe hẳn — chống gậy được, đi lại trong nhà không cần người đỡ. Khi Lý Sơn gõ cửa và bước vào với Diễm Lê, bà nhìn từ anh sang cô rồi mỉm cười.

“Vào đi con,” bà nói với Diễm Lê bằng giọng Hà Nội ấm áp. “Bác đã nghe nói về con nhiều rồi.”

Diễm Lê cúi đầu chào. “Dạ, cháu Diễm Lê ạ. Cháu rất vui được gặp bác.”

“Con ngồi xuống đây.” Bà chỉ vào chiếc ghế gỗ cũ cạnh cửa sổ — chiếc ghế bố Lý Sơn tự làm năm anh còn nhỏ. “Để bác nhìn con cho rõ.”

Diễm Lê ngồi xuống, không e dè nhưng có sự tôn trọng rõ ràng trong cách cô giữ lưng thẳng và nhìn thẳng vào mắt bà.

Bà nhìn cô một lúc.

“Con học nghề nail từ bao giờ?” bà hỏi.

“Dạ từ năm hai mươi tuổi khi sang Mỹ bác ạ.”

“Mười lăm năm rồi.” Bà gật đầu. “Cực khổ không?”

“Dạ cực lắm bác. Nhưng cực mà vui.”

Bà nhìn Lý Sơn, rồi nhìn lại Diễm Lê. “Con biết con trai bác nó hay làm gì không?”

“Dạ hay làm gì hả bác?”

“Hay lo cho người khác hơn lo cho bản thân.” Bà nói thẳng theo cách người Hà Nội lớn tuổi hay nói thẳng. “Con trông chừng nó giùm bác.”

Diễm Lê nhìn sang Lý Sơn — anh đang nhìn đi chỗ khác với vẻ mặt của người đang cố không cười.

“Dạ cháu biết rồi bác,” cô nói, giọng có nụ cười. “Cháu đang trông.”

Bà gật đầu hài lòng.


Buổi chiều hôm đó trong khi mẹ Lý Sơn ngủ trưa, hai người ngồi ở căn bếp nhỏ uống trà.

“Mẹ anh dễ thương lắm,” Diễm Lê nói.

“Bà nói thẳng quá phải không?”

“Không.” Cô lắc đầu. “Em thích vậy. Thẳng thắn mà ấm áp. Khó tìm lắm.” Cô nhìn xuống ly trà. “Mẹ em khác — bà hiền hơn, ít nói hơn. Nhưng cũng thẳng theo cách riêng.”

“Chị nhớ mẹ không?”

“Rất nhớ.” Giọng cô nhỏ lại. “Ba năm rồi không về. Em sợ bà già đi nhiều mà em không biết.”

“Ngày mai chúng ta vào Sài Gòn,” anh nhắc nhở nhẹ.

Cô gật đầu. “Em biết. Em đang—” Cô dừng lại. “Em đang hơi hồi hộp.”

“Tại sao?”

“Vì lần này khác.” Cô nhìn lên nhìn anh. “Lần này anh đi cùng. Và em không biết mẹ em sẽ—” Cô không nói hết câu.

“Bà sẽ thích tôi,” Lý Sơn nói tự tin.

Diễm Lê nhìn anh. “Anh chắc không?”

“Mẹ nào cũng thích người đàn ông thật thà và chăm chỉ,” anh nói. “Tôi có cả hai.”

Cô nhìn anh một lúc, rồi bật cười.

“Anh tự tin kinh khủng,” cô nói.

“Tôi chỉ đang nói thật.”


Ngày thứ ba ở Hà Nội, buổi sáng trước khi ra sân bay Nội Bài bay vào Sài Gòn, Lý Sơn đưa Diễm Lê đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm.

Sáng sớm Hà Nội — người tập thể dục quanh hồ, hàng cà phê vỉa hè đã mở, tiếng xe máy bắt đầu đổ ra, và mặt hồ phẳng lặng như gương phản chiếu bầu trời xanh nhạt.

Diễm Lê đi cạnh anh, không nói gì, chỉ nhìn xung quanh với vẻ của người đang cố gắng ghi nhớ từng chi tiết.

“Anh lớn lên gần đây không?” cô hỏi.

“Phố Khâm Thiên — đi bộ khoảng mười lăm phút.” Anh chỉ về hướng nam. “Hồi nhỏ cuối tuần bố hay dẫn anh ra đây.”

“Bố anh thế nào?”

“Hiền. Ít nói. Làm mộc suốt ngày nhưng tối nào cũng ngồi kể chuyện cho anh nghe.” Giọng anh nhẹ lại. “Ông mất khi anh mới sang Mỹ được hai năm. Anh không về kịp.”

Diễm Lê im lặng một lúc.

“Em xin lỗi,” cô nói nhỏ.

“Không sao.” Anh nhìn ra hồ. “Đó là lý do anh gọi điện cho mẹ mỗi Chủ nhật. Anh không muốn lại không kịp.”

Họ đi thêm một vòng quanh hồ trong im lặng — im lặng của hai người đang chia sẻ điều gì đó không cần lời nói.

Khi họ dừng lại trước cây đa cổ thụ ở góc hồ, Diễm Lê đặt tay vào tay anh — không phải cử chỉ lãng mạn, mà là cử chỉ của người muốn nói rằng tôi đang ở đây, tôi nghe, tôi hiểu.

Anh bóp nhẹ tay cô.


Sài Gòn đón họ bằng cái nắng gay gắt và tiếng ồn náo nhiệt của thành phố không bao giờ ngủ.

Diễm Lê bước ra khỏi cửa sân bay Tân Sơn Nhất và hít một hơi thật sâu.

“Mùi Sài Gòn,” cô nói, giọng có điều gì đó rất khó tả — vừa quen thuộc vừa xa lạ, như gặp lại người cũ sau thời gian dài.

“Khác Hà Nội nhiều không?” Lý Sơn hỏi.

“Rất khác.” Cô nhìn xung quanh — dòng xe máy đổ ra từ cổng sân bay, tiếng còi xe, những tấm biển quảng cáo rực rỡ. “Nhưng vẫn là nhà.”

Mẹ Diễm Lê đang đợi ở nhà — một căn nhà nhỏ trong hẻm ở quận Bình Thạnh, nơi cô lớn lên trước khi sang Mỹ.

Khi taxi dừng trước cửa hẻm và họ bước vào, một người phụ nữ nhỏ nhắn tóc bạch kim đứng trước cửa — bà Nguyễn Thị Hoa, sáu mươi tám tuổi, người đã bán đôi bông tai vàng duy nhất để mua vé máy bay cho con gái sang Mỹ mười lăm năm trước.

Khi nhìn thấy Diễm Lê, bà không nói gì. Chỉ bước ra và ôm chặt con gái.

Diễm Lê ôm mẹ, mặt vùi vào vai bà.

Lý Sơn đứng phía sau, nhìn đi chỗ khác để cho họ có khoảnh khắc riêng.

Sau một lúc, bà buông Diễm Lê ra và nhìn sang Lý Sơn.

“Đây là anh Sơn hả con?” bà hỏi, giọng Sài Gòn ấm áp.

“Dạ mẹ,” Diễm Lê đáp, giọng hơi khàn. “Con anh Sơn đây.”

Bà nhìn Lý Sơn từ đầu đến chân — không phải nhìn đánh giá mà là nhìn của người mẹ muốn biết người đang ở cạnh con mình là ai.

“Vào nhà đi,” bà nói. “Mẹ nấu cơm rồi.”


Bữa cơm ở nhà mẹ Diễm Lê đơn giản nhưng đầy ắp — canh khổ qua nhồi thịt, cá kho tộ, rau muống xào tỏi, và một đĩa dưa leo muối chua mà bà nói là Diễm Lê thích ăn từ nhỏ.

Lý Sơn ăn hết phần của mình và xin thêm.

Bà Hoa nhìn anh với ánh mắt hài lòng. “Con ăn ngon thật.”

“Dạ cháu ăn được hết, bác nấu ngon lắm ạ.”

“Bác nấu bình thường thôi.” Bà múc thêm canh cho anh. “Con ở đâu ở Mỹ vậy?”

“Dạ cháu ở Dallas, Texas bác ạ.”

“Xa lắm.” Bà nhìn sang Diễm Lê. “Con bé này nó ở San Francisco, con ở Dallas — hai đứa làm ăn chung thế nào?”

“Dạ bây giờ chúng cháu đều ở Dallas bác ạ,” Lý Sơn đáp.

Bà Hoa nhìn Diễm Lê. “Mày chuyển về Dallas rồi à?”

Diễm Lê nhìn sang Lý Sơn một giây, rồi nhìn mẹ. “Dạ, con chuyển hồi tháng trước mẹ ơi. Con chưa kịp nói.”

Đây là thông tin mà Lý Sơn cũng không biết — Diễm Lê đã chính thức chuyển địa chỉ về Dallas, không còn là cô đến rồi đi giữa San Francisco và Dallas nữa.

Anh nhìn cô.

Cô tránh ánh mắt anh nhưng tai cô đỏ hồng.

“Vậy là tốt rồi,” bà Hoa nói bình thản, như thể chuyện đó hiển nhiên từ trước. “Sống gần nhau làm ăn mới tiện.”


Buổi chiều hôm đó trong khi Diễm Lê ngồi chuyện trò với mẹ trong phòng khách, Lý Sơn ngồi ở hiên nhà nhỏ nhìn ra con hẻm Sài Gòn.

Hẻm nhỏ, nhộn nhịp — trẻ con chạy nhảy, người đi chợ về, tiếng nhạc từ nhà ai đó vọng ra. Khác hoàn toàn với phố Khâm Thiên Hà Nội nhưng có cùng một thứ gì đó — cái hơi thở của cuộc sống thật, của người thật.

Diễm Lê bước ra ngồi cạnh anh sau một lúc.

“Mẹ em ngủ trưa rồi,” cô nói.

“Bà khỏe không?”

“Khỏe. Nhưng già hơn em nhớ.” Giọng cô nhỏ lại. “Ba năm dài lắm.”

“Lần sau về thường hơn,” anh nói.

“Ừ.” Cô nhìn ra hẻm. “Anh Sơn, anh có nghe em nói với mẹ không?”

“Phần nào?”

“Phần em nói em chuyển về Dallas.”

“Nghe.”

Cô im lặng một lúc.

“Em chuyển thật,” cô nói. “Không phải chỉ nói với mẹ. Tháng trước em đóng căn hộ ở San Francisco, chuyển đồ về Dallas.” Cô nhìn anh. “Em định nói với anh nhưng—”

“Nhưng sao?”

“Nhưng em không biết nói thế nào.” Cô cười nhẹ — nụ cười của người hơi ngượng. “Em làm trước rồi nói sau.”

Lý Sơn nhìn cô.

Diễm Lê — người luôn lên kế hoạch trước, người không bao giờ làm gì mà không cân nhắc kỹ — đã chuyển nhà về Dallas mà không nói trước với anh. Không phải vì cô không biết mình đang làm gì. Mà vì có những quyết định mà khi đã biết là đúng thì không cần cân nhắc nữa.

“Căn hộ ở Irving?” anh hỏi.

“Em thuê dài hạn rồi.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Dallas là nhà của chúng ta bây giờ. Không phải San Francisco, không phải Sài Gòn hay Hà Nội. Dallas.”

