DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

 DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Mục Lục


Chương 1: Người Trong Màn Hình

Chương 2: Con Đường Về

Chương 3: Người Từ Phía Bên Kia

Chương 4: Mùi Của Toan Tính

Chương 5: Vết Nứt Đầu Tiên

Chương 6: Nước Cờ Đầu

Chương 7: Khoảng Cách Không Tên

Chương 8: Bẫy Hoa

Chương 9: Ngã Ba Đường

Chương 10: Đỉnh Điểm

Chương 11: Biến Mất

Chương 12: Điên Cuồng

Chương 13: Tìm Và Mất

Chương 14: Sự Thật

Chương 15: Ở Lại

Chương 16: Về Nhà

Chương 17: Lần Cuối

Chương 18: Xây

Chương 19: Bên Kia Và Bên Này

Chương 20: Duyên Phận


“Duyên phận không ai gọi được, không ai giữ được bằng tay không. Chỉ có thể ở đó — trong đúng khoảnh khắc đúng lúc — và chọn không bước đi.”


Mục lục xong rồi bạn 💙

Nhìn 20 cái tên chương xếp lại thành hàng — thấy cả một hành trình dài từ đầu đến cuối. Đẹp lắm 🥹

Về nghỉ ngơi đi bạn ơi! 🌙

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 1: Người Trong Màn Hình


Đêm Houston tháng Ba.

Phong Trần ngồi một mình trong căn bếp rộng, ly cà phê nguội lạnh từ lúc nào không hay. Ngoài cửa sổ, đường phố vắng tanh — cái vắng của một thành phố Mỹ ban đêm, không giống bất kỳ thứ gì anh từng biết hồi còn nhỏ.

Hai mươi bảy năm.

Anh nhẩm tính không phải vì quên — mà vì đôi khi cần nhắc mình rằng quãng đường đó có thật. Hai mươi bảy năm trước, một thằng nhóc mười tám tuổi đặt chân xuống phi trường George Bush với vỏn vẹn một túi xách và địa chỉ nhà người họ hàng xa viết tay trên mảnh giấy nhàu nát. Bây giờ thằng nhóc đó bốn mươi lăm tuổi, có xe, có nhà, có cổ phần trong tiệm nail lớn nhất khu Bellaire.

Thành công — theo mọi định nghĩa người ta hay dùng.

Nhưng đêm nay, ngồi nhìn màn hình điện thoại, Phong Trần lại không nghĩ đến điều đó.


Anh lướt Facebook như thói quen mỗi tối — không hẳn vì muốn xem gì, chỉ là cái cách để tay có việc làm trong lúc đầu óc trống rỗng. Newsfeed toàn bài chia sẻ tin tức, quảng cáo, ảnh con cái của bạn bè cũ. Anh vuốt qua, vuốt qua, vuốt qua—

Rồi dừng lại.

Một tấm ảnh. Không có người. Chỉ là con đường làng buổi sáng sớm — hai hàng dừa nước nghiêng đầu xuống mặt kênh, sương còn giăng mỏng, ánh nắng đầu ngày lọt qua kẽ lá thành những vệt vàng run rẩy trên mặt nước.

Caption chỉ có một dòng:

“Sáng nào cũng đi qua con đường này. Sáng nào cũng thấy đẹp. Không biết có phải vì quen rồi nên thấy đẹp, hay vì đẹp thật.”

Phong Trần đọc lại lần nữa.

Rồi lần nữa.

Anh không biết tại sao câu đó lại ghim vào đầu mình lâu đến vậy. Có lẽ vì nó không cố tình hay ho. Không dùng từ ngữ bóng bẩy. Chỉ là một người đang thật sự thắc mắc — một mình, buổi sáng, giữa cánh đồng miền Tây nào đó.

Anh bấm vào trang cá nhân.

Hạ Vy. Long An.

Ảnh đại diện là một cô gái mặc áo bà ba ngồi trên chiếc xuồng nhỏ, quay lưng về phía máy ảnh, nhìn ra dòng sông. Anh không thấy mặt — nhưng cái cách cô ngồi, thả tay xuống mép xuồng để ngón tay chạm nhẹ vào mặt nước, có gì đó khiến anh không thể bấm ra.

Anh cuộn xuống đọc những dòng trạng thái cũ.

“Mưa miền Tây khác mưa chỗ khác. Nó không vội.”

“Hôm nay má nấu canh chua cá linh. Mùa này mới có. Ngồi ăn mà muốn khóc không biết tại sao.”

“Có những người gặp một lần rồi nhớ mãi. Có những người gặp mãi mà không nhớ nổi. Duyên phận kỳ lạ thật.”

Phong Trần đặt điện thoại xuống bàn.

Nhìn lên trần nhà.

Ngoài cửa sổ, Houston vẫn vắng lặng như cũ. Nhưng trong đầu anh bỗng dưng hiện ra hình ảnh một con kênh miền Tây lúc sáng sớm — mà anh chưa từng đặt chân đến bao giờ.


Anh cầm điện thoại lên. Bấm Thêm bạn bè.

Rồi đặt xuống, đứng dậy đi pha ly cà phê mới.

Khi quay lại — có một thông báo nhỏ trên màn hình.

Hạ Vy đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn.

Phong Trần nhìn dòng chữ đó một lúc lâu.

Bên ngoài, trời Houston đã gần sáng.


— Hết chương 1 —


Bạn thấy sao? 😊 Mình viết nhẹ nhàng, chậm rãi cho chương mở đầu — để người đọc cảm được sự cô đơn của Phong Trần trước khi Hạ Vy xuất hiện. Chương 2 sẽ bắt đầu bốc lửa hơn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 2: Con Đường Về


Ba tuần sau cái đêm đó, Phong Trần bắt đầu hiểu thế nào là chờ tin nhắn.

Không phải chờ kiểu hồi hộp — mà chờ kiểu thấy ngày dài hơn nếu màn hình không sáng lên. Anh chưa bao giờ trải qua cảm giác đó. Không phải hồi hai mươi mấy tuổi mới sang Mỹ bươn chải, không phải hồi ba mươi mấy tuổi gây dựng tiệm nail từ đầu. Những năm đó anh chỉ biết tiến — không có thời gian để ngồi chờ bất cứ thứ gì.

Vậy mà bây giờ, bốn mươi lăm tuổi, anh ngồi chờ một cô gái ở Long An trả lời tin nhắn.


Tin nhắn đầu tiên là của anh — gửi lúc hai giờ sáng Houston, tức là ba giờ chiều bên Việt Nam:

“Hạ Vy ơi, anh thấy bài viết về con đường buổi sáng của em. Anh không biết tại sao lại không bấm ra được.”

Anh gửi xong thì nằm nhìn trần nhà, tự hỏi mình vừa làm gì. Một người đàn ông bốn mươi lăm tuổi nhắn tin cho người lạ lúc hai giờ sáng vì một câu caption trên Facebook — nghe có vẻ không bình thường lắm.

Nhưng bảy phút sau, màn hình sáng lên.

“Dạ, em cũng không biết tại sao mình lại viết vậy nữa anh. Chắc buổi sáng hôm đó trời đẹp quá.”

Phong Trần nhìn câu trả lời đó, mỉm cười một mình trong bóng tối.


Họ nhắn tin mỗi ngày — không có giờ giấc cố định, không có chủ đề nhất quán. Hạ Vy kể chuyện khu chợ nhỏ gần nhà buổi sáng, kể con mèo tam thể nhà hàng xóm hay chạy sang ngủ trên mái hiên, kể mùa nước nổi năm nay về sớm hơn mọi năm, đồng ngập trắng xóa mà vẫn đẹp theo cách riêng của nó.

Phong Trần nghe — đúng hơn là đọc — và thấy mình nhớ những thứ tưởng đã quên từ lâu. Mùi bùn sau cơn mưa. Tiếng ếch kêu ban đêm. Cái cách bà nội hay ngồi vo gạo trước hiên nhà lúc chiều tàn.

“Em sống ở Long An cả đời chưa đi đâu xa à?” anh hỏi một buổi tối.

“Dạ có đi. Em lên Sài Gòn học mấy năm. Rồi về.”

“Sao về?”

Màn hình im lặng một lúc lâu hơn thường lệ.

“Có chuyện gia đình anh ơi. Về rồi thấy cũng được. Mình quen với chỗ mình lớn lên rồi, đi xa cũng nhớ.”

Phong Trần gõ rồi xóa đi mấy lần. Cuối cùng chỉ gửi:

“Ừ. Anh hiểu.”

Hai chữ đó anh gõ bằng cả hai mươi bảy năm chưa về.


Rồi một tối Hạ Vy hỏi — nhẹ như không:

“Anh ở Mỹ lâu vậy, có nhớ Việt Nam không?”

Phong Trần ngồi yên nhìn câu hỏi đó trên màn hình.

Người ta hay hỏi anh câu này — bạn bè, người quen, khách trong tiệm nail. Anh thường trả lời cho qua: “Nhớ chứ, nhưng bận quá.” Ai cũng gật đầu, ai cũng hiểu, không ai hỏi thêm.

Nhưng đêm nay, với Hạ Vy, anh lại gõ thật:

“Nhớ. Nhớ kiểu không biết mình nhớ cái gì cụ thể — chỉ biết là thiếu. Như nhà mình có cái cửa sổ quen nhìn từ nhỏ, lớn lên dọn đi chỗ khác, tự nhiên buổi sáng thức dậy cứ quay đầu nhìn về phía đó dù biết không còn gì ở đó nữa.”

Anh gửi xong thì ngồi thở.

Lần đầu tiên trong nhiều năm anh nói ra điều đó — dù chỉ bằng chữ, dù chỉ với một người chưa gặp mặt bao giờ.

Màn hình sáng lên:

“Em nghĩ anh nên về thăm một lần đi anh. Hai mươi bảy năm rồi mà.”


Đêm hôm đó Phong Trần mở trang đặt vé máy bay.

Không phải lần đầu anh mở trang đó. Anh đã mở nhiều lần trong nhiều năm — rồi lại tắt đi vì lý do này hay lý do khác. Bận. Chưa đúng lúc. Để năm sau.

Lần này anh điền thông tin, chọn ngày, chọn ghế — và bấm xác nhận trước khi kịp nghĩ thêm.

Houston → Tân Sơn Nhất. Khởi hành: ba tuần nữa.

Anh nhìn màn hình xác nhận đặt vé một lúc lâu. Rồi mở Facebook nhắn cho Hạ Vy:

“Em ơi. Anh về.”


Ba tuần sau — lần đầu tiên sau hai mươi bảy năm — Phong Trần đặt chân xuống Tân Sơn Nhất.

Anh không chuẩn bị cho cái mùi đó.

Không phải mùi xấu — chỉ là mùi của không khí Sài Gòn tháng Ba, nóng và ẩm và hỗn độn, mùi khói xe quyện với mùi hoa sứ từ đâu đó bay lại, mùi của một thành phố không bao giờ ngủ yên. Anh đứng giữa dòng người đổ ra cửa exit, vali lăn bánh sau lưng, và bỗng dưng không bước được.

Mắt anh cay.

Anh không khóc — Phong Trần không khóc từ ngày rất lâu rồi. Nhưng mắt cay thật, không hiểu tại sao.

Anh đứng đó một phút. Hít thở. Rồi bước ra.


Hạ Vy đợi anh ở Long An — cô không lên Sài Gòn đón vì anh không cho, nói anh tự đi được. Thật ra anh muốn có một đêm ở Sài Gòn để nhớ lại — đi bộ quanh mấy con phố cũ, ăn tô phở vỉa hè, ngồi uống cà phê nhìn xe máy chạy.

Sáng hôm sau anh bắt xe về Long An.

Gần đến nơi, anh nhắn:

“Anh sắp tới rồi em.”

“Dạ. Em đứng ở đầu con đường có hai hàng dừa nước đó anh.”

Phong Trần nhìn tin nhắn đó, tim đập khác đi một nhịp. Con đường trong tấm ảnh đầu tiên — tấm ảnh khiến anh dừng lại giữa đêm Houston.

Xe dừng ở ngã rẽ. Anh bước xuống.

Con đường làng hiện ra trước mắt — y chang ảnh, hai hàng dừa nước nghiêng đầu, nắng buổi sáng lọt qua kẽ lá. Và cuối con đường, một cô gái mặc áo bà ba nhạt màu đứng nhìn về phía anh.

Hai người đi về phía nhau — chậm, như cả hai đều không muốn khoảnh khắc này qua mau.

Khi còn cách vài bước, Hạ Vy dừng lại. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh — ánh mắt không hẳn là bỡ ngỡ, cũng không hẳn là quen thuộc. Như nhìn một người mình đã biết từ lâu nhưng lần đầu thấy bằng mắt thật.

Phong Trần cũng dừng lại.

Hai mươi bảy năm. Hàng ngàn ngày. Và bây giờ đứng đây, giữa con đường làng Long An buổi sáng, trước mặt một người anh mới quen được chưa đầy hai tháng — mà lại thấy như đã quen từ kiếp nào.

“Anh Phong,” cô lên tiếng trước, giọng miền Tây nhẹ và thật. “Anh về rồi.”

Không phải “anh đến rồi” — mà là “anh về rồi.”

Phong Trần nhìn cô, nhìn con đường, nhìn hàng dừa nước — và lần đầu tiên trong hai mươi bảy năm, anh thấy chữ về có nghĩa thật sự của nó.


— Hết chương 2 —


Câu cuối “anh về rồi” — mình cố tình để Hạ Vy nói vậy thay vì “anh đến rồi” 😊 Một chữ thôi nhưng nó nói lên tất cả.

Chương 3 sẵn sàng khi bạn muốn! 🙏

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 3: Người Từ Phía Bên Kia


Bảy ngày.

Phong Trần chỉ định ở lại bảy ngày — đặt vé về Houston trước, mọi thứ tính sẵn, lịch làm việc đã sắp xếp lại với Minh, người cộng sự của anh bên tiệm. Bảy ngày thăm quê, nhìn lại mảnh đất mình từng lớn lên, rồi về.

Đơn giản vậy thôi.

Nhưng bảy ngày đó có Hạ Vy — và mọi thứ không còn đơn giản nữa.


Cô dẫn anh đi theo cái cách chỉ người sống ở một chỗ cả đời mới có thể dẫn — không theo tour, không theo lịch trình, chỉ đi. Buổi sáng ra chợ sớm khi sương còn chưa tan, cô chỉ cho anh từng thứ một: cá linh mùa này to hơn năm ngoái, bà bán rau đầu chợ trồng tay không phun thuốc, bánh tét ở đây gói bằng lá chuối hột mới thơm. Buổi chiều ngồi trên chiếc xuồng nhỏ dọc theo con kênh sau nhà, cô không nói nhiều — chỉ chèo, để yên cho tiếng nước và tiếng chim điền điển hót thay lời.

Phong Trần ngồi phía sau, nhìn lưng cô, nhìn hai hàng dừa nước trôi qua hai bên mạn xuồng, và thấy một thứ gì đó trong ngực mình cứ lặng dần, lặng dần.

“Em hay ra đây không?” anh hỏi một buổi chiều.

“Dạ hay. Buồn thì ra. Vui cũng ra.” Cô quay lại nhìn anh, cười nhẹ. “Kênh nó không hỏi mình đang như thế nào. Cứ chảy vậy thôi.”

Phong Trần không trả lời. Nhưng anh nhớ câu đó mãi.


Ngày thứ tư, anh đưa cô về thăm nhà người thím họ ở huyện bên — người thân duy nhất anh còn ở Việt Nam. Thím Bảy đã ngoài bảy mươi, tóc bạc trắng, mắt mờ nhưng còn minh mẫn. Bà nhìn anh từ đầu đến chân, vỗ tay vào vai anh mấy cái rồi khóc.

“Mày đi biệt hai mươi bảy năm. Thím tưởng không gặp lại nữa.”

Phong Trần đứng để bà khóc, không nói được gì.

Hạ Vy đứng hơi lùi một bước — cô hiểu đây là khoảnh khắc không phải của mình. Nhưng đúng lúc thím Bảy ngước lên nhìn cô, hỏi: “Con này là ai vậy Phong?”

Anh quay lại nhìn Hạ Vy. Cô nhìn anh, chờ.

“Dạ… bạn của con, thím.”

Hạ Vy không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu chào. Nhưng Phong Trần thấy rõ — câu trả lời đó chưa đủ. Không phải với thím Bảy. Không phải với Hạ Vy. Và không phải với chính anh.


Đêm cuối trước ngày về, họ ngồi trước hiên nhà cô, uống trà, nhìn ra sân. Không có đèn đường — chỉ có ánh trăng và tiếng dế kêu rả rích từ bụi cỏ góc vườn.

“Anh đi rồi có về nữa không?” Hạ Vy hỏi, không nhìn anh.

Phong Trần cầm chén trà, nhìn mặt sân lốm đốm bóng trăng.

“Về.” Anh nói, chắc hơn anh nghĩ mình sẽ nói. “Anh sẽ về.”

Cô không hỏi thêm. Nhưng anh thấy vai cô thả xuống nhẹ một chút — như người vừa bỏ xuống thứ gì đó đang cầm lâu.


Anh về Houston.

Nhưng lòng để lại bên kia.


Ba tháng sau, Phong Trần đặt vé lần hai.

Lần này không phải về thăm quê — là về vì có người đợi.


Chuyến đi lần này khác. Anh báo trước cho Hạ Vy, cô ra đón anh ngay tại Long An, không cần qua Sài Gòn. Vừa gặp nhau cô đã cười, giọng hơi trách nhẹ: “Lần này anh ở lại lâu hơn nghen. Bảy ngày không đủ đâu.”

“Anh lấy phép hai tuần rồi,” anh nói.

Cô cười rộng hơn. Phong Trần thấy mình muốn nhìn cái cười đó mãi.


Tuần đầu trôi qua êm đềm như dòng kênh sau nhà cô. Anh bắt đầu quen với nhịp sống miền Tây — chậm, thiệt thà, không hối hả. Buổi sáng cà phê cóc đầu hẻm, buổi chiều ngồi võng đọc sách, buổi tối ăn cơm nhà cô với mấy món mà anh không nhớ nổi tên nhưng ăn hoài không chán.

Đến ngày thứ chín thì điện thoại anh rung.

Minh — cộng sự, người anh hùn vốn tiệm nail bên Houston.

“Phong, mày đang ở đâu?”

“Còn ở Long An. Sao vậy?”

“Tao về Việt Nam rồi. Ghé thăm ba má. Mày không nói mày đang ở đây — gặp nhau luôn đi.”


Hai ngày sau, Minh xuất hiện tại Long An cùng với ba má anh ta và — một người nữa.

“Đây là Linh Chi, em gái tao,” Minh giới thiệu, tay vỗ vai cô gái đứng bên cạnh. “Mày chưa gặp nó lần nào đúng không? Nó mới ở Sài Gòn về.”

Phong Trần nhìn người con gái tên Tiểu Linh Chi.

Cô ta khoảng ba mươi tuổi, cao ráo, ăn mặc chỉn chu theo kiểu thành thị — váy liền nhạt màu, tóc thả, son môi đỏ nhẹ. Không phải không đẹp. Nhưng cái đẹp đó có gì sắc bén, như cạnh dao mà người ta mài kỹ và biết mình đang mài.

“Anh Phong,” cô ta lên tiếng trước, giọng ngọt và rõ ràng. “Em nghe anh Minh nhắc nhiều lắm.”

“Ừ, chào Linh Chi.” Anh gật đầu lịch sự, rồi quay sang Minh. “Tao có người bạn muốn giới thiệu với mày.”

Anh quay nhìn Hạ Vy đang đứng hơi lùi sau lưng, tay siết nhẹ vào nhau theo cái cách cô hay làm khi bỡ ngỡ.

“Đây là Hạ Vy.”

Tiểu Linh Chi nhìn Hạ Vy — một cái nhìn không lâu, nhưng đủ lâu để đánh giá từ đầu đến chân. Rồi cô ta mỉm cười, lịch sự đúng mức:

“Chào chị. Chị là người địa phương ở đây ạ?”

Hạ Vy gật đầu nhẹ. “Dạ.”

“Ồ dễ thương quá.” Tiểu Linh Chi quay sang Phong Trần, mắt ánh lên thứ gì đó anh chưa kịp đọc ra. “Anh Phong về đây tìm hiểu phong tục địa phương à?”

Câu hỏi nghe bình thường. Giọng nói bình thường. Nụ cười bình thường.

Nhưng Phong Trần đứng đó, giữa buổi chiều Long An nắng dịu, bỗng nhiên thấy một cái gì đó vừa thay đổi — như trời đang nắng mà mây đen từ đâu kéo đến, chưa che hết mặt trời nhưng đã đủ để không khí nặng xuống một chút.

Anh nhìn Hạ Vy.

Cô đang nhìn Tiểu Linh Chi — ánh mắt không oán trách, không đề phòng. Chỉ là… lặng.

Cái lặng của người biết mình đang đứng ở đâu trong bức tranh này.


— Hết chương 3 —


Tiểu Linh Chi xuất hiện rồi — 😈 chưa làm gì nhiều nhưng chỉ một câu “tìm hiểu phong tục địa phương” thôi là đủ thấy con người cô ta rồi.

Và cái lặng của Hạ Vy cuối chương — mình thấy đó là chi tiết đau nhất 🥹

Chương 4 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 4: Mùi Của Toan Tính


Tiểu Linh Chi không vội.

Đó là điều Phong Trần nhận ra sau hai ngày — cô ta không làm gì quá lộ liễu, không tiếp cận quá gần, không nói câu nào có thể gọi là sai. Nhưng cô ta luôn có mặt. Đúng chỗ, đúng lúc, đúng khoảng cách vừa đủ để người ta nhớ đến sự hiện diện của mình.

Như nước thấm vào nền nhà — không ào ạt, không gây tiếng động. Chỉ thấm.


Hôm đó cả nhóm ra quán cà phê vườn ven sông theo đề nghị của Minh. Bàn kê ngoài trời, bóng cây phủ mát, gió sông thổi vào nhẹ và thơm mùi bèo tây.

Phong Trần ngồi cạnh Hạ Vy. Minh ngồi đối diện với ba má anh. Tiểu Linh Chi ngồi cuối bàn — nhưng chỉ được mười lăm phút thì ghế cô ta dịch sang gần Phong Trần hơn, tự nhiên như người ta hay làm khi muốn nghe rõ câu chuyện hơn.

“Anh Phong, anh ở khu Bellaire đúng không?” cô ta hỏi, giọng thân quen như hai người đã quen lâu. “Em có người bạn ở đó. Khu đó người Việt đông lắm, sầm uất lắm phải không?”

“Ừ, đông,” anh trả lời ngắn.

“Tiệm nail của anh lớn không? Anh Minh kể nhưng em không hình dung được.”

Minh ngồi đối diện liếc sang, nụ cười anh ta có gì đó khó đọc. “Lớn chứ. Tao với mày làm ăn được lắm Phong ơi. Em tao nó tò mò về bên đó hoài.”

“Thì ai mà không tò mò,” Tiểu Linh Chi cười, nghiêng đầu nhìn Phong Trần. “Mình nghe kể Mỹ mãi mà chưa được đi. Anh Phong kể cho em nghe đi — sống bên đó như thế nào? Có vui không?”

Phong Trần cầm ly cà phê, nhìn ra mặt sông một giây trước khi trả lời:

“Vui có, buồn có. Như ở đâu cũng vậy thôi.”

“Anh khiêm tốn quá,” cô ta nói, giọng nhẹ như bông. “Người thành công thường hay nói vậy.”

Hạ Vy ngồi bên anh, tay cầm ly nước, mắt nhìn xuống mặt bàn. Cô không tham gia vào câu chuyện — không phải vì không có gì để nói, mà vì cái nhịp của cuộc trò chuyện đó không chừa chỗ cho cô.

Phong Trần nhận ra điều đó.

Anh đặt tay lên tay Hạ Vy trên mặt bàn — khẽ thôi, tự nhiên thôi — rồi quay sang cô:

“Em uống thêm gì không?”

Hạ Vy ngước lên nhìn anh. Trong mắt cô có gì đó ấm lại.

“Dạ không cần anh ơi.”

Tiểu Linh Chi nhìn thấy cử chỉ đó. Mỉm cười không nói gì — nhưng Phong Trần để ý thấy ngón tay cô ta gõ nhẹ xuống mặt bàn một nhịp, rất khẽ, rồi dừng lại.


Chiều hôm đó Hạ Vy có việc về sớm. Phong Trần định đi cùng thì Minh giữ lại — có chuyện tiệm cần bàn, không lâu.

Hai người đàn ông ngồi lại, Tiểu Linh Chi ngồi cạnh anh trai, ba má đã về trước.

Minh rót thêm trà, giọng vào chuyện tự nhiên:

“Phong, mày tính ở lại bao lâu nữa?”

“Còn năm ngày.”

“Ừ. Mà mày tính sao với tiệm? Tao đang nghĩ mở thêm chi nhánh thứ hai — khu Sugar Land. Khách người Việt ở đó nhiều, chưa có tiệm nào xịn. Mình làm thì ăn chắc.”

Phong Trần gật đầu — đây là chuyện hai người đã nhắc sơ qua mấy tháng trước. “Để tao về rồi tính. Vốn với mặt bằng cần xem lại.”

“Ừ đúng.” Minh dừng một nhịp. “Mà Phong — mày với con Hạ Vy đó tính sao?”

Phong Trần nhìn anh ta.

“Tao hỏi thật nhé,” Minh tiếp, giọng không ác ý, chỉ thẳng theo kiểu người hay làm ăn chung lâu năm. “Mày định đưa cổ về Mỹ hay sao? Hay chỉ qua lại vậy thôi?”

“Tao chưa nghĩ đến đó.”

“Thì mày nên nghĩ.” Minh nhìn thẳng. “Tao không nói cổ không tốt. Nhưng mày ở Mỹ hai mươi bảy năm, tiệm đang lớn, mày cần người hiểu cái thế giới đó — không phải người chưa ra khỏi tỉnh bao giờ.”

Phong Trần không trả lời ngay.

Tiểu Linh Chi ngồi im từ nãy đến giờ, lúc này mới lên tiếng — giọng nhẹ, như chỉ đang nói cho có:

“Anh Minh nói cũng có lý. Mà thôi — chuyện của anh Phong, anh Phong biết hơn.” Cô ta cười, nhìn sang Phong Trần. “Em chỉ nghĩ — người con gái đi cùng mình trong cuộc sống dài, cần hợp nhau nhiều thứ lắm. Không chỉ tình cảm.”

“Linh Chi nói đúng đó,” Minh gật đầu.

Phong Trần ngồi nghe, mặt bình thản. Nhưng trong đầu anh đang chạy lại hình ảnh buổi sáng ngoài chợ — Hạ Vy chỉ cho anh từng thứ, giọng vui như đứa trẻ được kể chuyện mình thích nhất. Hình ảnh cô ngồi chèo xuồng không nói gì, để dòng kênh nói thay. Hình ảnh cô đứng trước thím Bảy, lui lại một bước đúng lúc đúng chỗ vì biết đây không phải khoảnh khắc của mình.

Anh uống cạn ly trà, đặt xuống.

“Cảm ơn mày đã lo,” anh nói với Minh, giọng phẳng. “Nhưng chuyện này tao tự lo được.”

Minh nhún vai, cười. “Ừ biết mày vậy rồi. Thôi kệ — về Mỹ tính tiếp chuyện Sugar Land nghen.”


Đêm đó Phong Trần đi bộ một mình ra bờ kênh sau nhà Hạ Vy.

Cô không biết anh ra đây — anh không nhắn, chỉ muốn đứng một mình một chút.

Nước kênh đêm tối và lặng. Xa xa có ánh đèn le lói từ mấy căn nhà bên kia bờ. Ếch kêu rải rác. Gió thổi mùi lúa và mùi đất ẩm.

Anh đứng đó nghĩ về những gì Minh nói.

Không phải vì anh đồng ý. Mà vì anh biết — từ cái cách Tiểu Linh Chi nói, cái cách Minh nhìn — đây không phải lần cuối họ nói chuyện này. Họ mới chỉ bắt đầu.

Và Hạ Vy — cô gái đang ngủ trong căn nhà cách đây mấy chục mét, người mặc áo bà ba ngồi trên xuồng nhìn ra sông, người nói “anh về rồi” bằng cái giọng miền Tây chân thật nhất anh từng nghe — cô không biết gì về những toan tính đang bắt đầu hình thành xung quanh mình.

Phong Trần nhìn mặt kênh đen và lặng.

Tao sẽ không để ai đụng vào cô ấy.

Anh nghĩ vậy — rõ ràng và chắc chắn như chưa bao giờ nghĩ rõ về bất cứ điều gì.

Rồi anh quay vào.


— Hết chương 4 —


Chương này Tiểu Linh Chi chưa làm gì trực tiếp — nhưng cái nguy hiểm của cô ta nằm ở chỗ đó 😈 Dùng anh trai, dùng lý lẽ, dùng sự im lặng đúng chỗ.

Và câu cuối của Phong Trần — “Tao sẽ không để ai đụng vào cô ấy” — người đọc vừa thấy ấm lòng vừa biết phía trước còn nhiều sóng gió lắm 🥹

Chương 5 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 5: Vết Nứt Đầu Tiên


Hạ Vy không phải người hay nghĩ nhiều.

Đó không phải vì cô đơn giản — mà vì cô đã học từ lâu rằng nghĩ nhiều không thay đổi được gì, chỉ làm mình nặng thêm. Sống ở miền Tây, nhìn con nước lên rồi xuống, năm nào cũng vậy — người ta học cách chấp nhận nhịp của cuộc đời hơn là cưỡng lại nó.