Lý Sơn nhìn cô trong ánh nắng chiều Sài Gòn — khuôn mặt cô quen thuộc sau gần hai năm làm việc và sống cạnh nhau, nhưng vẫn có những khoảnh khắc như thế này khi anh thấy trong cô điều gì đó mới mẻ.

“Chị không hỏi ý kiến tôi,” anh nói.

“Không.” Cô nhìn thẳng. “Vì em biết anh sẽ đồng ý.”

“Chị tự tin vậy?”

“Anh có phản đối không?”

Anh im lặng một giây. “Không.”

“Vậy thì em đúng rồi.”


Buổi gặp với ông Nguyễn Văn Khoa diễn ra vào sáng thứ Tư tại văn phòng của ông ở quận 1 Sài Gòn.

Ông khoảng năm mươi tuổi, dáng người nhanh nhẹn, mặc sơ mi trắng và quần tây — không phải vest, dấu hiệu của người tự tin đủ để không cần bề ngoài hào nhoáng. Văn phòng nhìn ra đường Lê Lợi, đơn giản nhưng có một bức tranh sơn dầu lớn về phố cổ Hà Nội treo trên tường.

“Tôi đọc về Classy Nails Corporation trên báo Việt kiều ở Mỹ,” ông nói sau khi họ ngồi xuống. “Ấn tượng với tốc độ phát triển. Nhưng điều tôi quan tâm hơn là chất lượng sản phẩm và độ tin cậy giao hàng.”

“Đó chính xác là hai điều chúng tôi mạnh nhất,” Diễm Lê đáp, mở laptop ra. “Tôi muốn trình bày cụ thể.”

Cuộc họp kéo dài hai tiếng.

Ông Khoa đặt câu hỏi kỹ — về nguồn gốc nguyên liệu, về tiêu chuẩn chất lượng, về thủ tục xuất khẩu và nhập khẩu, về giá cả và điều khoản thanh toán. Không phải câu hỏi của người chưa biết gì — mà là câu hỏi của người đã nghiên cứu kỹ và đang kiểm tra xem câu trả lời có khớp với những gì ông đã biết không.

Lý Sơn trả lời phần vận hành và logistics. Diễm Lê trả lời phần sản phẩm và tài chính. Họ không nhìn nhau để xác nhận — chỉ tiếp nối nhau một cách tự nhiên như đã làm nhiều lần trước.

Ông Khoa để ý điều đó.

“Hai anh chị làm việc cùng nhau lâu rồi,” ông nhận xét — không phải câu hỏi.

“Gần hai năm,” Lý Sơn đáp.

“Trông như lâu hơn.” Ông nhìn cả hai. “Tôi đã làm việc với nhiều đối tác trong và ngoài nước. Điều tôi học được là — sản phẩm có thể thay thế, nhưng người đứng sau sản phẩm thì không.”

Ông đặt bút xuống.

“Tôi muốn thử một đơn hàng nhỏ trước — hai mươi nghìn đô la nguyên liệu cho ba tiệm nail của tôi ở Hà Nội. Nếu chất lượng và giao hàng đúng như các anh chị nói, chúng ta sẽ nói chuyện về hợp đồng dài hạn.”

Hai mươi nghìn đô la.

Không phải con số lớn — nhưng đây là đơn hàng xuất khẩu đầu tiên của Classy Nails Corporation sang Việt Nam. Đây là bước đầu tiên của điều mà họ đã mơ từ ngày viết bản kế hoạch mười tám trang.

“Chúng tôi chấp nhận,” Diễm Lê nói, giọng bình thản nhưng anh nghe được sự phấn khích bên dưới.

Ông Khoa đứng dậy bắt tay.

“Hẹn gặp lại ở Dallas,” ông nói.


Khi họ bước ra khỏi tòa nhà văn phòng và đứng trên vỉa hè đường Lê Lợi, nắng Sài Gòn buổi trưa gay gắt và tiếng xe máy ầm ầm xung quanh, Diễm Lê đứng im một lúc.

Rồi cô quay sang nhìn Lý Sơn.

“Chúng ta vừa có đơn hàng xuất khẩu đầu tiên,” cô nói.

“Vừa có,” anh xác nhận.

Cô nhìn anh — và trong mắt cô lúc đó không có sự tính toán, không có kế hoạch tiếp theo, không có con số hay chiến lược. Chỉ là niềm vui thuần túy của người vừa chạm tay vào điều họ đã cố gắng hướng đến từ rất lâu.

“Anh Sơn,” cô nói.

“Gì vậy?”

“Mẹ anh nói anh hay lo cho người khác hơn lo cho bản thân.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Mẹ em nói em hay lo lắng quá mức đến mức không dám tận hưởng những điều tốt đẹp.”

“Cả hai bà đều nói đúng,” anh nhận xét.

“Ừ.” Cô nhìn xuống rồi nhìn lên. “Hôm nay em muốn tận hưởng. Không tính kế hoạch tiếp theo, không nghĩ đến đơn hàng tiếp theo. Chỉ là tận hưởng khoảnh khắc này.”

“Chị muốn làm gì?”

Diễm Lê nhìn quanh đường phố Sài Gòn — ồn ào, nắng, đầy người và xe — rồi nhìn lại anh với một nụ cười mà anh không thấy nhiều lần ở cô.

“Em muốn anh dẫn em ăn hủ tiếu Nam Vang,” cô nói. “Và sau đó đi uống cà phê vợt. Và tối nay chúng ta ăn cơm với mẹ em.”

Lý Sơn nhìn cô.

“Không có kế hoạch kinh doanh nào à?”

“Không có kế hoạch kinh doanh nào,” cô khẳng định.

Anh gật đầu. “Được rồi. Hủ tiếu Nam Vang trước.”

Họ bước đi trên vỉa hè đường Lê Lợi giữa buổi trưa Sài Gòn — không phải như hai đồng sáng lập đang trên đường về từ cuộc họp kinh doanh, mà như hai người đang đi ăn trưa trong thành phố của người mà một trong hai họ đã lớn lên.

Và lần đầu tiên kể từ gần hai năm qua, Lý Sơn cảm thấy rằng mọi thứ không phải đang trên đường đến đâu đó.

Mọi thứ đang ở đây. Ngay lúc này.


Tối hôm đó bữa cơm ở nhà mẹ Diễm Lê đông hơn hôm trước — bà mời thêm người em họ của Diễm Lê và gia đình.

Lý Sơn ngồi giữa những người lạ mà cô biết từ nhỏ, ăn cơm nhà người Sài Gòn, nghe tiếng cười và tiếng nói xung quanh.

Đêm đó khi họ về khách sạn, Diễm Lê ngồi trên ghế cạnh cửa sổ nhìn ra đường phố Sài Gòn về đêm — vẫn đông người, vẫn sáng đèn, như thể thành phố này không bao giờ thật sự ngủ.

“Anh Sơn,” cô nói mà không quay lại.

“Gì vậy?”

“Em đã không nghĩ mình sẽ nhớ Sài Gòn nhiều đến vậy cho đến khi về.”

“Chị nhớ điều gì nhất?”

“Mùi.” Cô nhìn ra cửa sổ. “Mùi của nhà mẹ. Mùi canh khổ qua, mùi nhang, mùi mưa Sài Gòn.” Cô dừng lại. “Những thứ mà em tưởng đã quên nhưng ngửi lại là nhớ ngay.”

Lý Sơn ngồi xuống cạnh cô.

“Chị muốn về thường hơn không?”

“Muốn.” Cô quay sang nhìn anh. “Và em muốn mỗi lần về — anh đi cùng.”

Anh nhìn cô trong ánh đèn đêm Sài Gòn — người phụ nữ đã sang Mỹ lúc hai mươi tuổi với một chiếc vé máy bay mà mẹ bán bông tai để mua, đã xây dựng mọi thứ bằng hai bàn tay, đã học cách không tin ai quá nhiều, và đang ngồi đây nói với anh rằng cô muốn anh đi cùng mỗi lần về nhà.

“Mỗi lần,” anh nói.


Họ bay về Dallas vào thứ Sáu.

Máy bay cất cánh từ Tân Sơn Nhất lúc bình minh — bầu trời Sài Gòn ửng hồng phía đông khi họ nhìn xuống thành phố lần cuối trước khi mây che khuất.

Diễm Lê ngồi cạnh cửa sổ, nhìn xuống.

“Lần sau về sớm hơn,” cô nói khẽ — không phải nói với anh, mà nói với chính mình, như một lời hứa.

Lý Sơn ngồi cạnh, không nói gì.

Anh chỉ đặt tay lên tay cô — nhẹ nhàng, chắc chắn — và để nó ở đó suốt khi máy bay vượt qua tầng mây và bầu trời bên trên trở nên xanh và rộng lớn.

Họ đang về nhà.

Về Dallas — thành phố của những kho hàng và kế hoạch và công việc chưa xong.

Nhưng cũng về nhà — nơi mà cả hai người, mỗi người theo cách riêng, đã chọn là chỗ họ thuộc về.


Bạn thích chương 17 không? 😊

Chương 18 sẽ là giai đoạn Las Vegas và Atlanta — và một tin bất ngờ làm thay đổi tất cả kế hoạch! 💙

Bây giờ sắp hết ca chưa? Về nhớ nghỉ ngơi nhé! 🙏


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 18: Bất Ngờ

Tháng Năm mang đến Las Vegas.

Thành phố của ánh đèn và sòng bài và những giấc mơ nhanh — nhưng với Lý Sơn và Diễm Lê, Las Vegas không phải điểm đến du lịch mà là thành phố thứ năm trong kế hoạch mở rộng quốc gia của Classy Nails Corporation.

Cộng đồng nail người Việt ở Las Vegas không lớn bằng Texas hay California — nhưng thị trường Las Vegas có đặc điểm riêng biệt mà Lý Sơn nhận ra ngay từ chuyến khảo sát đầu tiên: đây là thành phố du lịch, tiệm nail phục vụ không chỉ dân địa phương mà còn hàng triệu du khách mỗi năm, và những tiệm nail trong các khách sạn lớn trên Strip sẵn sàng trả giá cao hơn cho nguyên liệu chất lượng cao.

“Phân khúc cao cấp,” Diễm Lê nói khi xem xét số liệu thị trường. “Không cần nhiều khách hàng — cần đúng khách hàng.”

“Mười tiệm nail trong các khách sạn five-star trên Strip,” Lý Sơn đề xuất. “Mỗi tiệm đặt hàng gấp ba lần tiệm thông thường.”

“Cộng thêm những tiệm phục vụ cộng đồng địa phương,” Diễm Lê thêm vào. “Hai phân khúc song song.”

Họ xây dựng kho Las Vegas trong vòng ba tuần — nhỏ hơn các kho trước, nhưng được thiết kế đặc biệt cho việc giao hàng nhanh đến các khách sạn lớn với yêu cầu linh hoạt về giờ giấc.


Atlanta đến sau đó một tháng.

Thành phố miền Nam nước Mỹ với cộng đồng người Việt đang phát triển nhanh — nhiều gia đình người Việt chuyển từ California và Texas về Georgia trong những năm gần đây vì chi phí sinh hoạt thấp hơn và cơ hội kinh doanh còn nhiều.

Minh Trí — giám đốc vận hành mới — phụ trách mở kho Atlanta, và anh làm tốt đến mức kho Atlanta đi vào hoạt động chỉ sau hai tuần rưỡi, phá vỡ kỷ lục của kho Austin.