Nhưng từ ngày Tiểu Linh Chi xuất hiện, có một thứ gì đó cứ nằm ở đâu đó trong ngực cô — không đau, không rõ ràng, chỉ như hạt cát nhỏ lọt vào giày. Đi được, bình thường được, nhưng cứ thấy có gì không ổn.


Hôm đó Tiểu Linh Chi rủ cả nhóm đi ăn trưa tại nhà hàng lớn nhất thị trấn — cô ta đặt bàn trước, nói muốn mời mọi người như lời cảm ơn vì đã tiếp đón gia đình cô ta mấy hôm nay.

Nhà hàng có máy lạnh, bàn ghế gỗ nặng, thực đơn in bìa cứng. Không phải kiểu chỗ Hạ Vy hay đến — không phải vì không đủ tiền, mà vì cô thấy ăn ngoài hiên nhà với gió sông thổi vào ngon hơn bất kỳ nhà hàng nào.

Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị — loại áo cô hay mặc đi dạy thêm buổi tối. Sạch, gọn, không có gì sai.

Nhưng khi bước vào, nhìn Tiểu Linh Chi trong bộ đầm lụa xanh nhạt, tóc búi cao, tay đeo đồng hồ ánh bạc — Hạ Vy chỉ đứng yên một giây thôi. Rất ngắn. Không ai để ý.

Trừ Tiểu Linh Chi.


Bữa ăn diễn ra vui vẻ bề ngoài — Minh kể chuyện bên Mỹ, ba má anh ta hỏi thăm, Phong Trần ngồi cạnh Hạ Vy, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô.

Tiểu Linh Chi ngồi đối diện, ăn ít, nói vừa phải — nhưng mỗi câu cô ta nói đều được đặt xuống bàn như người ta đặt quân cờ. Nhẹ, chính xác, và không bao giờ sai chỗ.

“Chị Hạ Vy dạy thêm môn gì vậy?” cô ta hỏi, giọng hỏi thật sự tò mò.

“Dạ, Toán và Văn. Mấy em cấp hai.”

“Ồ dễ thương quá.” Tiểu Linh Chi mỉm cười. “Ở quê dạy thêm chắc vui lắm nhỉ — gần gũi, bình yên. Hồi em còn nhỏ em cũng thích kiểu sống đó.”

Câu nói không có gì sai. Giọng nói không có gì sai.

Nhưng chữ “ở quê” được nhấn vừa đủ để người nghe hiểu — không phải lời khen, mà là lời phân loại.

Hạ Vy gật đầu, tiếp tục ăn.


Một lúc sau, Tiểu Linh Chi quay sang Phong Trần, giọng chuyển sang sôi nổi hơn:

“Anh Phong, em nghe nói bên khu Bellaire mình có cái trung tâm thương mại mới xây, người Việt làm chủ hết phải không? Em thấy trên mạng đẹp lắm — hiện đại, sang trọng. Kiểu như một góc Việt Nam giữa lòng nước Mỹ vậy.”

“Ừ, có.” Phong Trần trả lời.

“Anh có hay lui tới đó không? Nhà hàng, quán cà phê, giao lưu với cộng đồng Việt kiều…” Cô ta ngừng lại, ánh mắt lướt qua Hạ Vy một cái rất nhanh rồi quay lại Phong Trần. “Em nghĩ người sống bên đó lâu năm như anh, quen với một môi trường nhất định rồi — về đây chắc thấy khác lắm nhỉ?”

“Khác chứ.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Nhưng khác không có nghĩa là tệ hơn.”

Tiểu Linh Chi cười — nụ cười không hề sứt mẻ. “Dạ em biết. Em chỉ muốn nói là — anh dễ thích nghi quá. Đáng nể lắm.”

Minh cười lớn, vỗ vai Phong Trần. “Thằng này từ hồi nhỏ đã vậy rồi. Linh hoạt lắm.”

Câu chuyện trôi qua. Không ai nhắc lại.

Nhưng Hạ Vy ngồi bên anh — cô đã nghe hết. Cô hiểu hết. Cô chỉ không nói gì.


Chiều hôm đó Phong Trần có việc gặp Minh riêng bàn chuyện tiệm. Hạ Vy về nhà một mình.

Cô đi bộ dọc theo con đường quen, ngang qua hàng dừa nước, ngang qua bờ kênh chiều tà. Nắng xiên ngang mặt nước thành từng vệt vàng lung linh — đẹp như mọi ngày.

Nhưng hôm nay cô không thấy đẹp như mọi ngày.

Cô ngồi xuống bờ cỏ, nhìn ra kênh, để mặc ý nghĩ chạy.

Người sống bên đó lâu năm như anh, quen với một môi trường nhất định rồi.

Câu đó không nói thẳng — nhưng ý nó thẳng lắm. Hạ Vy hiểu. Cô không phải người không hiểu — cô chỉ hay chọn cách không để bụng những thứ như vậy.

Nhưng lần này khó hơn.

Vì người nói câu đó không sai hoàn toàn — đó mới là phần khó nuốt.

Phong Trần đã sống ở Mỹ hai mươi bảy năm. Anh có tiệm nail, có nhà, có cái thế giới của riêng mình bên đó. Còn cô — cô dạy thêm mấy đứa học trò cấp hai, sống trong căn nhà nhỏ ven kênh, chưa lần nào ra khỏi miền Tây quá một tháng.

Hai người ở hai chỗ cách nhau nửa vòng trái đất.

Giữa họ có Facebook, có tin nhắn, có những buổi chiều ngồi trên xuồng không nói gì mà thấy đủ. Nhưng giữa họ cũng có hai mươi bảy năm của anh mà cô không có mặt trong đó — hai mươi bảy năm tạo nên một con người, một cuộc sống, một thế giới mà cô chưa bao giờ chạm vào.

Hạ Vy ngồi đó cho đến khi trời nhá nhem.

Rồi cô đứng dậy, phủi cỏ ở tay, đi vào nhà.


Tối đó Phong Trần ghé qua.

Anh mang theo bánh ít lá gai mua từ bà hàng xóm cô hay nhắc — nói bà đó bán buổi chiều hay hết sớm nên anh đi mua từ đầu giờ.

Hạ Vy nhìn gói bánh, rồi nhìn anh.

“Anh nhớ em kể hả?”

“Nhớ hết.” Anh nói, giản dị như đang nói chuyện thời tiết.

Họ ngồi ăn bánh trước hiên, uống trà, không khí giữa hai người bình thường như mọi tối. Phong Trần kể chuyện Minh bàn về tiệm mới, hỏi ý kiến cô về mấy cái tên đặt cho tiệm. Cô góp ý, anh gật đầu, đôi khi cười phá lên vì cô đặt tên nghe vừa nghiêm túc vừa buồn cười.

Đêm xuống. Đom đóm lập lòe góc vườn.

Hạ Vy nhìn ra vườn, giọng nhỏ hơn bình thường:

“Anh Phong — anh thấy em và anh… hợp không?”

Phong Trần đang cầm chén trà, dừng lại.

“Hỏi vậy là sao?”

“Không.” Cô lắc đầu nhẹ. “Chỉ hỏi vậy thôi.”

Anh đặt chén trà xuống, quay nhìn cô — nhìn thật, không nhìn qua loa.

“Em đang nghĩ gì?”

Hạ Vy không trả lời ngay. Cô nhìn ra khoảng tối của vườn cây, nơi mấy con đom đóm đang chớp sáng rồi tắt, rồi lại chớp.

“Không có gì anh ơi,” cuối cùng cô nói. “Chỉ là… đôi khi em nghĩ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Gặp được nhau đã khó — mà giữ được nhau còn khó hơn.”

Phong Trần nhìn cô lâu.

Rồi anh nhích lại gần hơn một chút, không nói gì — chỉ ngồi đó, vai chạm vai, nhìn ra khoảng vườn tối cùng cô.

Hạ Vy không hỏi thêm. Anh không giải thích thêm.

Nhưng cô biết — và anh biết — rằng câu hỏi cô vừa hỏi không phải câu hỏi không có câu trả lời.

Chỉ là cả hai chưa sẵn sàng nói ra thôi.


Đêm đó, sau khi Phong Trần về, Hạ Vy nằm trên giường nhìn lên trần nhà.

Tiếng ếch kêu bên ngoài. Tiếng gió lay nhẹ mấy tàu lá chuối sau nhà. Những âm thanh cô đã nghe từ nhỏ đến giờ — quen đến mức không còn nghe nữa, chỉ cảm.

Cô nghĩ đến Tiểu Linh Chi.

Đến nụ cười đó, câu nói đó, cái nhìn đó.

Rồi cô nghĩ đến Phong Trần — ngồi vai chạm vai không nói gì, chỉ ở đó.

Hai hình ảnh đó nằm cạnh nhau trong đầu cô — và cô không biết cái nào nên tin hơn.

Duyên phận nó kỳ lạ lắm, cô đã nói vậy.

Kỳ lạ — hay trớ trêu?

Hạ Vy chưa tìm được câu trả lời thì đã chìm vào giấc ngủ.


— Hết chương 5 —


Chương này mình để vết nứt đầu tiên xuất hiện trong lòng Hạ Vy — không phải vì cô nghi ngờ Phong Trần, mà vì cô nghi ngờ chính mình có xứng không 🥹

Đó là kiểu tổn thương khó chữa nhất — không phải ai gây ra mà tự mình nghĩ vào.

Và câu cuối — “Kỳ lạ — hay trớ trêu?” — vừa chạm vào tựa đề, vừa báo hiệu sóng gió phía trước 🌊

Chương 6 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 6: Nước Cờ Đầu


Phong Trần còn hai ngày trước khi bay về Houston.

Anh định dành hai ngày đó cho Hạ Vy — đưa cô đi Bến Tre một ngày, cô đã nhắc mấy lần muốn dẫn anh qua cầu Rạch Miễu, nói bên đó có vườn dừa đẹp và quán bánh xèo bà Tám ngon nhất miền Tây. Nghe đơn giản, không có gì đặc biệt — nhưng với Phong Trần, những thứ đơn giản như vậy lại là thứ anh thiếu nhất trong hai mươi bảy năm qua.

Sáng hôm đó anh thức dậy sớm, pha cà phê, nhìn ra cửa sổ — bầu trời Long An trong vắt, không một gợn mây. Ngày đẹp. Anh mỉm cười một mình.

Rồi điện thoại rung.

Minh.


“Phong, tao cần mày qua đây. Bây giờ được không?”

Giọng Minh không có gì khác thường — nhưng có cái gì đó trong cách anh ta nói “bây giờ” khiến Phong Trần ngồi thẳng lại.

“Chuyện gì vậy?”

“Chuyện tiệm. Tao không muốn nói qua điện thoại. Mày qua đây đi — ba má tao thuê cái nhà nghỉ ở thị trấn, mày biết chỗ đó rồi. Quan trọng lắm.”

Phong Trần nhìn đồng hồ. Bảy giờ rưỡi sáng.

Anh gọi cho Hạ Vy, nói hoãn chuyến Bến Tre lại buổi chiều — có việc cần giải quyết trước. Cô nói được, giọng bình thường, không hỏi thêm.


Phong Trần đến nơi thì thấy không chỉ có Minh.

Tiểu Linh Chi ngồi trong góc phòng, tay cầm điện thoại, ngẩng đầu lên khi anh bước vào — nụ cười chào hỏi đúng mực, như cô ta tình cờ có mặt ở đây, không phải được sắp xếp trước.

“Anh Phong đến rồi.”

Phong Trần gật đầu, nhìn Minh. “Chuyện gì vậy?”

Minh rót nước, đẩy ly sang phía anh, ngồi xuống với cái vẻ của người chuẩn bị nói chuyện nghiêm túc:

“Tao nhận được email từ chủ mặt bằng tiệm mình tối qua. Họ muốn đàm phán lại hợp đồng thuê — giá tăng hai mươi phần trăm khi hết hạn tháng sau. Nếu mình không đồng ý trong vòng mười ngày, họ sẽ cho bên khác thuê.”

Phong Trần im lặng một giây. “Hai mươi phần trăm?”

“Ừ. Tao biết cao. Nhưng vị trí đó mày biết rồi — giữa khu Bellaire, khách quen mười mấy năm, dời đi là mất hết.”

“Sao không gọi cho tao sớm hơn?”

“Email về tối qua. Tao đọc sáng nay.” Minh nhìn thẳng. “Mà Phong — cái này cần mày về Mỹ sớm hơn kế hoạch. Phải ngồi xuống với luật sư, xem lại điều khoản hợp đồng, rồi gặp trực tiếp chủ mặt bằng thương lượng. Làm qua email với điện thoại không ổn.”

Phong Trần nhìn anh ta.

“Mày muốn tao về sớm bao nhiêu?”

“Ngày mai.”


Ngày mai.

Anh ngồi yên với chữ đó trong đầu.

Từ ngày mai — chuyến Bến Tre không còn là buổi chiều nữa. Không còn gì nữa. Anh sẽ phải gọi cho Hạ Vy, nói hủy, rồi tối nay thu dọn đồ, sáng sớm ra sân bay.

“Hợp đồng còn bao lâu nữa hết hạn?” anh hỏi, giọng vẫn bình tĩnh.

“Ba mươi mốt ngày.”

“Vậy mình có thời gian.”

“Phong—”

“Ba mươi mốt ngày,” anh nhắc lại. “Tao về đúng lịch ngày kia. Hai ngày không làm hỏng được gì. Anh luật sư mình làm việc lâu năm rồi — tao gọi cho ổng hôm nay, nhờ ổng xem hợp đồng trước, tao về là ngồi xuống được ngay.”

Minh nhìn anh một lúc.

“Mày chắc không?”

“Chắc.”

Tiểu Linh Chi từ nãy đến giờ ngồi im, lúc này lên tiếng — giọng nhẹ như chỉ đang nghĩ to:

“Anh Phong quyết vậy thì chắc ổn thôi. Chỉ là…” Cô ta ngừng lại, nhìn xuống điện thoại rồi nhìn lên. “Chủ mặt bằng đó em biết — gia đình họ làm bất động sản lâu năm ở Houston. Kiểu người thích làm việc trực tiếp, không thích ủy quyền. Nếu mình không có mặt đàm phán thì họ dễ cho là mình không coi trọng.”

“Em biết chủ mặt bằng đó?” Phong Trần nhìn cô ta.

“Dạ, quen sơ qua thôi. Hồi em ở Sài Gòn có gặp con gái họ vài lần.” Cô ta mỉm cười. “Em chỉ nói để anh biết thêm thông tin — quyết định là của anh.”

Phong Trần nhìn cô ta, rồi nhìn Minh.

Anh không nói gì thêm — chỉ đứng dậy, cầm ly nước uống cạn, rồi đặt xuống bàn.

“Tao về nghĩ thêm. Chiều nay báo cho mày.”


Anh lái xe ra khỏi khu nhà nghỉ, tấp vào lề đường, tắt máy.

Ngồi một mình trong xe giữa buổi sáng Long An đang dần lên nắng.

Anh gọi cho luật sư bên Houston — chờ ba hồi chuông thì có người bắt máy, múi giờ bên đó đang là chiều hôm qua. Anh giải thích tình huống, nhờ xem lại hợp đồng thuê mặt bằng, hỏi về điều khoản gia hạn.

Luật sư hỏi lại vài điểm, nói cần vài tiếng để đọc kỹ, tối sẽ gọi lại.

Anh cúp máy, ngồi nhìn ra đường.

Xe máy chạy qua, người đi chợ về, một đứa nhỏ đạp xe đi học muộn — cuộc sống Long An buổi sáng bình thường như mọi sáng, không biết và không cần biết về hợp đồng mặt bằng ở Houston hay toan tính của một người con gái tên Tiểu Linh Chi.

Phong Trần nghĩ về những gì vừa xảy ra.

Email về tối qua — Minh đọc sáng nay — gọi cho anh ngay lập tức — Tiểu Linh Chi tình cờ có mặt — và tình cờ biết chủ mặt bằng.

Tình cờ nhiều quá.

Anh không phải người hay nghĩ xấu về người khác — hai mươi bảy năm làm ăn ở Mỹ dạy anh cách đọc người, nhưng cũng dạy anh không kết luận vội. Có thể Minh lo thật. Có thể hợp đồng cấp bách thật. Có thể Tiểu Linh Chi chỉ tình cờ biết thêm thông tin.

Có thể.

Nhưng cũng có thể không.


Anh lái xe về phía nhà Hạ Vy.

Cô đang ngồi trước hiên nhặt rau — mớ rau muống xanh mướt vừa hái từ sau vườn, tay thoăn thoắt bỏ từng cọng vào rổ. Nghe tiếng xe anh quay lại, mỉm cười:

“Xong rồi anh? Còn kịp đi Bến Tre buổi chiều không?”

Phong Trần đậu xe, bước xuống, ngồi xuống bậc thềm cạnh cô.

“Hạ Vy.”

Cô nghe giọng anh, dừng tay nhặt rau, quay nhìn anh.

“Gì vậy anh?”

Anh kể — không giấu, không tô vẽ. Chuyện email, chuyện Minh muốn anh về sớm, chuyện anh đã nói sẽ về đúng lịch và đang chờ luật sư xác nhận.

Hạ Vy ngồi nghe, mắt nhìn mớ rau muống trong tay, không ngắt lời.

Khi anh kể xong, cô im lặng một chút.

“Vậy anh tính sao?”

“Tao tính về đúng lịch. Ngày kia. Và chiều nay mình vẫn đi Bến Tre.”

Cô nhìn anh. “Nếu chuyện tiệm thật sự cần anh về sớm thì anh về đi. Đừng vì em mà—”

“Không phải vì em.” Anh ngắt lời, giọng không nặng nhưng rõ ràng. “Tao về đúng lịch vì tao xem xét rồi thấy chưa cần thiết về sớm. Hai chuyện khác nhau.”

Hạ Vy nhìn anh thêm một giây.

Rồi cô quay lại nhặt rau, giọng bình thường trở lại:

“Vậy thì chiều đi. Qua bên đó em dẫn anh ăn bánh xèo bà Tám — bả làm nhân tôm thịt đầy ắp, ăn một cái no luôn.”

Phong Trần nhìn cô, thấy lòng nhẹ xuống.

“Ừ. Đi.”


Chiều hôm đó họ qua Bến Tre.

Cầu Rạch Miễu buổi chiều nắng xiên, gió sông thổi mạnh làm tóc Hạ Vy bay. Cô đứng tựa lan can cầu nhìn xuống sông Tiền mênh mang, chỉ cho anh thấy những chiếc thuyền gỗ chở dừa xuôi ngược.

“Hồi nhỏ em hay đứng đây,” cô nói. “Tưởng tượng những chiếc thuyền đó đi đến đâu. Đi ra biển không? Hay chỉ quanh quẩn trong sông?”

“Em tìm hiểu chưa?”

“Chưa.” Cô cười. “Tưởng tượng thì hay hơn biết thật.”

Phong Trần nhìn cô đứng đó — tóc bay, mắt nhìn xa, cái cười nhẹ như gió — và anh bỗng nghĩ: người đàn bà này không cần ra khỏi miền Tây để thấy thế giới rộng hơn. Cô đã có cái thế giới của riêng mình — bình dị, sâu, và thật hơn nhiều thứ anh từng thấy trong hai mươi bảy năm.

Tiểu Linh Chi nói “người chưa ra khỏi tỉnh bao giờ” như thể đó là điều thiếu sót.

Nhưng đứng đây, nhìn Hạ Vy, Phong Trần không thấy gì thiếu sót cả.


Tối đó, sau khi về lại Long An, anh nhận được tin nhắn từ luật sư:

“Hợp đồng có điều khoản ưu tiên gia hạn trong vòng 60 ngày — chủ mặt bằng không thể cho thuê bên khác trong thời gian đó. Anh về đúng lịch là được, không cần gấp.”

Phong Trần đọc tin nhắn đó, thở ra.

Anh không gửi cho Minh ngay. Anh cầm điện thoại, nghĩ một lúc — rồi chụp màn hình, lưu lại.

Để dùng khi cần.


Đêm cuối cùng ở Long An, anh và Hạ Vy ngồi trước hiên như mọi tối — trà, bánh, tiếng dế, ánh trăng.

Nhưng đêm nay có thêm thứ mà những đêm trước không có: cả hai đều biết sáng mai anh đi.

“Anh về rồi lại bận lắm không?” cô hỏi.

“Bận. Nhưng vẫn nhắn tin được.”

“Ừ.” Cô nhìn ra vườn. “Anh nhớ múi giờ khác nhau — mình nhắn không phải lúc nào cũng trả lời liền được đâu.”

“Anh biết.”

“Anh đừng nghĩ em lơ là.”

Phong Trần nhìn cô, thấy buồn cười và ấm lòng cùng một lúc. Cô đang dặn trước — lo anh hiểu lầm, lo anh buồn — trong khi người sắp đi xa là anh.

“Hạ Vy,” anh gọi khẽ.

“Dạ?”

“Anh sẽ về. Không phải hứa suông — anh đang nghĩ tính thế nào để về sớm hơn lần trước.”

Cô không trả lời ngay. Chỉ nhìn anh — cái nhìn không đòi hỏi, không thử thách, chỉ là nhìn thật sự như cô hay nhìn.

“Anh về được thì tốt,” cô nói sau cùng. “Không về được cũng không sao. Em ở đây mà.”

Em ở đây mà.

Bốn chữ đó giản dị đến mức Phong Trần không biết nói gì.

Anh chỉ gật đầu, nhìn ra khoảng vườn tối — nơi mấy con đom đóm vẫn chớp sáng rồi tắt, chớp sáng rồi tắt, kiên nhẫn và đều đặn như nhịp thở của một vùng đất chưa bao giờ vội.


— Hết chương 6 —


Chương này Tiểu Linh Chi ra tay lần đầu — không bằng lời nói cay nghiệt mà bằng áp lực kinh doanh, tinh vi hơn nhiều 😈

Nhưng Phong Trần không bị lung lay — anh kiểm tra lại, tìm ra sự thật, và chọn ở lại đúng lịch vì lý do của chính anh.

Và câu “Em ở đây mà” của Hạ Vy — bốn chữ mà chứa cả một trời tin tưởng 🥹

Chương 7 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 7: Khoảng Cách Không Tên


Phong Trần về Houston lúc bốn giờ sáng.

Anh đặt vali xuống giữa phòng khách, không buồn kéo vào phòng, ngồi phịch xuống ghế sofa — mệt kiểu mệt của người vừa đi xa về, thân xác còn chưa kịp nhận ra mình đã đổi múi giờ. Ngoài cửa sổ, Houston tối và yên — cái yên của thành phố lúc chưa thức, khác hẳn cái yên của Long An ban đêm.

Long An ban đêm yên mà sống. Ếch kêu, gió thổi, đom đóm chớp. Cái yên đó thở được.

Houston lúc này yên kiểu khác — yên của bê tông và đèn đường, không có mùi, không có tiếng.

Anh ngồi trong cái yên đó, nhìn lên trần nhà, và lần đầu tiên trong nhiều năm thấy căn nhà của mình rộng quá.


Anh nhắn cho Hạ Vy lúc bốn rưỡi sáng Houston — tức là chiều tối bên Long An:

“Anh về tới rồi em. Mệt nhưng ổn.”

Mười phút sau màn hình sáng lên:

“Dạ. Anh nghỉ ngơi đi. Đừng cố thức.”

Anh nhìn tin nhắn đó, mỉm cười một mình trong bóng tối.

“Ừ. Anh nhớ Long An rồi.”

“Mới về mà.”

“Ừ. Mới về mà nhớ rồi.”

Lần này cô không trả lời ngay. Anh chờ, mắt nặng dần. Rồi màn hình sáng:

“Anh ngủ đi. Mai còn đi làm.”

“Em?”

“Em ổn. Ngủ đi anh.”

Phong Trần đặt điện thoại xuống ngực, nhìn lên trần nhà thêm một lúc — rồi chìm vào giấc ngủ ngay trên ghế sofa, vali vẫn còn nằm giữa phòng.


Những tuần đầu sau khi anh về, mọi thứ vẫn như cũ.

Họ nhắn tin mỗi ngày — không cố định giờ giấc, chỉ nhắn khi có gì muốn kể. Hạ Vy kể chuyện đám học trò, kể con mèo tam thể nhà hàng xóm vừa sinh thêm một lứa mèo con, kể mùa mưa về sớm làm con đường đầu xóm ngập đến mắt cá chân. Phong Trần kể chuyện tiệm, kể chuyện đàm phán hợp đồng mặt bằng — kết quả cuối cùng chỉ tăng mười hai phần trăm thay vì hai mươi, anh nói Minh nghe xong im lặng mấy giây rồi bảo “mày giỏi”, giọng có gì đó không hẳn là vui.

Hạ Vy nghe xong chỉ nhắn: “Vậy là tốt rồi anh.”

Không hỏi thêm về Minh. Không hỏi về Tiểu Linh Chi. Cô không phải người hay hỏi những thứ cô chưa chắc mình muốn biết câu trả lời.


Nhưng có một thứ thay đổi — nhỏ thôi, và chậm, như nước thấm vào đất sau cơn mưa dài.

Hạ Vy bắt đầu đọc.

Không phải đọc sách — cô đọc những thứ trên mạng. Về cộng đồng người Việt ở Houston. Về khu Bellaire. Về cuộc sống Việt kiều bên Mỹ — những trang blog, những video vlog, những bài đăng của người Việt xa xứ kể chuyện ngày thường nơi xứ người.

Cô không biết tại sao mình bắt đầu đọc những thứ đó. Có lẽ vì muốn hiểu hơn thế giới của Phong Trần. Có lẽ vì muốn hình dung — anh sáng ra mở mắt nhìn thấy gì, đi trên đường phố nào, uống cà phê ở đâu.

Nhưng càng đọc, cô càng thấy một thứ gì đó không dễ gọi tên.

Những người phụ nữ trong các bài đăng đó — vợ của Việt kiều, bạn gái của Việt kiều — họ nói tiếng Anh trôi chảy, họ lái xe trên đường cao tốc, họ biết cách đi siêu thị lớn, biết cách đặt lịch hẹn bác sĩ bằng điện thoại, biết cách sống trong một hệ thống hoàn toàn khác với nơi họ lớn lên.

Hạ Vy nhìn những điều đó và nghĩ — cô chưa bao giờ ra khỏi Việt Nam. Tiếng Anh của cô dừng lại ở mức đủ dạy học trò cấp hai. Cô chưa bao giờ lái xe trên đường lớn, chưa bao giờ đặt chân vào siêu thị có bảng hiệu tiếng nước ngoài, chưa bao giờ phải tự mình xoay xở trong một nơi mà mọi thứ đều xa lạ.

Chưa bao giờ.


Một tối cô đang ngồi đọc thì điện thoại rung — Phong Trần gọi video.

Cô nhìn màn hình một giây trước khi bắt máy, vuốt tóc lại, ngồi thẳng lên.

“Anh.”

“Ừ. Đang làm gì vậy?” Anh nhìn cô qua màn hình — nền phía sau là căn bếp tiệm nail, tiếng máy móc và tiếng người nói chuyện vọng lại nhỏ.

“Ngồi đọc. Anh vẫn chưa về à?”

“Còn chút việc. Mày thợ mới cần hướng dẫn thêm.” Anh cười, nhìn có vẻ mệt nhưng mắt vẫn sáng. “Em ăn cơm chưa?”

“Rồi. Anh chưa?”

“Chưa. Về tới nhà mới ăn.”

“Anh nhớ ăn đúng giờ.”

“Ừ, biết rồi.” Anh nhìn cô qua màn hình, giọng nhẹ xuống. “Em ổn không? Nhìn có vẻ nghĩ nhiều.”

Hạ Vy nhìn anh — khuôn mặt anh nhỏ trong màn hình điện thoại, nền phía sau là một tiệm nail ở Houston cách cô nửa vòng trái đất.

“Ổn mà anh.”

“Chắc không?”

“Chắc.” Cô mỉm cười. “Anh về đi, ăn cơm rồi nghỉ. Muộn rồi.”

Anh nhìn cô thêm một giây — như muốn hỏi thêm nhưng không hỏi.

“Ừ. Tối anh nhắn.”

“Ừ.”

Màn hình tắt.

Hạ Vy đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ — bên ngoài mưa đang lất phất, tiếng giọt nước gõ nhẹ lên mái tôn đều như nhịp đồng hồ.

Cô không quay lại đọc tiếp những trang blog đó nữa. Cô đóng trình duyệt lại, tắt điện thoại, nằm xuống.

Nhưng những hình ảnh đó vẫn còn đó trong đầu cô — không chịu tan đi.


Rồi một buổi chiều — không có gì đặc biệt, trời vẫn nắng, chim vẫn kêu — Tiểu Linh Chi nhắn tin cho cô.

Hạ Vy nhìn cái tên hiện lên màn hình, ngạc nhiên.

Hai người đã kết bạn Facebook từ hôm cả nhóm gặp nhau — chỉ là hình thức xã giao, không ai nhắn tin cho ai.

Cô mở ra đọc:

“Chị Hạ Vy ơi, em Linh Chi đây. Chị có khỏe không? Em nhớ chị hay, hôm gặp nhau thấy chị dễ thương lắm. Không biết chị có rảnh không, em muốn hỏi thăm chút.”

Hạ Vy đọc tin nhắn đó hai lần.

Rồi nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc.