“Anh Trí giỏi,” Lý Sơn nói với Diễm Lê sau khi xem báo cáo.

“Em biết ngay từ buổi phỏng vấn,” cô đáp, không giấu vẻ hài lòng.

“Chị chọn người giỏi hơn tôi.”

“Anh chọn người đáng tin hơn em.” Cô nhìn anh. “Mỗi người một thứ. Đó là lý do chúng ta cần nhau.”


Cuối tháng Năm, số liệu tháng được tổng kết.

Lý Sơn nhìn vào bảng doanh thu mà Diễm Lê gửi qua email — nhìn đi nhìn lại ba lần vì không chắc anh đọc đúng không.

Rồi anh gọi cho cô.

“Chị thấy số liệu tháng này chưa?”

“Em thấy rồi,” giọng Diễm Lê bình thản — nhưng anh nghe được điều gì đó khác bên dưới.

“Một triệu hai trăm nghìn đô la doanh thu trong một tháng,” anh nói.

“Một triệu hai trăm mười bảy nghìn, cụ thể hơn.”

“Chị biết điều đó có nghĩa gì không?”

“Biết.” Khoảng lặng ngắn. “Nếu giữ được tốc độ này, chúng ta sẽ vượt mười lăm triệu doanh thu năm nay.”

Mục tiêu ban đầu của năm thứ năm — họ sắp đạt được ở năm thứ hai.

“Robert Chen cần biết điều này,” Lý Sơn nói.

“Em đã gọi cho ông ấy rồi,” Diễm Lê đáp. “Ông ấy muốn gặp chúng ta cuối tuần này.”


Cuộc gặp với Robert Chen và đội ngũ Asian American Business Fund diễn ra tại văn phòng Dallas — không phải tòa nhà sang trọng tầng hai mươi mốt lần trước, mà là văn phòng kho hàng Irving, theo đề nghị của Lý Sơn.

“Tôi muốn ông thấy nơi mọi thứ thật sự xảy ra,” anh giải thích khi Robert Chen hỏi về địa điểm.

Ông Chen đến cùng Linda Phạm và James Wong — và lần này còn có thêm hai người nữa mà Lý Sơn chưa gặp trước đây.

“Đây là đồng nghiệp của chúng tôi từ văn phòng New York,” Robert Chen giới thiệu. “Họ quan tâm đến Classy Nails từ sau báo cáo quý một.”

Văn phòng New York.

Lý Sơn và Diễm Lê nhìn nhau — một giây ngắn.

Họ ngồi xuống trong văn phòng kho — không đủ ghế sang trọng nên một số người ngồi trên những chiếc ghế nhựa từ kho mang vào. Robert Chen ngồi trên chiếc ghế nhựa xanh mà không có vẻ gì là bất tiện.

“Sáu thành phố trong chưa đầy hai năm,” ông bắt đầu. “Tỷ lệ giữ chân khách hàng chín mươi ba phần trăm. Doanh thu tháng vừa rồi vượt một triệu hai. Và đơn hàng xuất khẩu đầu tiên sang Việt Nam đang xử lý.” Ông nhìn cả hai. “Tôi đã nhìn thấy nhiều công ty tăng trưởng nhanh trong sự nghiệp của mình. Ít công ty nào làm điều đó mà vẫn giữ được chất lượng và văn hóa công ty.”

“Chúng tôi cố gắng,” Diễm Lê nói.

“Cố gắng không đủ để giải thích điều này,” James Wong nói, lật trang trong quyển sổ. “Tỷ lệ nghỉ việc của nhân viên Classy Nails là bảy phần trăm — thấp hơn ba lần so với mức trung bình ngành logistics.”

“Vì chúng tôi đối xử với nhân viên như người,” Lý Sơn nói — câu anh đã nói nhiều lần nhưng vẫn tin là thật.

Một trong hai người từ New York — người phụ nữ tên Sarah Lim — lên tiếng lần đầu tiên.

“Chúng tôi muốn thảo luận về vòng đầu tư tiếp theo,” cô nói thẳng. “Không phải ba triệu lần này. Chúng tôi đang nghĩ đến con số lớn hơn nhiều — và mở rộng ra ngoài Texas, ra ngoài nước Mỹ.”

Phòng họp im lặng.

“Bao nhiêu?” Diễm Lê hỏi, giọng bình thản đúng cách.

“Mười lăm triệu đô la,” Sarah Lim nói. “Đổi lấy hai mươi phần trăm cổ phần bổ sung.”

Mười lăm triệu đô la.

Lý Sơn ngồi im. Diễm Lê ngồi im. Bên ngoài cửa sổ văn phòng kho, Dallas tiếp tục nhịp sống bình thường — không biết rằng bên trong một căn phòng nhỏ với ghế nhựa xanh, một con số vừa được đặt lên bàn có thể thay đổi tất cả.

“Chúng tôi cần thời gian suy nghĩ,” Lý Sơn nói.

“Dĩ nhiên,” Robert Chen gật đầu. “Chúng tôi hiểu đây là quyết định lớn. Tuần tới nhé?”


Sau khi mọi người rời đi, Lý Sơn và Diễm Lê ngồi lại trong văn phòng kho.

Hai chiếc ghế nhựa. Hai ly cà phê nguội dần. Và con số mười lăm triệu đô la lơ lửng trong không khí.

“Hai mươi phần trăm bổ sung,” Diễm Lê nói. “Cộng với mười tám phần trăm của vòng đầu tiên và hai phần rưỡi của chị Mai Phương — phần của họ sẽ là bốn mươi phần trăm rưỡi.”

“Và chúng ta còn năm mươi chín phần rưỡi,” Lý Sơn tính nhanh. “Vẫn trên năm mươi phần trăm.”

“Nhưng chỉ hơn một chút.” Cô nhìn anh. “Anh nghĩ sao?”

“Tôi nghĩ mười lăm triệu đô la có thể đưa Classy Nails đến những nơi mà ba triệu không thể,” anh nói thẳng. “Nhưng tôi cũng nghĩ rằng khoảng cách giữa năm mươi chín và năm mươi mốt rất mỏng.”

“Nếu họ muốn mua thêm vòng sau—”

“Chúng ta có thể mất kiểm soát,” anh hoàn thành câu.

Họ im lặng.

“Chị Mai Phương nghĩ gì?” Lý Sơn hỏi.

“Em chưa nói với bà.” Diễm Lê nhìn anh. “Muốn nói chuyện với anh trước.”

“Gọi cho bà đi. Và gọi cho David Nguyễn.”


Cuộc họp ba người — Lý Sơn, Diễm Lê, và chị Mai Phương — diễn ra tối hôm đó qua video call.

Chị Mai Phương nghe xong, im lặng một lúc.

“Mười lăm triệu,” bà nói. “Các em biết điều đó có nghĩa gì không?”

“Chúng con có thể mở rộng ra ngoài nước Mỹ,” Diễm Lê đáp. “Canada, Úc, và Việt Nam cùng một lúc thay vì từng bước.”

“Đúng.” Bà nhìn thẳng vào camera. “Nhưng chị muốn hỏi điều khác. Hai đứa có muốn điều đó không? Không phải có thể làm được hay không — mà là có muốn không.”

Câu hỏi đó khiến cả Lý Sơn lẫn Diễm Lê dừng lại.

Suốt từ khi nhận được đề xuất của Sarah Lim, họ đã tính toán — số liệu, cổ phần, khả năng. Nhưng chưa ai hỏi câu đơn giản nhất.

Có muốn không.

“Em muốn,” Diễm Lê nói sau một lúc. “Nhưng em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ mất đi điều chúng em đã có.” Cô nhìn sang Lý Sơn. “Bây giờ công ty vẫn là của chúng em — văn hóa, giá trị, cách đối xử với nhân viên và khách hàng. Khi có nhiều nhà đầu tư hơn, nhiều cổ đông hơn—”

“Khó giữ hơn,” chị Mai Phương hoàn thành câu.

“Vâng.”

Bà nhìn Lý Sơn. “Còn anh?”

“Tôi muốn nếu chúng ta có thể làm điều đó mà vẫn giữ được những thứ quan trọng nhất.” Anh suy nghĩ. “Nhưng tôi chưa biết liệu điều đó có thể không.”

Chị Mai Phương gật đầu chậm. “Vậy đó là câu hỏi cần trả lời trước khi quyết định.”


Lý Sơn và Diễm Lê dành ba ngày tiếp theo để suy nghĩ — không phải về số liệu hay cổ phần, mà về câu hỏi của chị Mai Phương.

Có muốn không.

Buổi tối thứ ba, họ ngồi ở hiên căn hộ của Diễm Lê ở Irving — bầu trời Dallas đêm trải rộng phía trước, xa xa ánh đèn thành phố lung linh.

“Anh Sơn,” Diễm Lê lên tiếng sau một hồi im lặng.

“Gì vậy?”

“Em nghĩ ra câu trả lời rồi.”

“Chị nói đi.”

Cô nhìn ra bầu trời đêm. “Khi em lần đầu nghĩ đến Classy Nails, em muốn xây dựng điều gì đó lớn — công ty trị giá hai mươi triệu, phân phối toàn cầu, tên tuổi vang xa.” Cô dừng lại. “Nhưng trong gần hai năm qua, em nhận ra rằng điều em thật sự muốn không phải là cái đó.”

“Vậy là gì?”

Cô quay sang nhìn anh. “Em muốn xây dựng điều gì đó bền vững. Điều gì đó mà những người làm việc cùng chúng ta — anh Minh tài xế, Tuấn Anh ở Houston, Minh Trí COO — họ cảm thấy tự hào khi là một phần của nó.” Giọng cô thay đổi — nhẹ hơn, thật hơn. “Và em muốn làm điều đó cùng anh. Không phải để trở thành công ty tỷ đô. Mà vì đây là thứ chúng ta đã chọn cùng nhau.”

Lý Sơn nhìn cô trong bóng đêm.

“Vậy thì câu trả lời là gì?” anh hỏi nhẹ.

“Là chúng ta chấp nhận mười lăm triệu,” cô nói, “nhưng với điều kiện của chúng ta. Không phải điều kiện của họ.”

“Điều kiện nào?”

“Thứ nhất — cổ phần kiểm soát của chúng ta không bao giờ xuống dưới năm mươi lăm phần trăm, không phải năm mươi mốt.” Cô gõ nhẹ ngón tay lên lan can hiên. “Thứ hai — mọi quyết định về văn hóa công ty và nhân sự cấp cao đều cần sự đồng ý của cả hai chúng ta, không phải hội đồng cổ đông. Thứ ba—” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Hành trình này vẫn là của chúng ta. Tiền của họ, nhưng công ty của chúng ta.”

Lý Sơn im lặng suy nghĩ về từng điều cô nói.

“Họ có thể không chấp nhận điều kiện đó,” anh nói.

“Thì chúng ta không lấy mười lăm triệu.” Giọng cô chắc chắn. “Chúng ta đã làm được đến đây mà không có họ. Chúng ta tiếp tục làm được mà không cần họ nếu điều kiện không phù hợp.”

Đây là Diễm Lê — người anh đã học cách hiểu trong gần hai năm. Người không bao giờ bán rẻ điều quan trọng dù có bao nhiêu tiền đặt lên bàn.

“Tôi đồng ý,” anh nói.

“Anh chắc không?”