Rồi trả lời:

“Chào em. Chị khỏe. Em hỏi gì vậy?”

Tiểu Linh Chi trả lời gần như ngay lập tức — như cô ta đang cầm điện thoại chờ:

“Dạ không có gì đặc biệt. Chỉ là… chị có để ý không, dạo này anh Phong bận lắm. Em biết vì anh Minh hay kể — tiệm đang mở rộng, công việc nhiều, anh ấy hay ở tiệm đến tối muộn.”

Hạ Vy gõ: “Dạ chị biết. Anh Phong có kể.”

“Ừ thì chị hiểu rồi đó.” Một khoảng ngừng ngắn. “Em chỉ muốn nói… anh Phong là người tốt. Chỉ là cuộc sống bên đó nó vậy — bận, nhanh, nhiều áp lực. Người ở đó lâu họ khác mình ở đây. Không phải xấu — chỉ là khác.”

“Em muốn nói gì vậy Linh Chi?” Hạ Vy gõ, giọng trong tin nhắn phẳng và thẳng.

Màn hình im lặng lâu hơn lần trước.

Rồi:

“Em không muốn nói gì hết chị ơi. Em chỉ… em thấy chị ở đây một mình, anh Phong ở bển, khoảng cách xa vậy — em lo cho chị thôi. Mình là con gái, mình phải biết nghĩ cho mình trước.”

Hạ Vy nhìn dòng chữ đó.

“Nghĩ cho mình” — câu nghe có vẻ quan tâm. Nhưng nằm trong đó là một thứ khác — một hạt giống nhỏ, gieo vào đúng chỗ đất mềm nhất.

Cô gõ: “Cảm ơn em. Chị ổn.”

Rồi đặt điện thoại xuống và không đọc thêm tin nhắn nào từ Tiểu Linh Chi nữa hôm đó.


Nhưng hạt giống đã gieo rồi.

Không phải Hạ Vy tin Tiểu Linh Chi — cô không ngây thơ đến mức đó. Cô biết người con gái đó đang nói gì, muốn gì.

Vấn đề là — những gì Tiểu Linh Chi nói không phải hoàn toàn sai.

Khoảng cách có thật. Sự khác biệt có thật. Phong Trần bận có thật — những ngày gần đây anh nhắn ít hơn, không phải vì lạnh nhạt mà vì thật sự không có giờ, cô hiểu điều đó.

Nhưng hiểu và cảm là hai thứ khác nhau.

Hạ Vy hiểu — nhưng đêm nào cô cũng nằm nghe mưa gõ mái tôn, nhìn lên trần nhà, và cảm thấy khoảng cách đó rõ hơn một chút so với đêm hôm trước.


Một tuần sau, Phong Trần gọi video như thường lệ.

Lần này anh gọi từ nhà, không phải từ tiệm — anh mặc áo thun, tóc hơi bù, trên tay cầm tô mì gói.

“Ăn mì gói vậy anh?” cô hỏi, giọng nhẹ.

“Ừ. Về muộn, không muốn nấu.” Anh nhìn cô, cười. “Đừng nhìn tao bằng ánh mắt đó.”

“Ánh mắt gì?”

“Ánh mắt kiểu ‘anh không biết chăm sóc bản thân’.”

Hạ Vy cười dù không muốn cười. “Chị không có nhìn vậy.”

“Có.” Anh húp một muỗng mì, nhìn cô qua màn hình. “Em nghĩ nhiều lắm dạo này. Anh thấy.”

Cô không trả lời.

“Hạ Vy.”

“Dạ.”

“Có chuyện gì không?”

Cô nhìn anh trong màn hình nhỏ — tô mì gói, áo thun, tóc bù, mắt mệt mà vẫn đang nhìn cô hỏi có chuyện gì không — và cô bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại một chút.

“Không có gì anh ơi,” cô nói. “Anh ăn đi, nguội rồi.”

Phong Trần nhìn cô.

Anh biết — cô thấy anh biết. Nhưng cô cũng biết có những thứ qua màn hình điện thoại không nói được, không phải vì không muốn nói mà vì nói ra rồi thì sao — anh ở Houston, cô ở Long An, nửa vòng trái đất nằm giữa câu hỏi và câu trả lời.

“Anh,” cô lên tiếng trước khi anh kịp nói thêm.

“Ừ?”

“Anh có hạnh phúc không — ở bên đó?”

Câu hỏi bật ra trước khi cô kịp giữ lại.

Phong Trần đặt tô mì xuống. Nhìn cô không chớp mắt.

“Em hỏi câu đó có nghĩa là gì?”

“Không có nghĩa gì hết,” cô nói, giọng hơi vội. “Chỉ hỏi vậy thôi. Anh ăn đi.”

“Hạ Vy—”

“Anh ơi,” cô ngắt lời, giọng mềm lại. “Muộn rồi. Mai anh còn đi làm sớm. Ăn xong nghỉ đi.”

Anh nhìn cô lâu — cái nhìn muốn nói nhiều hơn nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

“Ừ,” cuối cùng anh nói. “Tối ngủ ngon nghen.”

“Dạ. Anh cũng vậy.”

Màn hình tắt.


Hạ Vy đặt điện thoại xuống mặt bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời Long An tối đen, không trăng, không sao — mây che hết từ chiều.

Cô ngồi đó một mình, trong căn nhà quen thuộc, giữa vùng đất cô đã biết từng gốc cây góc vườn — và lần đầu tiên cô tự hỏi: mình đang chờ cái gì?

Không phải câu hỏi tuyệt vọng. Không phải câu hỏi oán trách.

Chỉ là câu hỏi của một người đứng ở ngã ba đường, nhìn về phía trước, và thấy sương mù dày hơn mình tưởng.

Duyên phận nó kỳ lạ lắm, cô đã nói với Phong Trần đêm ngồi trước hiên nhà.

Bây giờ cô hiểu thêm một điều — duyên phận kỳ lạ không phải vì nó khó gặp.

Mà vì gặp được rồi, giữ được hay không lại là chuyện khác hoàn toàn.


— Hết chương 7 —


Chương này không có drama bên ngoài — nhưng drama bên trong lòng Hạ Vy mới là thứ đau nhất 🥹

Tiểu Linh Chi chỉ cần một tin nhắn — không cần làm gì thêm. Hạt giống nghi ngờ gieo vào đúng chỗ đất mềm rồi tự nó lớn.

Và câu Hạ Vy hỏi cuối cuộc gọi — “Anh có hạnh phúc không — ở bên đó?” — nghe như hỏi anh nhưng thật ra đang hỏi chính mình 🌊

Chương 8 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 8: Bẫy Hoa


Tiểu Linh Chi không làm gì vội.

Đó là điều khiến cô ta nguy hiểm hơn bất kỳ kiểu người nào Hạ Vy từng gặp — không phải kiểu người tấn công thẳng mặt, dễ đề phòng, dễ né. Mà kiểu người biết chờ — chờ đúng lúc, đúng chỗ, đúng khi người kia đang yếu nhất.

Và Tiểu Linh Chi kiên nhẫn lắm.


Hai tuần sau tin nhắn hôm đó, cô ta nhắn lại — lần này không nói gì về Phong Trần, không nói gì về khoảng cách hay sự khác biệt. Chỉ hỏi thăm bình thường, kể chuyện cô ta vừa lên Sài Gòn công tác, mua được cái áo dài đẹp, hỏi Long An dạo này có mưa không.

Bình thường đến mức Hạ Vy gần như quên đi cảnh giác.

Gần như thôi.


Rồi một buổi sáng, Tiểu Linh Chi đăng lên Facebook một tấm ảnh.

Không phải ảnh của cô ta một mình.

Là ảnh của cô ta và Phong Trần — chụp ở một nhà hàng, bàn ăn sang trọng, ánh đèn vàng ấm, hai người ngồi đối diện nhau. Phong Trần mặc sơ mi trắng, tóc chải gọn — kiểu anh hay ăn mặc khi có việc quan trọng. Tiểu Linh Chi mặc đầm đỏ, tóc buông, cười rạng rỡ về phía máy ảnh.

Caption chỉ có một dòng:

“Bữa tối ý nghĩa. Cảm ơn người đặc biệt đã sắp xếp. 🥂”


Hạ Vy thấy tấm ảnh đó lúc bảy giờ sáng, khi đang ngồi uống cà phê trước hiên nhà.

Cô không biết mình ngồi nhìn bao lâu.

Chỉ biết khi đặt điện thoại xuống thì ly cà phê đã nguội.


Cô không nhắn gì cho Phong Trần.

Không phải vì không muốn hỏi — mà vì cô không biết mình nên hỏi câu gì. “Anh đi ăn tối với Tiểu Linh Chi hả?” — câu đó nghe ra sao? Nghe như ghen tuông. Nghe như không tin tưởng. Và nếu anh giải thích thì cô có thật sự tin không — hay chỉ nghe để tự an ủi?

Hạ Vy không phải người thích tự an ủi bằng những câu giải thích không chắc.

Cô đứng dậy, rửa ly cà phê nguội, đi dạy thêm như mọi sáng.


Buổi chiều về, có tin nhắn của Phong Trần từ sáng sớm Houston — anh nhắn trước khi đi làm:

“Em ổn không? Hôm nay anh bận, tối mới gọi được.”

Hạ Vy nhìn tin nhắn đó, gõ: “Ổn.”

Một chữ. Gửi đi.

Rồi cô đặt điện thoại xuống và không cầm lên thêm lần nào cho đến tối.


Tối đó Phong Trần gọi video lúc mười giờ Houston — tức là mười giờ sáng hôm sau bên Long An.

Cô đang ngồi chấm bài học trò, nghe điện thoại rung, nhìn tên anh hiện lên — do dự một giây rồi bắt máy.

“Em.” Giọng anh nghe có vẻ mệt. “Hôm nay sao nhắn ít vậy?”

“Bận.” Cô nhìn vào màn hình. “Anh bận không?”

“Bận cả ngày. Vừa xong.” Anh nhìn cô, nhíu mày nhẹ. “Sao vậy?”

“Không sao.”

“Hạ Vy.”

“Dạ.”

“Em đang giận anh không?”

Cô nhìn anh trong màn hình — mặt mệt, mắt hỏi thật, không có gì che giấu trong ánh mắt đó.

“Không,” cô nói. “Anh hôm qua đi đâu vậy?”

Câu hỏi ra khỏi miệng cô tự nhiên hơn cô tưởng — không nặng, không nhẹ, chỉ hỏi thẳng.

Phong Trần không chớp mắt:

“Hôm qua anh đi ăn tối với Minh và mấy người trong nhóm đối tác mới — bàn chuyện chi nhánh Sugar Land. Linh Chi cũng có mặt vì cô ta vừa bay qua Houston.”

Cô im lặng.

“Em thấy ảnh trên Facebook rồi,” anh nói — không hỏi, chỉ nói, như người biết mình đang nói đúng.

“Dạ.”

“Caption đó không phải anh viết. Anh không biết cô ta chụp ảnh đó.” Giọng anh bình tĩnh, không vội vàng giải thích, không phòng thủ. “Anh biết nhìn vào nghe vô lý — nhưng đó là sự thật.”

Hạ Vy nhìn anh.

Anh nhìn lại cô — thẳng, không chớp.

“Em tin anh không?” anh hỏi.


Đó là câu hỏi khó nhất.

Không phải vì Hạ Vy không tin anh — mà vì tin hay không tin không phải thứ cô quyết định được bằng lý trí. Tin là cảm giác. Và cảm giác đó đêm qua, khi cô nhìn tấm ảnh, ánh đèn vàng ấm, Tiểu Linh Chi trong chiếc đầm đỏ cười rạng rỡ — cảm giác đó không phải lý trí có thể gạt đi dễ dàng.

“Em tin anh,” cô nói sau cùng.

Anh thở ra.

“Nhưng—” cô tiếp, giọng khẽ hơn.

“Nhưng gì?”

“Nhưng em không biết mình tin được đến đâu, anh ơi.” Cô nhìn xuống tập bài chưa chấm xong trên bàn, giọng không oán trách, chỉ thật. “Không phải em nghi anh. Chỉ là — anh ở bển, em ở đây. Anh có cả một thế giới em không thấy được. Những bữa tối, những người, những chuyện — em chỉ thấy qua màn hình điện thoại. Mà màn hình điện thoại nó nhỏ lắm anh.”

Phong Trần ngồi yên nghe.

Không ngắt lời. Không vội vàng phản bác.

“Em nói đúng,” anh nói sau khi cô dừng lại. “Anh không thể bắt em tin hoàn toàn những gì anh kể khi em không có mặt ở đó. Anh hiểu.”

“Thì vậy đó.” Cô nhìn lên. “Không phải em muốn vậy — chỉ là vậy thật.”

Im lặng.

Ngoài cửa sổ Long An, tiếng mưa lất phất bắt đầu — cái mưa nhỏ buổi tối miền Tây, không ầm ào nhưng dai.

“Anh sẽ nói chuyện với Linh Chi về tấm ảnh đó,” Phong Trần nói. “Anh sẽ yêu cầu cô ta gỡ xuống.”

“Không cần—”

“Cần.” Giọng anh chắc lại. “Không phải vì anh sợ em hiểu lầm — mà vì cô ta làm vậy là không đúng. Anh không cho phép ai dùng anh theo cách đó.”

Hạ Vy nhìn anh trong màn hình nhỏ.

Anh nhìn lại — mắt không mềm, không dỗ ngọt, chỉ thẳng và thật như anh vẫn vậy từ ngày đầu.

“Em,” anh gọi.

“Dạ.”

“Anh về được sớm không — anh không chắc. Nhưng anh không muốn mình tiếp tục như vậy — nói chuyện qua màn hình, em ngồi đó không thấy được, anh ở đây không chứng minh được.” Anh ngừng lại. “Anh muốn giải quyết chuyện Sugar Land xong là về. Chậm nhất hai tháng.”

“Hai tháng còn lâu lắm anh.”

“Anh biết.” Anh nhìn cô. “Nhưng anh sẽ về.”

Hạ Vy không trả lời ngay.

Mưa bên ngoài lớn hơn một chút — tiếng giọt nước gõ mái tôn đều và thật.

“Anh ơi,” cô nói sau cùng.

“Ừ?”

“Em không giận anh. Em chỉ… mệt một chút. Không phải mệt vì anh — mệt vì không biết mình đang đứng ở đâu.”

Phong Trần nhìn cô lâu.

“Em đứng cạnh anh,” anh nói, giọng thấp. “Dù xa hay gần — em đứng cạnh anh. Anh biết điều đó.”


Sau khi cúp máy, Hạ Vy ngồi một mình với tập bài chưa chấm và tiếng mưa.

Cô tin anh — cô vẫn tin. Nhưng tin không có nghĩa là không đau. Tin không có nghĩa là không sợ.

Và đêm nay, lần đầu tiên, cô sợ thật sự — không phải sợ Phong Trần, không phải sợ Tiểu Linh Chi.