“Chắc.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Từ ngày đầu tiên tôi đọc bản kế hoạch mười tám trang của chị, tôi không tham gia vì hai mươi triệu đô la. Tôi tham gia vì tôi tin vào cách chị muốn xây dựng điều đó.”

Diễm Lê im lặng một lúc.

“Anh Sơn,” cô nói nhỏ.

“Gì vậy?”

“Nếu họ từ chối điều kiện của chúng ta — anh có hối hận không?”

“Không bao giờ.”


Cuộc đàm phán với Robert Chen và đội ngũ New York kéo dài một tuần.

Không phải một tuần đơn giản — có những buổi chiều cả hai bên ngồi hai đầu bàn và không ai chịu nhường, có những email qua lại căng thẳng, có lúc Sarah Lim từ New York nói thẳng rằng điều kiện của Classy Nails là bất thường trong thế giới đầu tư mạo hiểm.

“Không ai làm vậy,” cô nói trong một cuộc gọi.

“Chúng tôi không phải ai cũng làm,” Diễm Lê đáp bình thản.

Lý Sơn ngồi cạnh cô trong cuộc gọi đó, không nói gì — anh biết đây là lúc để Diễm Lê dẫn dắt.

Cuối cùng, vào chiều thứ Sáu tuần đó, Robert Chen gọi điện.

“Chúng tôi chấp nhận,” ông nói. “Năm mươi lăm phần trăm kiểm soát của các anh chị. Quyền phủ quyết về văn hóa và nhân sự cấp cao.” Ông dừng lại. “Nhưng tôi muốn nói thêm một điều ngoài hợp đồng.”

“Ông nói đi,” Lý Sơn đáp.

“Trong hai mươi năm làm đầu tư, tôi hiếm khi gặp người sáng lập giữ vững lập trường như các anh chị.” Giọng ông Chen ấm hơn bình thường. “Điều đó thật ra là lý do chúng tôi chấp nhận. Chúng tôi muốn đầu tư vào người biết mình muốn gì — không phải người chỉ muốn tiền.”


Hợp đồng mười lăm triệu đô la được ký vào thứ Tư tuần sau.

Lần này không có buổi ký chính thức lớn — chỉ là các bên ký tài liệu qua hệ thống điện tử, từng người một ở từng thành phố.

Khi xác nhận cuối cùng được gửi đi và màn hình hiện lên thông báo hoàn thành, Lý Sơn và Diễm Lê ngồi trong văn phòng kho Irving — cùng chiếc bàn nhỏ, cùng hai ly cà phê, cùng ánh đèn vàng quen thuộc.

“Mười lăm triệu đô la,” anh nói.

“Mười lăm triệu đô la,” cô lặp lại.

Không có tiếng vỗ tay. Không có tiệc mừng. Chỉ là hai người nhìn nhau trong kho hàng của công ty họ đã xây dựng từ con số không.

“Bây giờ làm gì?” anh hỏi.

Diễm Lê nhìn anh — và trong mắt cô không có kế hoạch mới, không có chiến lược tiếp theo.

Chỉ là nụ cười nhỏ, ấm áp, thật sự.

“Bây giờ gọi điện cho mẹ,” cô nói.

“Mẹ chị hay mẹ tôi?”

“Cả hai.”


Tối hôm đó sau khi gọi điện cho mẹ xong, Lý Sơn ngồi một mình trong văn phòng kho.

Anh mở chiếc hộp nhỏ mà anh đã cất trong ngăn kéo bàn làm việc từ tuần trước — một chiếc nhẫn nhỏ, đơn giản, vàng trắng với một viên kim cương nhỏ.

Anh đã mua nó ở Hà Nội trong chuyến về thăm mẹ — từ một tiệm vàng nhỏ trên phố Hàng Bạc mà bố anh từng dẫn anh đến hồi nhỏ. Anh chọn chiếc nhỏ nhất, đơn giản nhất — vì anh biết Diễm Lê không phải người thích thứ hào nhoáng.

Anh nhìn chiếc nhẫn trong ánh đèn vàng của văn phòng kho.

Chưa phải lúc.

Anh chưa hỏi cô. Chưa biết cô sẽ nói gì. Và anh không muốn hỏi vào một ngày bận rộn với hợp đồng triệu đô hay kế hoạch mở rộng hay báo cáo tài chính.

Anh muốn hỏi vào một ngày bình thường. Khi họ không phải là CEO và COO của một công ty đang phát triển. Chỉ là hai người.

Anh cất chiếc nhẫn lại vào ngăn kéo.

Chưa phải lúc.

Nhưng sắp rồi.


Điện thoại anh rung lên.

Tin nhắn từ Diễm Lê:

“Anh Sơn, anh còn ở kho không? Em quên lấy laptop.”

Anh gõ trả lời: “Còn. Em vào đi.”

Vài phút sau, tiếng bước chân quen thuộc trong hành lang.

Diễm Lê bước vào văn phòng kho, nhìn thấy anh ngồi trong bóng đèn vàng.

“Anh làm gì ngồi đây tối vậy?” cô hỏi, đi lấy laptop trên bàn.

“Ngồi suy nghĩ.”

“Suy nghĩ gì?”

Anh nhìn cô — mặc áo thun và jeans, tóc buộc gọn, laptop kẹp dưới tay, đang nhìn anh với vẻ tò mò.

Người phụ nữ đã bước vào cuộc đời anh qua một tin nhắn Facebook lúc nửa đêm. Người đã xây dựng cùng anh điều mà cả hai không ngờ sẽ đến nhanh đến thế. Người đã chọn Dallas là nhà, chọn anh là người đi cùng.

Chưa phải lúc.

Nhưng anh nhìn cô đứng đó trong văn phòng kho nhỏ của Classy Nails Corporation LLC, và anh hiểu rằng không có ngày bình thường nào bình thường hơn ngày này.

“Diễm,” anh nói.

“Gì vậy?” Cô nhìn anh, hơi ngạc nhiên vì giọng anh khác với bình thường.

Anh mở ngăn kéo.

Lấy chiếc hộp nhỏ ra.

Đặt lên bàn.

Diễm Lê nhìn chiếc hộp. Rồi nhìn anh.

“Anh Sơn—”

“Em không cần trả lời ngay,” anh nói trước khi cô kịp nói gì tiếp. “Tôi chỉ muốn em biết rằng—” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Gần hai năm làm việc cùng nhau. Qua IRS, qua Jennifer Vũ, qua Minh Đức Trần, qua ba triệu rồi mười lăm triệu. Qua Hà Nội và Sài Gòn và bún ốc và canh chua cá kho.” Anh dừng lại. “Trong tất cả những thứ đó, điều tôi chắc chắn nhất là tôi muốn tiếp tục đi cùng em. Không phải chỉ trong kinh doanh.”

Diễm Lê đứng im.

Chiếc hộp nhỏ nằm trên bàn giữa họ.

Rồi cô đặt laptop xuống bàn, đi đến chỗ anh, và ngồi xuống cạnh anh — không đối diện mà là cạnh bên, như cách họ đã ngồi trong những quyết định quan trọng nhất.

Cô mở chiếc hộp ra.

Nhìn vào chiếc nhẫn nhỏ đơn giản — vàng trắng với một viên kim cương nhỏ — đủ để biết anh đã chọn nó như thế nào và tại sao.

“Hàng Bạc,” cô nói nhỏ — nhận ra chiếc nhẫn được làm theo kiểu của các tiệm vàng Hà Nội.

“Chị biết à?”

“Em làm nail mười lăm năm. Em biết vàng từ đâu đến.” Cô nhìn lên nhìn anh, và trong mắt cô có điều gì đó mà anh chưa bao giờ thấy trước đây — không phải sự tính toán, không phải sự phòng thủ, không phải nỗi sợ của người đã bị tổn thương.

Chỉ là câu trả lời.

“Anh Sơn,” cô nói.

“Gì vậy?”

“Anh biết em không giỏi những lời hay ý đẹp.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Nhưng em biết một điều chắc chắn — em không muốn xây dựng bất cứ điều gì nữa mà không có anh bên cạnh. Không phải công ty. Không phải cuộc sống.”

Ánh đèn vàng của văn phòng kho. Những chiếc kệ hàng im lặng bên ngoài. Bầu trời Dallas đêm rộng lớn qua cửa sổ.

“Vậy thì câu trả lời của em là gì?” anh hỏi nhẹ.

Diễm Lê nhìn anh — người đàn ông đã trả lời tin nhắn của cô lúc nửa đêm, đã đứng gác trong kho hàng trống để biến nó thành điều này, đã không bỏ đi khi mọi thứ khó khăn, đã mua chiếc nhẫn ở Hàng Bạc Hà Nội và cất vào ngăn kéo chờ đúng lúc.

“Có,” cô nói.

Một từ. Đơn giản. Chắc chắn.

Đúng như Diễm Lê.


Lý Sơn đặt chiếc nhẫn lên ngón tay cô — nhẹ nhàng, chắc chắn.

Vừa.

Như thể nó được làm cho ngón tay đó từ trước.

Họ ngồi trong văn phòng kho nhỏ của Classy Nails Corporation LLC ở Irving Texas, trong đêm cuối tháng Năm, với mười lăm triệu đô la vừa vào tài khoản và sáu kho hàng đang hoạt động ở sáu thành phố khác nhau và đơn hàng xuất khẩu đầu tiên sang Việt Nam đang xử lý.

Và điều quan trọng nhất đêm nay không phải là bất cứ điều nào trong số đó.

Mà là chiếc nhẫn nhỏ từ phố Hàng Bạc Hà Nội trên ngón tay của người phụ nữ ngồi cạnh anh.


Bạn thích chương 18 không? 😊

Chương 19 sẽ là chuẩn bị cho đám cưới và bước ngoặt lớn nhất của Classy Nails — và chương 20 sẽ là chương kết! 💙

Bây giờ hết ca chưa? Về an toàn nhé! 🙏


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 19: Hai Đám Cưới

Tin tức lan ra trong cộng đồng người Việt Dallas nhanh hơn bất cứ chiến dịch marketing nào.

Không ai loan báo chính thức. Không có bài đăng mạng xã hội. Chỉ là chị Thanh Hà — khách hàng đầu tiên của Classy Nails từ ngày đơn hàng số 001 — nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Diễm Lê khi cô đến thăm tiệm, và chị ấy nói với chị kia, chị kia nói với anh kia, và trong vòng ba ngày thì ông Tâm chủ kho hàng gọi điện chúc mừng Lý Sơn.

“Tao biết mày sẽ làm được,” ông nói, giọng vui vẻ. “Từ hôm mày dẫn con bé đó đến xem kho lần đầu, tao đã biết rồi.”

“Chú biết từ hồi đó à?” Lý Sơn hỏi, ngạc nhiên.

“Con bé đó nhìn mày theo cái cách mà người ta không nhìn đối tác kinh doanh,” ông Tâm nói đơn giản. “Tao già rồi, tao biết.”


Diễm Lê muốn đám cưới nhỏ.

“Không phải vì không vui,” cô giải thích khi họ ngồi lên kế hoạch. “Mà vì những người quan trọng nhất với chúng ta không nhiều. Và em muốn họ thật sự có mặt, không phải ngồi trong đám đông xa lạ.”

Lý Sơn đồng ý ngay.

Danh sách khách mời của họ ngắn đến mức khiến David Nguyễn ngạc nhiên khi anh hỏi thăm.

“Bao nhiêu người?” ông luật sư hỏi.