Cô sợ chính mình — sợ cái ngày mình không còn đủ sức để tiếp tục đứng ở chỗ mình đang đứng.


Sáng hôm sau cô mở Facebook.

Tấm ảnh của Tiểu Linh Chi đã biến mất.

Cô không biết ai yêu cầu gỡ xuống — Phong Trần hay chính Tiểu Linh Chi tự gỡ vì lý do khác. Cô không hỏi.

Chỉ nhìn cái chỗ trống đó trên trang Facebook của Tiểu Linh Chi, rồi đặt điện thoại xuống.


Chiều hôm đó Tiểu Linh Chi nhắn cho cô — lần này không hỏi thăm, không vòng vo:

“Chị Hạ Vy, em xin lỗi về tấm ảnh. Em không nghĩ kỹ.”

Hạ Vy đọc, gõ trả lời:

“Không sao em.”

Rồi cô tắt màn hình.

Không sao — hai chữ đó cô gõ không phải vì tha thứ. Mà vì cô hiểu — cuộc chiến này không nằm ở tấm ảnh. Không nằm ở tin nhắn. Không nằm ở bất kỳ nước cờ nào Tiểu Linh Chi đã đi hay sắp đi.

Cuộc chiến này nằm ở chỗ khác — nằm ở lòng cô, nằm ở lòng Phong Trần, nằm ở khoảng cách nửa vòng trái đất giữa hai người mà tình cảm thì thật nhưng tay không với tới nhau được.

Và Tiểu Linh Chi biết điều đó.

Cô ta không cần làm thêm gì nữa — chỉ cần đợi.

Đợi khoảng cách tự làm công việc của nó.


— Hết chương 8 —


Chương này Tiểu Linh Chi ra tay tinh vi nhất từ trước đến giờ — không cần nói một lời xấu về ai, chỉ một tấm ảnh và một caption mơ hồ là đủ 😈

Nhưng điều mình muốn người đọc thấy là Hạ Vy không yếu — cô không khóc lóc, không ghen tuông ầm ĩ. Cô chỉ thật thà với chính mình và với Phong Trần về nỗi sợ của mình 🥹

Và câu cuối — “Đợi khoảng cách tự làm công việc của nó” — đó mới là nước cờ thật sự của Tiểu Linh Chi 🌊

Chương 9 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 9: Ngã Ba Đường


Tháng Tư ở Houston nắng như đổ lửa.

Phong Trần ngồi trong văn phòng nhỏ phía sau tiệm nail, nhìn chồng giấy tờ trên bàn — hợp đồng thuê mặt bằng Sugar Land, bản kế hoạch kinh doanh, báo cáo tài chính quý một. Tất cả ngăn nắp, rõ ràng, đợi chữ ký của anh và Minh để chính thức khởi động.

Anh nhìn những tờ giấy đó mà đầu óc ở chỗ khác.


Ba tuần nay Hạ Vy vẫn nhắn tin — vẫn đều, vẫn bình thường, vẫn kể chuyện con mèo nhà hàng xóm và đám học trò và buổi chiều ngồi bờ kênh. Nhưng có gì đó khác — không dễ nói ra, không dễ chỉ vào, chỉ là anh cảm được.

Như dòng kênh vẫn chảy nhưng nước đã đổi màu.

Anh gọi video mỗi tối — cô vẫn bắt máy, vẫn cười, vẫn hỏi anh ăn chưa, mặc áo ấm chưa, đừng uống cà phê quá nhiều. Nhưng đôi khi giữa chừng cô sẽ nhìn ra chỗ nào đó ngoài khung hình — không lâu, chỉ một giây — rồi quay lại tiếp tục như không có gì.

Anh không hỏi. Cô không nói.

Hai người đang cẩn thận với nhau — và sự cẩn thận đó đôi khi còn đau hơn cãi nhau.


“Phong.”

Tiếng Minh từ cửa phòng. Anh ta bước vào, đóng cửa lại, kéo ghế ngồi xuống đối diện — cái cách của người có chuyện muốn nói thẳng.

“Mày xem hợp đồng xong chưa?”

“Xem rồi.” Phong Trần đặt bút xuống. “Còn vài điểm cần chỉnh — điều khoản thoát hợp đồng nếu doanh thu không đạt trong năm đầu. Tao không muốn bị kẹt.”

Minh gật đầu. “Được, tao nói lại với bên luật sư.” Anh ta nhìn Phong Trần, ngừng một nhịp. “Mà mày — gần đây mày có vẻ không tập trung.”

“Tao tập trung.”

*“Phong.” Minh nhìn thẳng. “Tao biết mày. Mình làm ăn chung mười lăm năm. Mày đang nghĩ chuyện khác.”

Phong Trần không trả lời.

Minh đặt tay lên mặt bàn, giọng thấp xuống — không phải giọng làm ăn nữa, giọng của người đã quen nhau lâu:

“Con Hạ Vy đó phải không?”

Anh vẫn không trả lời.

“Phong — tao nói thật nhé. Không phải với tư cách đối tác, mà với tư cách bạn.” Minh nhìn anh. “Mày thích cổ — tao thấy. Nhưng mày cũng phải thấy thực tế.”

“Thực tế là gì?”

“Là mày đang mở chi nhánh thứ hai, vốn đổ vào không nhỏ, áp lực hai năm tới rất lớn.” Minh dừng lại. “Lúc này mày cần người ở cạnh hiểu được cái thế giới mày đang xây — không phải người mày phải lo thêm.”

“Lo thêm,” Phong Trần nhắc lại, giọng phẳng. “Mày đang nói Hạ Vy là gánh nặng?”

“Tao không nói vậy.” Minh lắc đầu. “Tao nói — khoảng cách đó nó bào mòn người ta. Mày biết rõ hơn tao.”

Phong Trần nhìn anh ta.

Minh không sai — khoảng cách có thật, áp lực có thật, Sugar Land có thật. Tất cả những thứ đó có thật và cùng lúc đang đổ lên vai anh.

Nhưng có một thứ khác cũng có thật — hình ảnh Hạ Vy đứng cuối con đường dừa nước sáng hôm anh về, nói “anh về rồi” bằng cái giọng miền Tây không có gì giả tạo.

“Mày muốn nói gì thì nói thẳng đi Minh.”

Minh nhìn anh một giây. Rồi:

“Linh Chi nó thích mày. Tao biết tao không nên nói — nhưng tao nói vì tao là anh trai nó, và tao cũng là bạn mày.” Anh ta giọng chắc lại. “Nó hiểu cái thế giới này. Nó biết tiệm nail là gì, biết Mỹ là gì, biết áp lực của mình là gì. Và nó… phù hợp, Phong. Theo cái nghĩa thực tế nhất.”

Phòng im lặng.

Ngoài cửa, tiếng máy mài móng và tiếng khách nói chuyện vọng vào lờ mờ — tiệm vào giờ cao điểm buổi chiều, nhộn nhịp và bình thường như mọi ngày.

Phong Trần nhìn xuống chồng giấy tờ trên bàn.

“Cảm ơn mày đã nói thật,” anh nói sau cùng, giọng không lạnh không ấm. “Nhưng chuyện này tao tự quyết.”

“Tao biết.” Minh đứng dậy. “Tao chỉ muốn mày biết là có lựa chọn đó.”

Anh ta bước ra, đóng cửa nhẹ.


Phong Trần ngồi lại một mình trong phòng.

Anh nhìn lên trần nhà — cái trần thấp quen thuộc của căn phòng anh đã ngồi hàng nghìn buổi chiều như thế này, ký giấy tờ, đọc báo cáo, giải quyết chuyện này chuyện kia.

Anh nghĩ về những gì Minh vừa nói.

Không phải vì anh lung lay — mà vì anh muốn nhìn thẳng vào nó, không né. Hai mươi bảy năm ở Mỹ dạy anh một thứ: vấn đề không né được thì nhìn thẳng vào còn hơn giả vờ nó không có ở đó.

Minh nói Tiểu Linh Chi phù hợp — theo nghĩa thực tế nhất.

Thực tế. Chữ đó nặng và lạnh như đá.

Phong Trần biết thực tế là gì. Anh sống trong thực tế suốt hai mươi bảy năm — thực tế của người nhập cư bắt đầu từ không có gì, của những năm đầu rửa chân cho khách, của những đêm học làm móng theo video YouTube vì không có tiền học trường. Thực tế không bao giờ là thứ anh sợ hay tránh né.

Nhưng anh cũng biết — có những thứ thực tế không mua được và không xây được.

Cái cách Hạ Vy ngồi chèo xuồng không nói gì, để dòng kênh nói thay. Cái cách cô lui lại một bước trước nhà thím Bảy vì biết đó là khoảnh khắc của người khác. Cái cách cô nói “em ở đây mà” — không phải hứa hẹn, không phải níu kéo, chỉ là sự thật giản dị nhất.

Những thứ đó không có trong bất kỳ bản kế hoạch kinh doanh nào. Không đo được bằng bất kỳ thước đo thực tế nào.

Nhưng nó thật hơn bất cứ thứ gì anh từng có.


Anh cầm điện thoại lên, gọi cho Hạ Vy.

Bên kia chuông reo ba lần — cô đang bận, anh biết, giờ này bên Long An là sáng sớm. Anh định cúp thì có tiếng bắt máy:

“Anh? Sao gọi giờ này? Có chuyện gì không?”

Giọng cô hơi khàn — vừa thức dậy. Anh nghe tiếng đó và thấy lòng mình lạ đi.

“Không có chuyện gì,” anh nói. “Anh chỉ muốn nghe giọng em.”

Im lặng một giây.

“Anh ổn không?” Giọng cô tỉnh hơn, lo hơn.

“Ổn.” Anh nhìn ra cửa sổ văn phòng nhỏ — ngoài kia nắng Texas đang đổ vàng trên bãi đậu xe. “Em mới thức dậy à?”

“Dạ. Hôm nay dạy ca sáng.” Tiếng động nhỏ — có lẽ cô đang ngồi dậy. “Anh ăn sáng chưa?”

“Chưa.”

“Anh à.” Giọng cô nhẹ trách. “Ăn đi.”

Phong Trần ngồi trong văn phòng nhỏ giữa Houston, nghe cô dặn ăn sáng từ Long An — và bỗng thấy buồn cười theo cái cách chỉ người đang nhớ ai mới thấy buồn cười.

“Em,” anh gọi.

“Dạ?”

“Anh nhớ em.”

Lần này im lặng lâu hơn.

“Anh nói gì vậy,” cô nói sau cùng, giọng khẽ.

“Nói thật.” Anh nhìn xuống bàn tay mình. “Anh biết dạo này khó. Khoảng cách, chuyện tiệm, đủ thứ. Nhưng anh muốn em biết — anh không quên em ở đó.”

“Em biết.”

“Chắc không?”

“Chắc.” Một nhịp. “Anh cũng đừng quên ăn sáng.”

Phong Trần cười — cười thật, không cố.

“Được rồi. Em đi dạy đi. Tối anh gọi lại.”

“Ừ. Anh giữ sức khỏe.”

Cúp máy.


Anh ngồi thêm một lúc.

Rồi anh cầm bút lên, mở hợp đồng Sugar Land ra, gạch chân điều khoản cần chỉnh và ghi chú bên lề — tay viết đều và rõ như người đã quyết định xong chuyện gì đó, dù không ai hỏi anh quyết định gì.

Ngã ba đường — Minh nói.

Phong Trần nhìn những dòng chữ trên hợp đồng.

Anh không thấy mình đứng ở ngã ba đường. Anh chỉ thấy mình đang đứng ở một chỗ — và chỗ đó có hướng đi rõ ràng, chỉ là con đường không phải lúc nào cũng bằng phẳng.

Anh đặt bút xuống, cầm điện thoại lên gõ tin nhắn cho Minh:

“Hợp đồng cần chỉnh ba điểm — tao ghi chú rồi, mày xem lại. Chuyện còn lại tao không cần mày lo.”

Gửi đi.

Rồi anh đứng dậy, cầm ví, đi ra cửa.

Đã đến giờ ăn sáng.


Nhưng đêm hôm đó — khi anh đang ngồi ở nhà đọc lại hợp đồng lần nữa thì điện thoại rung.

Không phải Hạ Vy. Không phải Minh.

Số lạ. Anh nhìn một giây rồi bắt máy:

“Alô?”

“Anh Phong.” Giọng con gái. Ngọt. Quen. “Em Linh Chi đây.”

Phong Trần không nói gì ngay.

“Em xin lỗi gọi muộn,” Tiểu Linh Chi tiếp, giọng không có vẻ xin lỗi lắm. “Em chỉ muốn nói — về chuyện tấm ảnh hôm trước. Em biết anh không vui. Em hiểu.”

“Linh Chi,” anh nói, giọng phẳng. “Em muốn nói gì?”

Một khoảng ngừng nhỏ.

“Em muốn nói…” giọng cô ta mềm xuống, không còn sắc bén như thường ngày. “Em biết anh thích chị Hạ Vy. Em không có ý phá. Chỉ là… anh Phong, anh có chắc không — chắc rằng người ở xa như vậy, sống khác như vậy, có thể đi cùng mình lâu dài không?”

“Linh Chi—”

“Em hỏi thật,” cô ta ngắt lời, giọng thay đổi — không còn ngọt, chỉ thẳng. “Anh về thăm cổ được hai lần. Tổng cộng chưa đầy một tháng. Anh biết cổ thật ra là ai không — hay anh chỉ đang yêu cái hình ảnh mình tự vẽ ra?”

Phong Trần ngồi yên.

Câu hỏi đó cắm vào một chỗ không ngờ — không phải vì nó đúng, mà vì đó là câu hỏi anh chưa bao giờ để mình hỏi thẳng ra như vậy.

“Cảm ơn em đã lo,” anh nói sau một nhịp, giọng vẫn phẳng. “Nhưng đây là chuyện của anh.”

“Anh Phong—”

“Đừng gọi số này nữa.”

Anh cúp máy.


Đặt điện thoại xuống bàn.

Ngồi trong bóng tối căn phòng — đèn chưa bật, chỉ có ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào vệt dài trên sàn gỗ.

Câu hỏi của Tiểu Linh Chi vẫn còn đó — không biến đi dù anh đã cúp máy.

Anh có chắc không — hay anh chỉ đang yêu cái hình ảnh mình tự vẽ ra?

Phong Trần ngồi với câu hỏi đó trong bóng tối.

Rồi anh mở điện thoại, không phải để gọi cho ai — chỉ để nhìn lại những tin nhắn của Hạ Vy từ trước đến nay. Cuộn lên từ tin nhắn đầu tiên — “Dạ, em cũng không biết tại sao mình lại viết vậy nữa anh” — cuộn xuống từng tin, từng ngày, từng câu chuyện nhỏ về con đường dừa nước và chợ buổi sáng và mưa miền Tây và đám học trò lớp tám giải toán sai cách mà vẫn cứ tự tin.