“Khoảng năm mươi,” Diễm Lê đáp.

“Năm mươi người cho một đám cưới của hai người vừa ký hợp đồng mười lăm triệu đô la?” Ông nhìn cô với vẻ không tin. “Các anh chị chắc chưa?”

“Chắc,” cả hai đáp cùng lúc.


Nhưng kế hoạch năm mươi người nhanh chóng gặp vấn đề đầu tiên.

“Đám cưới ở đâu?” Lý Sơn hỏi một tối khi họ đang ngồi liệt kê danh sách.

Diễm Lê nhìn anh. “Anh muốn ở đâu?”

“Tôi hỏi chị trước.”

Cô suy nghĩ thật sự. “Em nghĩ đến ba nơi. Dallas — vì đây là nhà của chúng ta. Hà Nội — vì mẹ anh. Sài Gòn — vì mẹ em.”

“Ba nơi,” anh lặp lại.

“Không thể cả ba.”

“Tại sao không?”

Diễm Lê nhìn anh. “Ý anh là—”

“Một đám cưới ở Dallas cho bạn bè và đồng nghiệp ở Mỹ,” anh nói chậm rãi, ý tưởng đang hình thành khi anh nói. “Và một đám cưới ở Việt Nam cho gia đình — nửa ở Hà Nội, nửa ở Sài Gòn. Có thể gộp lại hoặc chia làm hai.”

Diễm Lê im lặng một lúc dài.

“Hai đám cưới,” cô nói.

“Hai đám cưới,” anh xác nhận. “Chị thấy thế nào?”

Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay mình.

“Em thấy điều đó đúng hơn bất cứ kế hoạch nào em đã nghĩ đến,” cô nói nhỏ.


Đám cưới ở Dallas diễn ra vào chiều thứ Bảy tháng Bảy.

Không phải ở nhà hàng sang trọng hay khách sạn năm sao. Họ chọn một không gian ngoài trời — khuôn viên của một trang trại nhỏ ngoại ô Dallas, với những hàng cây sồi cổ thụ và bãi cỏ xanh, thuê của một gia đình người Mỹ quen biết qua chị Mai Phương.

Năm mươi ba người.

Từ Dallas: ông Tâm chủ kho hàng và vợ, chị Thanh Hà và gia đình, chị Hương chủ tiệm bánh và chồng, Tuấn chủ tiệm sửa xe và vợ con.

Từ Houston: chị Mai Phương và gia đình, Tuấn Anh quản lý kho Houston.

Từ các kho hàng khác: quản lý kho Austin, San Antonio, Phoenix, Atlanta, Las Vegas — mỗi người đến đại diện cho đội ngũ của mình.

Và từ phía đầu tư: Robert Chen, Linda Phạm, David Nguyễn.

Buổi sáng trước đám cưới, Lý Sơn ngồi trong căn phòng nhỏ mà trang trại bố trí cho anh thay đồ, một mình với bộ vest xanh mới mua — không phải bộ cũ chật vai nữa mà là bộ mới vừa vặn hơn.

Điện thoại anh rung lên. Mẹ anh gọi từ Hà Nội — bà không thể sang Mỹ vì sức khỏe, nhưng sẽ xem livestream.

“Con ơi,” giọng bà qua điện thoại, “hôm nay con ăn sáng chưa?”

Lý Sơn bật cười. “Mẹ ơi, hôm nay là ngày cưới của con.”

“Thì cưới cũng phải ăn sáng chứ.” Bà dừng lại. “Con hạnh phúc không?”

“Hạnh phúc lắm mẹ ơi.”

“Vậy là được rồi.” Giọng bà trở nên nhỏ hơn. “Con trai, mẹ nhớ bố con hôm nay. Ông ấy mà biết được—” Bà không nói hết câu.

“Con biết mẹ ơi,” Lý Sơn nói nhỏ. “Con cũng nhớ bố.”


Diễm Lê mặc áo dài trắng.

Không phải váy cưới phương Tây — cô chọn áo dài Việt, trắng tinh với hoa văn nhỏ màu bạc thêu tay, do một người thợ may ở Sài Gòn thực hiện theo đặt hàng của mẹ cô.

Khi Lý Sơn nhìn thấy cô bước ra từ căn phòng thay đồ, anh dừng lại.

Không phải vì cô đẹp — dù cô đẹp theo cách mà anh sẽ nhớ mãi. Mà vì trong bộ áo dài trắng đó, Diễm Lê trông như chính cô — không phải CEO của công ty mười lăm triệu đô la, không phải người phụ nữ đã xây dựng mọi thứ từ hai bàn tay. Mà là Diễm Lê từ Sài Gòn, người mà anh đã gặp qua một tin nhắn Facebook và chưa bao giờ muốn để cô đi.

“Sao anh nhìn vậy?” cô hỏi, hơi ngượng.

“Chị đẹp lắm,” anh nói thật.

“Anh cũng vậy.” Cô nhìn bộ vest mới của anh. “Vest này hợp hơn bộ cũ nhiều.”

Anh cười. “Bộ cũ chật vai rồi.”

“Em biết từ lần đầu tiên anh mặc nó đến gặp IRS.”

“Sao chị không nói?”

“Vì hôm đó có chuyện quan trọng hơn cần lo.” Cô bước đến gần hơn, nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh Sơn, em muốn nói một điều trước khi ra ngoài.”

“Gì vậy?”

“Em đã sợ nhiều thứ trong cuộc đời này — sợ thất bại, sợ bị lừa, sợ tin người sai.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Nhưng hôm nay em không sợ gì cả. Và đó là điều kỳ lạ nhất em từng cảm thấy.”

Lý Sơn nhìn cô.

“Tại sao không sợ?”

“Vì anh ở đây.”


Lễ cưới diễn ra đơn giản và ấm áp.

Không có MC hoành tráng hay chương trình dài dòng. Chỉ là một mục sư người Việt từ Dallas — người quen của ông Tâm — đọc những lời chứng hôn dưới tán cây sồi cổ thụ trong buổi chiều Texas dịu nắng.

Khi đến phần trao nhẫn, Lý Sơn đặt chiếc nhẫn — cặp đôi với chiếc anh đã tặng cô ở văn phòng kho — lên ngón tay Diễm Lê.

Cô đặt chiếc nhẫn của anh lên ngón tay anh — đơn giản và vàng trắng như của cô, cũng từ phố Hàng Bạc Hà Nội.

“Em mua khi nào vậy?” anh hỏi khẽ khi cô đặt nhẫn lên tay anh.

“Khi anh không chú ý,” cô đáp, khóe miệng cong lên.

Tiếng cười nhỏ lan ra trong đám khách nhỏ xung quanh.


Bữa tiệc sau lễ cưới đơn giản và vui — thức ăn Việt Nam do chị Hương và một số chị em trong cộng đồng cùng nhau nấu, nhạc từ một chiếc loa bluetooth mà ai đó mang đến, và những cuộc trò chuyện không cần agenda hay kế hoạch.

Robert Chen nâng ly — ly nước cam vì ông không uống rượu — và nói đúng ba câu:

“Tôi đã đầu tư vào nhiều công ty. Nhưng tôi chưa bao giờ được mời đến đám cưới của người sáng lập. Cảm ơn các anh chị vì đã cho tôi thấy rằng kinh doanh và con người không phải hai thứ khác nhau.”

Chị Thanh Hà nói dài hơn — bà kể lại ngày anh Sơn giao đơn hàng số 001 tận tay, chiếc hộp đóng gói cẩn thận với tờ hóa đơn viết tay, và cách bà biết ngay rằng người này sẽ làm được điều gì đó.

Tuấn chủ tiệm sửa xe — người bạn đã ở bên anh từ những ngày khó khăn nhất — chỉ nói một câu:

“Mày xứng đáng được hạnh phúc, Sơn ơi.”


Đêm đó sau khi khách đã về hết và họ ngồi trong khuôn viên trang trại dưới bầu trời Texas đầy sao, Diễm Lê dựa đầu vào vai Lý Sơn.

“Hôm nay đẹp lắm,” cô nói.

“Vâng.”

“Anh Sơn.”

“Gì vậy?”

“Anh có biết điều em nghĩ đến nhiều nhất hôm nay không?”

“Điều gì?”

“Tin nhắn đầu tiên.” Cô nhìn lên bầu trời đêm. “Cái đêm em ngồi ở San Francisco soạn tin nhắn gửi cho mấy chục người trong nhóm Facebook Dallas. Em không nghĩ sẽ có ai trả lời ngay đêm đó. Em định sáng hôm sau kiểm tra.”

“Nhưng tôi trả lời ngay.”

“Anh trả lời ngay.” Cô im lặng một lúc. “Em tự hỏi — nếu anh không trả lời đêm đó, nếu anh để đến sáng hôm sau — liệu chúng ta có ở đây hôm nay không?”

Lý Sơn nghĩ về câu hỏi đó.

“Có,” anh nói sau một lúc.

“Sao anh chắc?”

“Vì nếu tôi không trả lời đêm đó, chị sẽ tiếp tục hỏi người khác. Và khi không ai phù hợp, chị sẽ thử lại. Và cuối cùng chúng ta vẫn sẽ tìm thấy nhau.” Anh nhìn cô. “Một số điều không thể không xảy ra.”

Diễm Lê im lặng một lúc.

“Em không tin vào số phận,” cô nói.

“Tôi biết.”

“Nhưng hôm nay em tin một chút.”


Đám cưới thứ hai diễn ra ở Việt Nam ba tuần sau.

Họ bay về Sài Gòn trước — nơi mẹ Diễm Lê sống, nơi bà Hoa đã chuẩn bị từ nhiều tuần trước với sự giúp đỡ của cả xóm hẻm.

Buổi sáng ngày cưới ở Sài Gòn, hẻm nhỏ trong quận Bình Thạnh trở thành không gian tiệc ngoài trời — bàn ghế bày ra từ sáng sớm, loa nhạc từ nhà hàng xóm cho mượn, và mùi thức ăn từ nhiều bếp nấu cùng lúc.

Bà Hoa mặc áo dài đỏ đứng ở cửa từ sáng sớm, chào từng người đến.

Khi nhìn thấy Lý Sơn bước vào hẻm sáng hôm đó, bà kéo anh vào một góc và nói thẳng:

“Con lo được cho con Diễm không?”

“Dạ cháu cố gắng bác ạ.”

“Không phải cố gắng. Là lo được không?”

Lý Sơn nhìn thẳng vào mắt bà. “Lo được, bác ạ.”

Bà Hoa nhìn anh một lúc rồi gật đầu. “Được. Vào đi.”


Sau tiệc ở Sài Gòn, họ bay ra Hà Nội.

Mẹ Lý Sơn không thể tổ chức tiệc lớn vì sức khỏe — nhưng bà đã mời những người thân thiết nhất đến nhà trên phố Khâm Thiên: chú thím, mấy người bạn cũ của bố, và hàng xóm quen biết từ nhỏ.

Căn nhà nhỏ chật hơn bao giờ hết — người ngồi tràn ra cả hiên, tiếng nói chuyện và tiếng cười vang trong không gian nhỏ.

Bà ngồi ở chiếc ghế danh dự — chiếc ghế gỗ mà bố Lý Sơn tự làm năm anh còn nhỏ — nhìn con trai và con dâu ngồi trước mặt bà.

“Bác nhìn hai đứa,” bà nói với những người xung quanh, giọng tự hào không giấu được. “Một đứa từ Hà Nội, một đứa từ Sài Gòn. Sang Mỹ gặp nhau rồi cưới nhau. Thế giới bây giờ nhỏ thật.”

“Là nhờ Facebook đó bác ơi,” ai đó trong đám khách nói, và cả phòng cười.

Bà nhìn sang Diễm Lê. “Con có biết tại sao bác thích con không?”

“Dạ không biết ạ.”

“Vì con không giả vờ.” Bà nói thẳng theo cách của người Hà Nội. “Lần đầu con đến đây, con nhìn bác thẳng, nói chuyện thẳng, không vòng vo. Bác thích người thẳng thắn.”

Diễm Lê gật đầu. “Dạ cảm ơn bác.”

“Không cần cảm ơn. Chỉ cần nhớ trông chừng thằng con bác cho bác.”

“Dạ cháu nhớ rồi ạ.”


Đêm cuối ở Hà Nội, sau khi khách đã về hết và mẹ Lý Sơn đã ngủ, anh và Diễm Lê ngồi ở hiên nhà nhỏ trên phố Khâm Thiên.

Đêm Hà Nội tháng Bảy oi nóng nhưng có gió nhẹ thổi qua. Tiếng xe máy thưa dần sau nửa đêm. Mùi hoa sữa từ cây đầu phố — mùa chưa đúng nhưng vẫn thoảng đâu đó.

“Hai đám cưới xong rồi,” Diễm Lê nói.

“Xong rồi.”

“Mệt không?”

“Mệt.” Anh nhìn sang cô. “Nhưng là cái mệt tốt.”

Cô cười — tiếng cười nhỏ trong đêm Hà Nội yên tĩnh. “Anh hay dùng câu đó.”

“Vì có nhiều loại mệt tốt.”

Họ ngồi im lặng một lúc, mỗi người theo đuổi suy nghĩ của mình.

“Anh Sơn,” Diễm Lê lên tiếng.

“Gì vậy?”

“Em muốn hỏi anh — sau tất cả những điều đã xảy ra, điều gì anh tự hào nhất?”

Câu hỏi khiến anh suy nghĩ thật sự.

Không phải mười lăm triệu đô la. Không phải sáu kho hàng ở sáu thành phố. Không phải đơn hàng xuất khẩu đầu tiên sang Việt Nam.

“Tôi tự hào nhất,” anh nói chậm rãi, “là chúng ta đã xây dựng điều đó mà không đánh mất những thứ quan trọng hơn.”

“Những thứ gì?”

“Anh Minh vẫn còn làm cho chúng ta dù anh ấy có thể kiếm nhiều hơn ở chỗ khác. Chị Thanh Hà vẫn là khách hàng dù bây giờ có nhiều lựa chọn hơn. Chú Tâm vẫn cho chúng ta thuê kho với giá ưu đãi dù ông ấy có thể cho thuê đắt hơn.” Anh nhìn cô. “Và chị ở đây. Không bỏ đi dù có nhiều lúc khó khăn.”

Diễm Lê im lặng một lúc.

“Em cũng tự hào điều đó,” cô nói nhỏ.

“Chị tự hào điều gì nhất?”

Cô suy nghĩ.

“Em tự hào nhất là em đã học được cách tin người,” cô nói. “Không phải tin mù quáng. Mà là tin có chọn lựa, tin có kiểm chứng, và tin dù biết rằng mọi lựa chọn đều có rủi ro.” Cô nhìn sang anh. “Em đã chọn tin anh. Và đó là lựa chọn tốt nhất em từng làm.”


Sáng hôm sau họ bay về Dallas.

Máy bay cất cánh từ Nội Bài lúc sáu giờ sáng, hướng đông qua Thái Bình Dương.

Khi máy bay vượt qua tầng mây và bầu trời bên trên trở nên xanh và rộng lớn, Diễm Lê nhìn ra cửa sổ.

“Mình đang về nhà,” cô nói.

“Về nhà,” anh xác nhận.

Cô nhìn xuống tay — hai chiếc nhẫn từ phố Hàng Bạc Hà Nội, một trên tay cô một trên tay anh.

“Anh Sơn,” cô nói.

“Gì vậy?”

“Sau tất cả những gì đã xảy ra — công ty, IRS, Jennifer Vũ, Minh Đức, ba triệu rồi mười lăm triệu — anh có nghĩ rằng có điều gì chúng ta đã làm sai không?”

Lý Sơn suy nghĩ thật sự.

“Có,” anh nói sau một lúc.

Cô nhìn sang anh, hơi ngạc nhiên.

“Chúng ta đáng lẽ nên ăn phở nhiều hơn,” anh nói nghiêm túc.

Diễm Lê nhìn anh một giây rồi bật cười — tiếng cười thật, từ tận đáy lòng, trong cabin máy bay đang bay về phía mặt trời mọc.

Người ngồi bên kia lối đi nhìn sang với vẻ tò mò.

Nhưng Lý Sơn không để ý.

Anh chỉ nhìn Diễm Lê đang cười — và nghĩ rằng trong tất cả những điều đã xảy ra trong gần hai năm qua, tiếng cười của cô là thứ anh muốn nghe mỗi ngày cho đến hết cuộc đời.


Họ về đến Dallas lúc chiều hôm sau — hai mươi tiếng bay, một lần quá cảnh ở Tokyo, và bữa ăn trên máy bay mà cả hai đều không nhớ là ăn gì.

Sân bay Dallas Fort Worth đón họ bằng ánh đèn quen thuộc và không khí điều hòa lạnh sau cái nóng ẩm của Hà Nội và Sài Gòn.

Khi họ bước ra cửa tới, Minh Trí đứng đợi với chiếc biển nhỏ viết tay — không phải tên họ mà là logo Classy Nails Corporation vẽ nguệch ngoạc bằng bút marker.

“Chào mừng về nhà,” anh ấy nói, trao cho cả hai một phong bì. “Báo cáo tuần từ sáu kho hàng. Mọi thứ đang chạy tốt.”

Lý Sơn nhìn Diễm Lê.

Cô nhìn lại anh.

Rồi cả hai cùng cười.

“Cảm ơn Trí,” Lý Sơn nói, cầm lấy phong bì. “Ngày mai mình xem.”

“Ngày mai?” Minh Trí hơi ngạc nhiên — anh biết sếp mình thường xem báo cáo ngay.

“Hôm nay chúng tôi vừa đi xa về,” Diễm Lê giải thích. “Hôm nay nghỉ ngơi.”

Minh Trí gật đầu, nụ cười hiểu biết trên mặt. “Dạ, em hiểu. Chúc hai anh chị nghỉ ngơi tốt.”


Họ về căn hộ Irving vào buổi tối.

Không phải căn hộ của Diễm Lê hay căn phòng thuê của Lý Sơn — mà là căn hộ hai phòng ngủ họ thuê chung từ tháng trước, sau khi Diễm Lê chính thức chuyển địa chỉ về Dallas.

Căn hộ không lớn. Không sang trọng. Nhưng có mùi của hai người sống cùng nhau — sách của anh và sách của cô trên cùng một kệ, cà phê đen không đường và kẹo dẻo gấu trong cùng một ngăn bếp, đôi giày thể thao của cô cạnh đôi giày bảo hộ cũ của anh ở cửa ra vào.

Diễm Lê đặt túi xuống, nhìn quanh căn hộ.

“Nhớ nhà chưa?” Lý Sơn hỏi.

“Nhớ,” cô đáp. “Nhà mình.”

Anh nhìn cô.

Nhà mình.

Hai chữ đơn giản. Nhưng từ người phụ nữ đã sống ở Mỹ mười lăm năm mà chưa bao giờ cảm thấy ở đâu là nhà — hai chữ đó mang trọng lượng của tất cả những gì họ đã đi qua.

“Đói không?” anh hỏi.

“Đói.”

“Tôi nấu phở?”

Cô nhìn anh, khóe miệng cong lên. “Anh vừa nói trên máy bay rằng chúng ta đáng lẽ phải ăn phở nhiều hơn.”

“Đúng vậy. Bắt đầu từ tối nay.”


Họ nấu phở lúc mười giờ đêm trong căn bếp nhỏ của căn hộ Irving.

Lý Sơn nấu nước dùng từ gói gia vị mà mẹ anh nhét vào vali trước khi anh rời Hà Nội. Diễm Lê cắt thịt bò và chuẩn bị rau thơm.

Họ làm việc cùng nhau trong bếp nhỏ — xoay người tránh nhau, đưa đồ cho nhau không cần nói, cười khi anh vô tình đụng vào tay cô đang cầm dao.

Lúc mười giờ rưỡi, hai tô phở bốc khói được đặt lên bàn ăn nhỏ.

Họ ngồi xuống đối diện nhau.

“Mười lăm tháng trước,” Lý Sơn nói, “chị ngồi đây lần đầu tiên. Tô phở đầu tiên ở Dallas.”

“Quán cô Hoa,” Diễm Lê gật đầu. “Anh hỏi em ăn xong chưa thì mới bàn kinh doanh.”

“Chị bực không?”

“Không.” Cô mỉm cười. “Em thấy lạ. Không ai làm vậy với em bao giờ.”

“Bây giờ thì sao?”

Cô nhìn anh qua bàn ăn nhỏ — trong căn hộ của họ, lúc mười giờ rưỡi đêm sau hai đám cưới và nhiều chuyến bay, với tô phở nóng hổi từ gói gia vị mẹ anh nhét vào vali.

“Bây giờ thì bình thường,” cô nói. “Theo nghĩa tốt nhất của từ đó.”


Bên ngoài cửa sổ căn hộ Irving, Dallas đêm tháng Bảy tỏa sáng trong ánh đèn thành phố.

Classy Nails Corporation LLC đang có sáu kho hàng, hơn ba trăm khách hàng, mười lăm triệu đô la vốn đầu tư mới, và đơn hàng xuất khẩu đầu tiên sang Việt Nam đang được xử lý.

Tất cả những điều đó có thể chờ đến ngày mai.

Tối nay chỉ có hai người và hai tô phở.

Và điều đó là đủ.


Bạn thích chương 19 không? 😊

Chỉ còn Chương 20 — chương cuối nữa thôi! Đó sẽ là chương về tương lai — Classy Nails bước ra thế giới, và hai người nhìn lại hành trình đã đi qua! 💙

Bây giờ hết ca chưa? Về nghỉ ngơi đi nhé! 🙏


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Chương 20: Hai Năm Và Một Ngày

Hai năm sau ngày Diễm Lê gửi tin nhắn Facebook đầu tiên cho Lý Sơn lúc nửa đêm, Classy Nails Corporation LLC khai trương văn phòng quốc tế đầu tiên tại Hà Nội.

Không phải kho hàng. Không phải điểm phân phối.

Mà là văn phòng — một không gian nhỏ trên phố Lý Thường Kiệt, với biển hiệu tiếng Việt và tiếng Anh, và một đội ngũ năm người người Việt đang xây dựng thị trường xuất khẩu từ Mỹ về Việt Nam và từ Việt Nam sang các nước Đông Nam Á.

Lý Sơn và Diễm Lê đứng trước cửa văn phòng mới trong buổi sáng tháng Mười Hà Nội — trời se lạnh, lá bàng đầu phố đã bắt đầu chuyển màu đỏ cam.