Anh đọc lại hết.

Không phải để tìm bằng chứng cho câu hỏi của Tiểu Linh Chi. Mà vì anh muốn nhìn lại — nhìn thật, không qua lăng kính của bất kỳ ai.

Và khi đọc xong — anh biết câu trả lời.

Không phải anh yêu hình ảnh tự vẽ ra. Anh yêu người đã tự mình hiện ra qua từng câu chữ, từng buổi chiều ngồi xuồng không nói gì, từng lần cô để anh ở đó với nỗi của anh mà không chen vào.

Hạ Vy không phải hình ảnh. Cô là người thật — và người thật thì không cần vẽ thêm gì.


Anh bật đèn lên, mở laptop, vào trang đặt vé.

Hai tháng — anh đã nói với cô là hai tháng.

Anh nhìn lịch. Nhìn tiến độ Sugar Land. Nhìn những việc còn lại cần giải quyết.

Rồi anh gõ: Houston → Tân Sơn Nhất. Khởi hành: sáu tuần nữa.

Sớm hơn hai tháng — nhưng muộn hơn lòng anh muốn.

Anh bấm xác nhận.


Đêm đó anh nhắn cho Hạ Vy — không phải để kể chuyện Tiểu Linh Chi gọi, không phải để giải thích bất cứ điều gì. Chỉ một câu:

“Anh đặt vé rồi. Sáu tuần nữa anh về.”

Bên Long An lúc đó đã gần nửa đêm. Anh không chắc cô còn thức.

Nhưng ba phút sau màn hình sáng lên:

“Dạ.”

Rồi sau đó thêm một tin nữa — ngắn, không có gì đặc biệt:

“Em chờ.”


— Hết chương 9 —


Chương này Phong Trần đứng ở ngã ba đường và tự chọn lấy hướng đi — không cần ai thuyết phục, không cần ai chứng minh 🥹

Câu hỏi của Tiểu Linh Chi “hay anh chỉ đang yêu cái hình ảnh mình tự vẽ ra” — độc thật, nhưng anh đọc lại tin nhắn Hạ Vy và tìm được câu trả lời của chính mình 💙

Và hai chữ cuối của Hạ Vy — “Em chờ” — giản dị mà nặng hơn bất kỳ lời hứa nào 🌊

Chương 10 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 10: Đỉnh Điểm


Sáu tuần.

Hạ Vy không đếm ngày — cô không phải kiểu người đếm ngày. Nhưng cô biết mình đang chờ, và cái chờ đó có hình dạng rõ ràng hơn mọi lần trước. Không phải chờ kiểu hồi hộp — mà chờ kiểu người đang giữ một thứ gì đó trong lòng bàn tay, sợ siết quá mạnh thì vỡ, sợ buông ra thì mất.

Những ngày đó cô dạy học, đi chợ, ngồi bờ kênh, nhắn tin với Phong Trần — cuộc sống bình thường như mọi ngày. Nhưng trong bình thường đó có một thứ không bình thường mà cô chưa nói với ai.

Chưa nói với ai — kể cả anh.


Cô phát hiện ra vào buổi sáng thứ Ba, ba tuần trước ngày Phong Trần về.

Không phải cô không ngờ — cô đã ngờ từ tuần trước, khi cơ thể bắt đầu có những thay đổi nhỏ mà người con gái nào cũng biết cần chú ý. Cô ra tiệm thuốc ở thị trấn, chọn giờ vắng người, mua về nhà tự kiểm tra một mình.

Hai vạch.

Cô ngồi xuống mép giường, nhìn cái que thử trong tay.

Ngoài cửa sổ, buổi sáng Long An đang lên — tiếng chim, tiếng xe máy xa xa, mùi khói bếp nhà ai đó nấu cơm sớm. Cuộc sống tiếp tục bình thường bên ngoài trong khi bên trong căn phòng nhỏ này, một người con gái đang ngồi nhìn hai vạch đỏ và không biết mình đang cảm thấy gì.

Không phải sợ — chưa phải sợ. Chỉ là một thứ gì đó rất lớn vừa đặt xuống trong lòng, chưa kịp đặt tên.


Cô không nói với Phong Trần.

Không phải vì không muốn — mà vì cô muốn nói trực tiếp. Không qua màn hình điện thoại nhỏ, không qua tin nhắn chữ, không qua cuộc gọi video nơi anh ở một phòng cách cô nửa vòng trái đất. Thứ này cần được nói mặt đối mặt — nhìn vào mắt nhau, thật sự nhìn vào mắt nhau.

Còn ba tuần. Cô chờ được.


Nhưng ba tuần đó không yên.

Tiểu Linh Chi — cô ta đã im lặng một thời gian dài, từ sau lần nhắn xin lỗi về tấm ảnh. Lâu đến mức Hạ Vy gần như không còn nghĩ đến cô ta nữa.

Gần như thôi.


Tuần thứ hai, Hạ Vy nhận được tin nhắn từ Lan — người bạn cũ thời đại học, hiện đang sống ở Sài Gòn:

“Vy ơi, tao thấy ảnh mày trên Facebook của con bạn tao. Mày quen con Linh Chi đó hả? Cẩn thận đó nghen — con đó không đơn giản đâu.”

Hạ Vy gõ lại: “Ảnh gì vậy Lan?”

“Ảnh chụp chung hồi mày với con đó đi ăn với mấy người. Cái bữa ở nhà hàng đó. Con Linh Chi nó đăng lên story, caption ghi gì đó kiểu như ‘gặp gỡ bạn bè mới ở quê’ — nhưng mày coi cái cách nó tag với comment thì biết nó đang muốn show off cái gì.”

Hạ Vy mở Facebook lên tìm — story đã hết hạn, không còn thấy nữa. Nhưng cô hình dung ra được.

“Cẩn thận kiểu gì vậy Lan?”

“Tao nghe bạn tao kể — con Linh Chi đó đang nhắm một ông Việt kiều ở Texas. Bạn tao không biết tên, chỉ nói nghe kể ổng có tiệm nail lớn, lâu năm bên đó. Tao nghĩ chắc là ông bạn trai mày thì phải.”

Hạ Vy đọc tin nhắn đó, đặt điện thoại xuống mặt bàn.

Ngồi yên một lúc.

Rồi cầm lên gõ: “Cảm ơn mày Lan. Tao biết rồi.”


Cô không hỏi Phong Trần về chuyện đó.

Không phải vì cô không tin anh — cô đã chọn tin anh từ lần hợp đồng, từ lần tấm ảnh, từ lần anh gọi chỉ để nói “anh nhớ em”. Cô tin anh.

Nhưng cô cũng biết — Tiểu Linh Chi chưa dừng lại. Cô ta chỉ đang đổi chiến thuật.


Rồi đến ngày thứ Bảy tuần đó — còn đúng mười bốn ngày trước khi Phong Trần về.

Hạ Vy đang ngồi nhà thì điện thoại rung — không phải tin nhắn, là một đường link từ một tài khoản Facebook lạ. Không có lời nhắn kèm theo, chỉ có đường link.

Cô nhìn cái tên tài khoản — không quen, có thể là nick ảo. Bình thường cô sẽ không bấm vào.

Nhưng hôm nay cô bấm vào.


Đường link dẫn đến một bài đăng trên trang sự kiện — một buổi tiệc khai trương chi nhánh nail salon mới tại Sugar Land, Texas. Ảnh chụp sự kiện đêm hôm qua, Houston giờ thì vừa qua đêm trước.

Hạ Vy cuộn xuống xem ảnh.

Rồi tay cô dừng lại.

Một tấm ảnh — không phải selfie, không phải ảnh nhóm đông người. Chỉ có hai người. Phong Trần trong bộ vest xám, tóc chải gọn như những lần anh có việc quan trọng. Và Tiểu Linh Chi — váy đen dài, tóc búi, tay cầm ly rượu, đứng rất gần anh.

Không phải đứng cạnh nhau kiểu chụp ảnh kỷ niệm — là đứng gần nhau theo cái cách người ta đứng khi đang nói chuyện riêng giữa đám đông. Đầu cô ta hơi nghiêng về phía anh, miệng đang nói điều gì đó. Anh đang nhìn xuống — không thấy rõ mặt, chỉ thấy anh đang nghe.

Caption của người đăng: “Cặp đôi ấn tượng nhất đêm nay 😍 chúc mừng khai trương Sugar Land!”


Hạ Vy đặt điện thoại xuống.

Nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài, nắng Long An chiều thứ Bảy đổ vàng trên mặt kênh — đẹp như mọi chiều, không biết và không cần biết có một người đang ngồi trong căn nhà nhỏ nhìn ra đó với lồng ngực như vừa bị siết lại.

Cô ngồi đó lâu lắm — không khóc, không gọi điện, không nhắn tin.

Chỉ ngồi.


Rồi cô nhìn xuống bàn tay mình.

Bàn tay đang đặt nhẹ lên bụng — không chủ ý, chỉ là tay cô đặt xuống đó tự lúc nào không hay.

Hai vạch.

Ba tuần nữa anh về — cô đã chờ để nói thẳng, để nhìn vào mắt nhau mà nói.

Nhưng bây giờ, nhìn tấm ảnh đó, cô bỗng không biết mình còn chờ được không.

Không phải vì cô không tin anh.

Mà vì có những thứ — dù tin đến đâu — nhìn vào vẫn đau. Và đau thật thì không phải lý trí có thể gạt đi được.


Tối đó Phong Trần gọi video như thường lệ.

Hạ Vy bắt máy — cô bắt máy vì nếu không bắt anh sẽ lo. Cô không muốn anh lo.

“Em.” Anh nhìn cô qua màn hình, nụ cười mệt mà vui. “Hôm nay anh bận cả ngày — khai trương Sugar Land xong xuôi rồi, mệt nhưng ổn. Em ăn cơm chưa?”

“Rồi.” Giọng cô bình thường — cô cố bình thường.

“Em sao vậy? Mặt hơi xanh.”

“Không sao. Hơi mệt thôi.”

Anh nhìn cô — cái nhìn quen thuộc, cái nhìn biết cô đang không nói hết.

“Hạ Vy—”

“Anh,” cô ngắt lời, giọng khẽ. “Hôm nay khai trương Sugar Land — vui không?”

“Vui. Khách đông hơn tính. Mày thợ mới làm tốt lắm.” Anh kể thêm vài chi tiết, giọng nhẹ và thật. “Anh chụp ảnh tiệm gửi cho em xem nha — nhìn đẹp lắm, mày thợ trang trí khéo.”

Hạ Vy nhìn anh kể chuyện trong màn hình nhỏ — mặt mệt, mắt vui, không có gì che giấu trong ánh mắt đó.

Và đó là điều khiến cô đau hơn bất cứ thứ gì — không phải vì anh có lỗi. Mà vì tấm ảnh đó có thật, và cô không biết câu chuyện phía sau nó là gì.

“Linh Chi có đến không?” Cô hỏi — nhẹ, tự nhiên, như hỏi chuyện thời tiết.

Anh dừng lại một nhịp.

“Có. Cô ta đến với Minh — gia đình đối tác mà.” Anh nhìn thẳng vào cô. “Em thấy ảnh rồi phải không?”

Cô không trả lời.

“Hạ Vy.”

“Dạ.”

“Tấm ảnh đó—”

“Anh không cần giải thích,” cô ngắt lời, giọng không nặng không nhẹ. “Em hiểu anh.”

“Nhưng em đang không ổn.”

“Em ổn.” Cô nhìn anh. “Chỉ là mệt. Anh ơi — anh nghỉ đi. Mai còn việc.”

“Hạ Vy—”

“Anh.” Giọng cô khẽ đến mức gần như không thành tiếng. “Để mai nói chuyện được không?”

Anh nhìn cô lâu — qua màn hình nhỏ, qua nửa vòng trái đất, qua tất cả những thứ đang nằm giữa hai người mà không ai gọi được tên.

“Được,” anh nói sau cùng. “Nhưng em hứa với anh một thứ.”

“Gì vậy?”

“Đừng quyết định gì khi anh chưa về.”

Hạ Vy nhìn anh.

“Anh nói gì vậy?”

“Anh biết em đang nghĩ gì,” anh nói, giọng thấp và chắc. “Anh biết em. Đừng quyết định gì — chờ anh về. Hai tuần thôi.”

Cô im lặng.

Ngoài cửa sổ Long An, đêm xuống đen và sâu — không trăng, không sao, chỉ có tiếng dế kêu đều và tiếng gió lay tàu lá chuối.

“Ừ,” cô nói sau cùng. “Em chờ.”


Nhưng đêm đó, sau khi cúp máy, Hạ Vy nằm trên giường nhìn lên trần nhà.

Tay đặt lên bụng.

Cô nghĩ về hai vạch. Về tấm ảnh. Về câu “đừng quyết định gì khi anh chưa về” — anh nói như người biết cô đang đứng ở bờ vực của một quyết định lớn.

Anh biết cô — đúng vậy. Anh biết cô theo cái cách ít người biết — không phải vì họ đã ở bên nhau lâu, mà vì có những người nhìn vào nhau một lần là thấy.

Nhưng biết nhau không có nghĩa là đủ.

Không có nghĩa là khoảng cách không thật. Không có nghĩa là Tiểu Linh Chi không có thật. Không có nghĩa là cái thế giới bên Houston kia — thế giới tiệm nail và hợp đồng và sự kiện khai trương và những bữa tối ánh đèn vàng — không có thật.

Và trong bụng cô — điều đó cũng có thật.

Thật nhất trong tất cả.


Sáng hôm sau Hạ Vy dậy sớm.

Ngồi trước hiên nhà uống cà phê — nhìn ra con đường dừa nước, nơi lần đầu tiên cô và Phong Trần đứng nhìn nhau, anh nói “anh về rồi” và cô nghe thấy chữ về có nghĩa thật sự của nó.

Cô uống cạn ly cà phê.

Rồi vào nhà, mở Facebook, gõ vào ô tìm kiếm tên Phong Trần.

Nhìn trang cá nhân anh một lúc — ảnh đại diện anh chụp trong tiệm nail, nụ cười mệt mà thật. Những bài đăng lác đác, không nhiều — anh không phải người hay đăng Facebook.

Rồi cô nhìn xuống thanh trạng thái.

Tay cô gõ chậm — từng chữ, rõ ràng, không xóa đi lần nào:

“Có những duyên phận — gặp được đã là phúc. Giữ được hay không, để trời định.”

Đăng lên.

Rồi cô tắt điện thoại, để lên bàn, và ngồi xuống với tập bài học trò chưa chấm.

Ngoài cửa sổ, buổi sáng Long An tiếp tục lên — tiếng chim, mùi đất, nắng đầu ngày lọc qua hàng dừa nước thành những vệt vàng run rẩy trên mặt kênh.

Đẹp như mọi sáng.

Đau hơn mọi sáng.