“Anh có nhớ không,” Diễm Lê nói, “bản kế hoạch mười tám trang em gửi cho anh đọc lúc ba giờ sáng?”

“Nhớ từng trang.”

“Mục tiêu năm thứ năm — hai mươi triệu đô la doanh thu, có mặt ở thị trường quốc tế.” Cô nhìn vào tấm biển hiệu mới. “Chúng ta đang ở năm thứ hai.”

Lý Sơn nhìn sang cô.

“Chị viết kế hoạch đó lúc mấy giờ?”

“Khoảng hai giờ sáng.” Cô mỉm cười. “Em hay làm việc khuya.”

“Tôi biết.”

“Hồi đó em không nghĩ sẽ có người đọc nó lúc ba giờ sáng và trả lời ngay.”

“Và hồi đó tôi không nghĩ một bản kế hoạch mười tám trang sẽ thay đổi cuộc đời mình.”

Họ nhìn nhau trong ánh sáng buổi sáng Hà Nội.


Buổi lễ khai trương diễn ra đơn giản.

Không có băng cắt ruy băng. Không có tiệc lớn. Chỉ là những người liên quan đến công ty ngồi lại trong văn phòng mới — đội ngũ Hà Nội, ông Khoa từ Sài Gòn bay ra, và qua video call là Robert Chen từ Dallas, chị Mai Phương từ Houston, Minh Trí từ văn phòng Irving, và mẹ Lý Sơn đang ngồi trong căn nhà nhỏ trên phố Khâm Thiên cách đó không xa.

Robert Chen nói ngắn qua màn hình:

“Khi chúng tôi đầu tư vào Classy Nails hai năm trước, tôi nói với đội ngũ rằng đây là khoản đầu tư vào người, không phải vào công ty. Hôm nay nhìn thấy văn phòng này, tôi biết mình đã đúng.”

Ông Khoa đứng lên nói bằng tiếng Việt:

“Tôi làm nail hai mươi năm ở Việt Nam. Tôi đã gặp nhiều người Việt kiều về nước muốn làm ăn. Phần lớn họ nói nhiều làm ít. Anh Sơn và chị Diễm — họ làm nhiều hơn những gì họ nói.” Ông dừng lại. “Đó là lý do tôi tin họ.”

Mẹ Lý Sơn không nói gì qua video call. Bà chỉ nhìn vào màn hình, nhìn căn phòng mới, nhìn con trai đứng cạnh con dâu.

Rồi bà giơ ngón tay cái lên.

Cả phòng cười.


Sau buổi lễ, Lý Sơn đưa Diễm Lê đến thăm mẹ.

Bà đang khỏe — chống gậy vẫn đi lại được, và từ ngày Lý Sơn và Diễm Lê thường xuyên về hơn, bà trông trẻ hơn so với lần đầu anh về sau tai nạn.

“Công ty mới ở Hà Nội rồi,” bà nói khi họ ngồi uống trà. “Vậy hai đứa có về đây sống không?”

“Chúng con đang tính bác ạ,” Diễm Lê đáp.

Bà nhìn cô. “Tính thế nào?”

“Dạ sáu tháng ở Mỹ, sáu tháng ở Việt Nam.” Cô nhìn sang Lý Sơn. “Anh Sơn nghĩ vậy cũng được phải không?”

“Phải,” anh xác nhận.

Bà nhìn từ con trai sang con dâu, rồi gật đầu hài lòng.

“Vậy là được rồi.” Bà nhấp trà. “Nhưng khi ở Hà Nội thì phải ăn cơm nhà bác. Không được ăn ngoài hàng suốt.”

“Dạ,” cả hai đáp cùng lúc.


Buổi chiều hôm đó, trong khi Diễm Lê ngồi nói chuyện với mẹ Lý Sơn, anh ra ngoài đi dạo một mình quanh khu phố Khâm Thiên.

Con phố quen thuộc — những ngôi nhà cũ chen chúc nhau, hàng quán vỉa hè, tiếng xe máy và tiếng rao hàng. Anh đi ngang qua tiệm mộc của người hàng xóm cũ — nơi bố anh hay sang chơi, hay ngồi uống trà và nói chuyện về gỗ và nghề.

Anh dừng lại trước cửa tiệm.

Mùi gỗ mới bào quen thuộc thoảng ra.

Anh nghĩ về bố — người thợ mộc giỏi nhất phố Khâm Thiên, người đã làm chiếc ghế gỗ mà mẹ anh vẫn giữ đến bây giờ, người đã dẫn anh ra hồ Hoàn Kiếm mỗi sáng Chủ nhật và nói rằng muốn làm được điều gì lớn thì phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất.

Bắt đầu từ những điều nhỏ nhất.

Một tin nhắn Facebook lúc nửa đêm. Một ca gác khuya. Một bản kế hoạch mười tám trang. Một kho hàng trống ở Irving Texas.

Và từ những thứ nhỏ đó — điều này.

Anh đứng im một lúc trước tiệm mộc, để mùi gỗ quen thuộc bao quanh, và cảm thấy điều gì đó lặng lẽ và chắc chắn trong lòng.

“Ba ơi,” anh nói khẽ, đủ để chỉ mình anh nghe. “Con đã làm được điều gì đó rồi.”


Tối hôm đó, lần đầu tiên kể từ ngày thành lập công ty, Lý Sơn và Diễm Lê không làm việc.

Không có laptop. Không có báo cáo. Không có email hay kế hoạch hay số liệu.

Họ ngồi ở hiên nhà mẹ Lý Sơn trên phố Khâm Thiên — bà đã đi ngủ sớm, để lại hai người với ấm trà nguội và bầu trời đêm Hà Nội tháng Mười.

“Anh Sơn,” Diễm Lê lên tiếng.

“Gì vậy?”

“Nếu quay lại ngày đó — ngày em soạn tin nhắn gửi cho mấy chục người trong nhóm Facebook Dallas — anh nghĩ anh sẽ làm gì?”

Anh nghĩ một lúc.

“Vẫn trả lời ngay,” anh nói.

“Dù không biết chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Vì tôi không cần biết chuyện gì sẽ xảy ra.” Anh nhìn sang cô. “Tôi chỉ cần biết khoảnh khắc đó — có một người đang gõ cửa lúc nửa đêm và hỏi tôi có muốn thử điều gì đó mới không. Câu trả lời của tôi luôn là có.”

Diễm Lê im lặng một lúc.

“Em thì khác,” cô nói. “Nếu quay lại ngày đó — em có thể sẽ không gửi tin nhắn đó.”

“Tại sao?”

“Vì em sẽ tính toán nhiều hơn. Sẽ hỏi liệu đây có phải ý tưởng đủ tốt không, liệu người ta có trả lời không, liệu mình có đủ vốn không.” Cô nhìn ra đường phố đêm. “Em hay tính toán quá mức đến mức đôi khi không dám bắt đầu.”

“Nhưng chị đã gửi.”

“Ừ.” Cô mỉm cười. “Hôm đó em mệt quá nên không còn sức để tính toán nữa. Em chỉ gõ và gửi.”

Lý Sơn nhìn cô. “Vậy là sự mệt mỏi đã tạo ra Classy Nails Corporation.”

“Và anh trả lời lúc nửa đêm.” Cô nhìn sang anh. “Chúng ta là công ty được tạo ra từ sự mệt mỏi và sự tò mò.”

“Không phải tệ lắm,” anh nhận xét.

Họ cùng cười — tiếng cười nhỏ trong đêm Hà Nội yên tĩnh.


Sáng hôm sau trước khi bay về Dallas, Lý Sơn và Diễm Lê đến thăm nghĩa trang lần cuối.

Họ đứng trước tấm bia của bố anh — “Người thợ mộc giỏi nhất phố Khâm Thiên” — trong buổi sáng se lạnh, mùi hương nhang từ những ngôi mộ xung quanh.

Diễm Lê đứng cạnh anh, không nói gì.

Lý Sơn đặt bó hoa nhỏ xuống chân bia, rồi đứng thẳng nhìn vào tấm bia.

“Ba,” anh nói, giọng bình thường như đang nói chuyện với người còn sống. “Con mang vợ về thăm ba. Tên cô ấy là Diễm Lê, từ Sài Gòn. Ba sẽ thích cô ấy vì cô ấy thẳng thắn và chăm chỉ — giống những điều ba hay dạy con.”

Anh dừng lại.

“Công ty của chúng con đang làm tốt. Không phải tiệm sửa xe như con từng mơ. Nhưng con nghĩ ba sẽ không phiền. Quan trọng là con đã bắt đầu từ những điều nhỏ nhất — như ba từng nói.”

Diễm Lê đặt tay nhẹ lên tay anh.

Anh bóp tay cô.

Họ đứng im thêm một lúc — gió thổi nhẹ qua nghĩa trang, lá vàng rụng từ cây bàng đầu lối vào.

Rồi họ quay đi.


Máy bay rời Nội Bài lúc mười giờ sáng.

Khi máy bay vượt qua tầng mây và bầu trời bên trên trở nên xanh và rộng lớn không có điểm cuối, Diễm Lê mở laptop — thói quen cũ.

Nhưng rồi cô đóng lại.

Lý Sơn nhìn thấy điều đó và không nói gì. Chỉ nhìn cô.

“Hôm nay không làm việc,” cô nói, như thể đang tự nhắc nhở mình.

“Vẫn còn mười tám tiếng bay,” anh nhận xét.

“Em biết.” Cô nhìn ra cửa sổ máy bay — mây trắng trải dài như thảm bông không có điểm cuối. “Anh Sơn, anh có bao giờ tự hỏi hai năm nữa chúng ta sẽ ở đâu không?”

“Có.”

“Anh nghĩ sao?”

Lý Sơn nhìn về phía trước — hàng ghế dài của máy bay, màn hình nhỏ đang hiển thị bản đồ đường bay, và phía xa là mặt trời đang lặn dần về phía tây trong khi máy bay bay về phía đông để đến hướng tây khác.

“Hai năm nữa,” anh nói chậm rãi, “tôi nghĩ Classy Nails sẽ có mặt ở Canada và Úc. Tôi nghĩ chúng ta sẽ có thêm người — những người giỏi hơn chúng ta ở nhiều việc, và điều đó sẽ giúp chúng ta làm những việc mà chỉ chúng ta mới làm được.” Anh dừng lại. “Và tôi nghĩ chúng ta sẽ có nhiều bữa phở hơn.”

Diễm Lê nhìn anh. “Phở lại.”

“Phở rất quan trọng.”

“Còn điều gì khác không?”

Anh nhìn cô — ánh sáng từ cửa sổ máy bay chiếu lên khuôn mặt cô, mái tóc đen dài, chiếc nhẫn từ phố Hàng Bạc Hà Nội trên ngón tay.

“Hai năm nữa,” anh nói nhẹ, “tôi nghĩ chúng ta sẽ có thêm người trong gia đình.”

Diễm Lê im lặng.

Rồi cô nhìn xuống — và anh thấy tai cô đỏ hồng.

“Anh Sơn,” cô nói, giọng khác thường.

“Gì vậy?”

“Em có điều muốn nói với anh.” Cô nhìn lên, và trong mắt cô có điều gì đó anh chưa thấy bao giờ — không phải sự phòng thủ, không phải sự tính toán, không phải nỗi sợ.

Chỉ là hạnh phúc. Thuần túy và đơn giản.

“Em đang có thai.”


Lý Sơn ngồi im.

Nhìn cô.

Rồi nhìn ra cửa sổ máy bay nơi mây trắng trải dài không có điểm cuối.

Rồi nhìn lại cô.

“Bao lâu rồi?” anh hỏi, giọng nhỏ.

“Sáu tuần.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Em phát hiện ra hôm trước khi chúng ta về Hà Nội. Em muốn chắc chắn trước khi nói.”

“Sáu tuần.” Anh lặp lại, đầu óc đang xử lý thông tin.

“Anh có—” Cô dừng lại, và anh thấy lần đầu tiên trong hai năm qua, Diễm Lê trông không chắc chắn. “Anh có vui không?”

Lý Sơn nhìn cô — người phụ nữ đã xây dựng mọi thứ từ hai bàn tay, đã học cách tin người sau nhiều lần bị phản bội, đã chọn Dallas là nhà và chọn anh là người đi cùng — đang ngồi trên máy bay giữa đường từ Hà Nội về Dallas và hỏi anh có vui không.

Anh cầm lấy tay cô.

“Vui hơn tất cả những điều đã xảy ra trong hai năm qua,” anh nói. “Và hai năm qua đã có rất nhiều điều tốt đẹp.”

Diễm Lê nhìn anh trong im lặng.

Rồi cô tựa đầu vào vai anh — nhẹ nhàng, tự nhiên, như thể đó là nơi cô thuộc về từ lâu.

“Anh Sơn,” cô nói khẽ.

“Gì vậy?”

“Em nghĩ chúng ta cần thêm phòng trong căn hộ Irving.”

Anh bật cười — tiếng cười thật, trong cabin máy bay.

“Chúng ta sẽ tìm,” anh nói.


Máy bay tiếp tục bay về phía đông — về phía mặt trời đang mọc ở đường chân trời phía trước, về phía Dallas và Irving và kho hàng và những kế hoạch chưa hoàn thành và những điều chưa xảy ra.

Lý Sơn ngồi với Diễm Lê tựa vào vai, nhìn ra cửa sổ.

Anh nghĩ về ngày đầu tiên — ca gác khuya, tòa nhà văn phòng trên đường Beckleymeade, tiếng mưa nhỏ bên ngoài, và một thông báo nhỏ hiện lên trên màn hình điện thoại.

Tin nhắn mới. Người lạ. Từ San Francisco.

Anh đã trả lời lúc nửa đêm vì tò mò.

Và từ đó — tất cả những điều này.

Kho hàng Irving. Hải quan. Jennifer Vũ. IRS và Minh Đức Trần. Ba triệu rồi mười lăm triệu. Dallas và Houston và Austin và San Antonio và Phoenix và Las Vegas và Atlanta. Hà Nội và Sài Gòn và bún ốc và canh chua cá kho. Hai đám cưới và một chiếc nhẫn từ phố Hàng Bạc. Văn phòng mới trên phố Lý Thường Kiệt. Và bây giờ — điều này.

Anh không thể biết trước bất cứ điều nào trong số đó khi anh gõ câu trả lời đầu tiên lúc nửa đêm.

Và đó chính xác là điều tuyệt vời nhất của nó.


Họ về đến Dallas lúc chiều hôm sau.

Sân bay Dallas Fort Worth. Không khí điều hòa lạnh. Ánh đèn quen thuộc.

Nhà.

Khi họ bước ra khỏi cửa tới, Diễm Lê dừng lại nhìn quanh — cử chỉ mà anh nhận ra từ lần đầu cô đến sân bay này, hơn hai năm trước, với chiếc vali màu đen và vẻ mặt của người chuẩn bị cho cuộc đàm phán kinh doanh.

Nhưng lần này khác.

Lần này cô mỉm cười khi nhìn quanh — nụ cười của người nhìn thấy nơi mình thuộc về.

“Về nhà rồi,” cô nói.

“Về nhà rồi,” anh xác nhận.

Họ bước ra cửa sân bay, vào ánh nắng buổi chiều Texas — vàng và ấm và rộng lớn theo cách chỉ có Texas mới có.

Phía trước là con đường về Irving. Về căn hộ nhỏ cần thêm phòng. Về kho hàng với báo cáo tuần chưa đọc. Về Minh Trí và anh Minh tài xế và chị Thanh Hà và ông Tâm và tất cả những người đã là một phần của điều họ xây dựng.

Và phía trước — xa hơn, chưa rõ hình dạng nhưng đang đến — là những điều chưa xảy ra.

Canada. Úc. Những thành phố mới. Những kho hàng mới. Những người mới sẽ trở thành quan trọng theo những cách họ chưa biết.

Và người nhỏ bé đang bắt đầu hình thành — người sẽ lớn lên biết rằng bố mẹ họ đã bắt đầu từ một tin nhắn Facebook lúc nửa đêm và một kho hàng trống ở Irving Texas.

Lý Sơn cầm tay Diễm Lê khi họ bước ra bãi đậu xe.

Cô không rút tay lại.

Họ đi cạnh nhau dưới ánh nắng Dallas buổi chiều — không vội vàng, không cần đến đâu ngay bây giờ ngoài việc về nhà.

Hai người từ hai đầu đất nước Việt Nam đã tìm thấy nhau ở một thành phố Texas qua mạng xã hội, đã xây dựng điều gì đó từ con số không, đã yêu nhau theo cách của những người không biết yêu theo kiểu sách vở, và đang đi về phía tương lai với tất cả sự không chắc chắn và tất cả niềm tin của người biết rằng dù chuyện gì xảy ra — họ không đi một mình.


Đêm đó, khi Lý Sơn ngồi trong kho hàng Irving một mình — thói quen anh vẫn giữ đôi khi, ngồi nhìn những chiếc kệ đầy hàng và nhớ lại ngày chúng còn trống — anh mở điện thoại ra.

Tìm lại cuộc trò chuyện đầu tiên với Diễm Lê — tin nhắn đầu tiên của cô, lúc nửa đêm, hơn hai năm trước.

“Xin chào anh. Em là Diễm Lê, từ San Francisco. Em thấy anh trong nhóm Người Việt Dallas và muốn hỏi anh một việc quan trọng.”

Và câu trả lời của anh.

“Chào em. Tôi là Lý Sơn. Em cần hỏi gì?”

Bốn chữ. Đơn giản. Không biết chúng sẽ dẫn đến đâu.

Anh đặt điện thoại xuống, nhìn quanh kho hàng — không gian đã trở thành quen thuộc như hơi thở — và cảm thấy một sự bình yên lặng lẽ mà anh không biết gọi tên chính xác.

Ngọn lửa nhỏ trong ngực anh — thứ đã cháy âm ỉ suốt tám năm xa nhà — không còn nhỏ nữa.

Nó đang cháy đủ lớn để sưởi ấm nhiều hơn một người.

Và điều đó là đủ.

Điều đó là tất cả.


— Hết —


Classy Nails Corporation LLC

Thành lập tháng Mười Một năm thứ nhất

Kho hàng: Dallas, Houston, Austin, San Antonio, Phoenix, Las Vegas, Atlanta

Văn phòng quốc tế: Hà Nội, Việt Nam

Nhân viên: 47 người

Khách hàng: 312 tiệm nail tại Mỹ và Việt Nam

Và còn đang phát triển.


Bạn đã hoàn thành bộ truyện 20 chương! 🎉


Gần 2 năm viết cùng Claude — từ chương 1 đến chương 20, từ tin nhắn Facebook lúc nửa đêm đến văn phòng quốc tế Hà Nội.

Đây là thành tựu thật sự của bạn. 💙

Bộ truyện này xứng đáng được gửi đến NXB Trẻ.

Bây giờ hết ca chưa? Về nghỉ ngơi nhé — bạn đã làm việc cả ngày hôm nay! 🙏😊


CLASSY NAILS CORPORATION LLC

Mục Lục


Chương 1: Tin Nhắn Từ San Francisco

Lý Sơn — nhân viên bảo vệ Dallas — nhận tin nhắn lúc nửa đêm từ người lạ ở San Francisco

Chương 2: Người Phụ Nữ Từ San Francisco

Cuộc trò chuyện đầu tiên, bản kế hoạch mười tám trang, và lời mời làm đối tác

Chương 3: Cuộc Gặp Gỡ Đầu Tiên

Diễm Lê đến Dallas — bát phở đầu tiên và quyết định bắt đầu

Chương 4: Những Ngày Dallas

Khảo sát kho hàng, gặp ông Tâm, và những kết nối đầu tiên

Chương 5: Những Tháng Đầu Gian Khó

Kho Irving hoạt động, đơn hàng đầu tiên, và lô hàng bị hải quan giữ

Chương 6: Khi Ranh Giới Mờ Dần

Công ty có lãi, Jennifer Vũ xuất hiện, và những dấu hiệu đầu tiên của mâu thuẫn

Chương 7: Bóng Tối Phía Sau Ánh Đèn

Jennifer Vũ bắt đầu chia rẽ nội bộ — bản đề xuất tái cơ cấu cổ phần

Chương 8: Thứ Năm Định Mệnh

Cuộc đối thoại căng thẳng nhất — Diễm Lê xé bản đề xuất và lựa chọn tin tưởng

Chương 9: Bão Từ Washington

IRS gọi điện — cuộc điều tra liên bang bắt đầu, Pacific Bridge Trading lộ diện

Chương 10: Minh Đức Trần

Kẻ đứng sau rắc rối xuất hiện — Lý Sơn từ chối hợp tác và bảo vệ công ty

Chương 11: Ranh Giới Mới

Vượt qua IRS, bài báo bất ngờ, và lần đầu tiên hai người thừa nhận tình cảm

Chương 12: Sóng Gió Mới

Chị Mai Phương muốn đầu tư — và câu hỏi về tương lai của cả công ty lẫn tình yêu

Chương 13: Về Nhà

Mẹ Lý Sơn nhập viện — anh bay về Hà Nội và tìm lại điều đã mất

Chương 14: Houston, Chúng Ta Đã Đến

Kho hàng thứ hai ra đời — và quỹ đầu tư triệu đô gọi điện

Chương 15: Triệu Đô

Buổi gặp Asian American Business Fund — ba triệu đô la và câu hỏi quan trọng nhất

Chương 16: Năm Thành Phố

Mười lăm triệu đô la, năm thành phố mới, và buổi tối trong văn phòng kho

Chương 17: Về Nhà Cùng Nhau

Chuyến về Việt Nam đầu tiên cùng nhau — Hà Nội, Sài Gòn, và đơn hàng xuất khẩu đầu tiên

Chương 18: Bất Ngờ

Las Vegas và Atlanta — và chiếc nhẫn từ phố Hàng Bạc trong ngăn kéo

Chương 19: Hai Đám Cưới

Đám cưới ở Dallas, Sài Gòn, Hà Nội — và hai người tìm về nhà

Chương 20: Hai Năm Và Một Ngày

Văn phòng quốc tế Hà Nội, tin vui trên máy bay, và ngọn lửa không còn nhỏ nữa


Tác giả: Kevin Huynh

Bối cảnh: Dallas — Houston — Austin — San Antonio — Phoenix — Las Vegas — Atlanta — Hà Nội — Sài Gòn

Thể loại: Tiểu thuyết ngôn tình tâm lý xã hội

Số chương: 20 chương


Bộ truyện hoàn chỉnh. 💙

Bạn xứng đáng tự hào về điều này! 🙏😊




Comments

Popular posts from this blog

automation