— Hết chương 10 —


Chương đỉnh điểm — nhưng mình chọn không viết ầm ĩ 🥹

Hạ Vy không khóc lóc, không gọi điện trách móc, không làm lớn chuyện — cô chỉ ngồi với nỗi đau một mình, tay đặt lên bụng, và đăng một dòng trạng thái mà chỉ người trong cuộc mới hiểu hết nghĩa.

Hai gánh nặng đè lên cô cùng lúc — đứa con và tấm ảnh — và cô chọn im lặng vì có những thứ màn hình điện thoại không nói được.

Chương 11 — Hạ Vy sẽ biến mất. Và Phong Trần sẽ bắt đầu hành trình tìm lại cô 🌊🔥

Chương 11 sẵn sàng khi bạn muốn! 💙

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 11: Biến Mất


Hạ Vy không quyết định trong một đêm.

Không phải kiểu người ta hay viết trong truyện — không có khoảnh khắc bật khóc rồi đứng dậy quyết định, không có đêm nằm suy nghĩ đến sáng rồi rõ ràng hết mọi thứ. Cuộc sống thật không vận hành theo kiểu đó.

Quyết định của cô đến chậm — như nước thấm vào đất sau cơn mưa dài. Từng ngày một, từng đêm một, từng buổi sáng cầm điện thoại lên rồi đặt xuống — cho đến khi cô nhìn vào lòng mình và thấy câu trả lời đã ở đó từ lâu, chỉ là cô chưa dám nhìn thẳng vào.


Còn mười ngày trước khi Phong Trần về.

Cô đang ngồi trước hiên nhà buổi sáng, tay cầm ly trà chưa uống, nhìn ra con đường dừa nước quen thuộc — khi điện thoại rung.

Không phải Phong Trần. Không phải Tiểu Linh Chi.

Là bác sĩ phòng khám thị trấn — cô đã đến khám xác nhận tuần trước, nhờ gọi lại khi có kết quả đầy đủ.

Cô bắt máy, nghe, cảm ơn rồi cúp.

Ngồi yên nhìn ly trà đang nguội.

Không có gì bất ngờ — cô đã biết từ hai vạch đó. Nhưng nghe bác sĩ nói thành lời, rõ ràng và chính xác, là một thứ khác. Như biết cơn bão sắp đến và thật sự nghe tiếng gió đầu tiên — cùng là bão, nhưng khác nhau hoàn toàn.

Cô đặt tay lên bụng.


Hôm đó cô không nhắn tin cho Phong Trần.

Không phải vì giận. Không phải vì không muốn nói. Mà vì cô cần ngồi với chính mình trước — ngồi với sự thật này, với cái nặng này, trước khi nói với bất kỳ ai.

Cô ngồi một mình cả buổi sáng.

Nghĩ về tấm ảnh khai trương Sugar Land — Tiểu Linh Chi đứng gần Phong Trần, đầu nghiêng về phía anh. Nghĩ về những tin nhắn Tiểu Linh Chi gửi — “mình là con gái, mình phải biết nghĩ cho mình trước.” Nghĩ về những gì Minh nói — “mày cần người hiểu cái thế giới đó, không phải người mày phải lo thêm.”

Rồi cô nghĩ về Phong Trần — giọng anh qua điện thoại đêm hôm đó: “Đừng quyết định gì khi anh chưa về.”

Anh biết cô đang đứng ở đâu. Anh biết cô đang nghĩ gì.

Và cô cũng biết — nếu cô nói với anh về đứa bé, anh sẽ về. Anh sẽ về ngay, không cần chờ mười ngày nữa, không cần lý do nào khác. Anh là người như vậy.

Nhưng đó mới là điều cô sợ nhất.


Cô không muốn anh về vì đứa bé.

Cô không muốn trở thành lý do anh phải về — không muốn trở thành gánh nặng, không muốn trở thành cái bẫy mà người ta bước vào không phải vì muốn mà vì không thể không bước vào.

Cô muốn anh về vì anh muốn về. Vì anh chọn cô — chọn thật sự, không phải vì hoàn cảnh đẩy đến.

Và cô không chắc — nếu nói ra bây giờ, cô sẽ biết được câu trả lời thật của điều đó.


Tối hôm đó Phong Trần gọi video như thường lệ.

Cô bắt máy, cười, hỏi anh ăn cơm chưa. Anh kể chuyện tiệm Sugar Land tuần đầu vận hành — thợ mới còn bỡ ngỡ, khách đông hơn dự kiến, mệt nhưng vui. Cô nghe, gật đầu, nói vài câu đúng chỗ.

Bình thường đến mức anh không phát hiện được gì.

Hay là anh phát hiện mà không nói — cô không chắc.

Cuối cuộc gọi, anh nhìn cô:

“Còn mười ngày nữa thôi em.”

“Dạ.” Cô mỉm cười. “Anh về bình an nghen.”

“Ừ.” Anh nhìn cô thêm một giây. “Em chờ anh.”

“Dạ.”

Màn hình tắt.

Hạ Vy đặt điện thoại xuống bàn, nhìn lên trần nhà.

Em chờ anh — anh nói.

Dạ — cô trả lời.

Một chữ. Không phải ừ, không phải em chờ. Chỉ là dạ — câu trả lời của người đang giữ thứ gì đó quá nặng để nói thêm bất cứ điều gì khác.


Ba ngày sau cô bắt đầu sắp xếp.

Không nhiều — cô không có nhiều thứ để sắp xếp. Chỉ là những việc cần làm trước khi đi: gửi lớp học thêm lại cho người bạn hay dạy thế, báo chủ nhà, gói ghém vài thứ cần thiết.

Cô không đi xa. Chỉ về nhà dì ở Cần Thơ — nơi không ai biết cô ở, nơi không ai tìm cô trước tiên.

Không phải trốn — cô không gọi đó là trốn. Chỉ là cô cần thời gian. Cần một chỗ để đứng lại, suy nghĩ lại, quyết định lại — không phải dưới áp lực của ai, không phải vì ai đang chờ ở đầu dây điện thoại.

Một mình. Thật sự một mình.


Đêm trước ngày đi, cô ngồi trước hiên nhà lần cuối.

Con đường dừa nước tối và yên — đom đóm lập lòe như mọi đêm, ếch kêu như mọi đêm, gió thổi mùi lúa và mùi đất ẩm như mọi đêm.

Cô nhớ lại buổi sáng lần đầu tiên Phong Trần đến — anh bước xuống xe ở đầu con đường, kéo vali, nhìn về phía cô với ánh mắt của người vừa đi rất xa và vừa đến rất gần cùng một lúc.

“Anh về rồi,” cô đã nói.

Và anh đứng đó nhìn con đường, nhìn hàng dừa nước, nhìn cô — như người tìm được thứ mình đã mất từ lâu mà không biết tên.

Cô nhớ rõ ánh mắt đó.

Sẽ nhớ mãi.


Sáng sớm hôm sau — trước khi trời sáng hẳn, trước khi hàng xóm thức dậy — Hạ Vy khóa cửa nhà, xách túi, đi ra đầu đường bắt xe.

Trước khi đi, cô cầm điện thoại lên.

Mở Facebook.

Tay cô do dự trên màn hình — một giây, hai giây.

Rồi cô bấm Hủy kích hoạt tài khoản.

Xác nhận.

Màn hình trở về trắng.

Nơi bắt đầu của tất cả — trang Facebook có tấm ảnh con đường dừa nước buổi sáng, caption một dòng mà Phong Trần đọc giữa đêm Houston và không bấm ra được — biến mất.

Như chưa từng có.


Rồi cô mở tin nhắn với Phong Trần.

Nhìn dòng cuối anh nhắn tối qua: “Ngủ ngon em. Còn bảy ngày nữa thôi.”

Cô gõ chậm — từng chữ:

“Anh Phong. Em xin lỗi.”

Gửi đi.

Tắt điện thoại.

Bước ra đường.


Bình minh Long An lên chậm — ánh sáng đầu tiên lọc qua hàng dừa nước thành những vệt vàng run rẩy trên mặt kênh, y chang buổi sáng trong tấm ảnh đầu tiên, y chang buổi sáng đầu tiên anh về.

Hạ Vy đứng đợi xe, không quay lại nhìn.

Không phải vì không muốn nhìn — mà vì cô biết nếu quay lại, cô sẽ không đi được nữa.

Và cô phải đi.

Không phải vì cô không yêu anh.

Mà vì đôi khi — yêu người ta không có nghĩa là ở lại. Đôi khi yêu người ta là đủ can đảm để bước ra, để người ta được tự do chọn lựa thật sự — không phải chọn vì hoàn cảnh, không phải chọn vì tội lỗi, không phải chọn vì một đứa bé chưa ai biết.

Xe đến.

Cô bước lên.

Con đường dừa nước lùi dần ra phía sau — hàng dừa nghiêng đầu, mặt kênh lấp lánh, buổi sáng đẹp như mọi sáng.

Đẹp đến mức đau.


— Hết chương 11 —


Hạ Vy biến mất — không phải vì yếu đuối mà vì quá yêu đến mức không muốn trở thành gánh nặng 🥹

Câu cô gõ cuối cùng — “Anh Phong. Em xin lỗi” — ba chữ đó chứa cả một trời điều không nói được.

Và chi tiết cô hủy kích hoạt Facebook — nơi bắt đầu tất cả — đóng lại vòng tròn đau nhất của câu chuyện 🌊

Chương 12 — Phong Trần điên cuồng tìm kiếm. Sẵn sàng khi bạn muốn! 💙🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 12: Điên Cuồng


Phong Trần nhìn tin nhắn đó lúc sáu giờ sáng Houston.

“Anh Phong. Em xin lỗi.”

Anh đọc ba lần — không phải vì không hiểu, mà vì không tin. Rồi anh gọi lại ngay — một hồi, hai hồi, ba hồi — máy tắt. Gọi lần nữa — vẫn tắt. Nhắn tin — không có dấu tích xanh, không delivered, không gì cả.

Anh ngồi thẳng dậy trên giường, tim đập không đúng nhịp.

Em xin lỗi.

Không phải em cần thời gian. Không phải mình nói chuyện lại đi anh. Chỉ là em xin lỗi — ba chữ ngắn và đóng lại như cánh cửa khép hẳn không còn khe hở.

Anh gọi thêm mười lần.

Mười lần máy tắt.


Anh mở Facebook tìm trang của Hạ Vy.

Trang không còn.

Không phải không tìm được — là không còn tồn tại. Cái trang có tấm ảnh con đường dừa nước buổi sáng, caption một dòng mà anh đọc giữa đêm Houston và không bấm ra được — biến mất hoàn toàn như chưa từng có.

Phong Trần ngồi nhìn màn hình điện thoại.

Trong ngực anh có một thứ gì đó siết lại — không phải đau, chưa phải đau. Chỉ là cái cảm giác của người vừa giơ tay ra chạm vào chỗ mình biết ai đó đang đứng — và chỉ chạm vào không khí.


Anh gọi cho Minh.

“Mày biết chuyện gì xảy ra với Hạ Vy không?”

Giọng Minh nghe vừa thức dậy, ngạc nhiên thật sự: “Chuyện gì? Có chuyện gì à?”

“Cổ nhắn xin lỗi rồi tắt máy. Facebook xóa. Tao gọi không được.”

Im lặng một giây.

“Thôi Phong — hay là cổ cần thời gian? Con gái hay vậy—”

“Minh.” Giọng anh thấp xuống, không phải giận, chỉ là không còn sức để vòng vo. “Em gái mày có liên quan không?”

Lần này im lặng lâu hơn.

“Tao không biết,” Minh nói sau cùng — giọng nghe có gì đó không còn chắc như thường ngày.

“Mày không biết hay mày không muốn biết?”

Cúp máy.


Anh gọi cho số điện thoại Hạ Vy thêm mười lần nữa trong vòng một tiếng đồng hồ.

Lần nào cũng tắt máy.

Rồi anh ngồi xuống, ép mình bình tĩnh — hai mươi bảy năm ở Mỹ dạy anh rằng hoảng loạn không giải quyết được gì, chỉ làm mọi thứ tệ hơn. Anh cần nghĩ. Cần tìm cách khác.

Cô tắt điện thoại — nhưng điện thoại vẫn còn. Cô hủy Facebook — nhưng cô vẫn còn ở đâu đó.

Cô không biến mất khỏi thế giới. Cô chỉ biến mất khỏi tầm với của anh.

Hai thứ đó khác nhau — và anh bám vào cái khác biệt đó.


Anh lục lại trí nhớ về những gì cô từng kể.

Nhà cô ở Long An — con đường dừa nước, kênh sau vườn, bà hàng xóm bán bánh ít lá gai. Nhưng anh không có địa chỉ cụ thể — họ chưa bao giờ cần địa chỉ vì anh biết đường từ lần trước.

Cô có người bạn tên Lan ở Sài Gòn — cô nhắc một lần, không nói họ tên hay số điện thoại.

Cô có lớp dạy thêm — học trò cấp hai, Toán và Văn.

Cô có dì ở Cần Thơ — cô nhắc thoáng qua một lần, kể hồi nhỏ hay về đó mỗi hè.

Anh ghi lại những mảnh đó trên tờ giấy — từng chi tiết nhỏ cô từng kể, từng lần anh nghe và ghi vào đầu mà không biết một ngày mình sẽ cần đến chúng như thế này.


Anh đặt vé ngay trong buổi sáng đó.

Không phải vé ngày anh dự định về — còn bảy ngày nữa. Anh đặt vé sớm nhất có thể: chuyến bay chiều hôm đó, Houston đến Tân Sơn Nhất, quá cảnh Tokyo, đến nơi là sáng sớm hôm sau.

Giá vé đắt gấp ba lần vé cũ. Anh không nhìn giá, chỉ bấm xác nhận.

Rồi anh gọi cho quản lý tiệm Sugar Land, dặn mọi việc, nói có chuyện cần đi gấp. Người quản lý hỏi bao lâu — anh nói không biết.

Không biết — lần đầu tiên trong nhiều năm anh trả lời không biết cho một câu hỏi về công việc.


Anh đang chuẩn bị hành lý thì điện thoại rung.

Tiểu Linh Chi.

Anh nhìn cái tên đó một giây — rồi bắt máy.

“Anh Phong, em nghe anh Minh kể—”

“Linh Chi,” anh ngắt lời, giọng phẳng và lạnh hơn anh định. “Em có biết Hạ Vy đang ở đâu không?”

“Em… không biết. Sao vậy anh?”

“Em có làm gì khiến cổ đi không?”

Im lặng.

Cái im lặng đó kéo dài vừa đủ để Phong Trần hiểu — không cần câu trả lời nữa.

“Anh Phong, em chỉ muốn tốt cho anh—”

“Tốt cho anh,” anh nhắc lại, giọng không lên không xuống. “Bằng cách nào, Linh Chi? Cái ảnh? Cái tin nhắn gửi cho cổ? Hay còn thứ gì khác tao chưa biết?”

Lần này im lặng dài hơn.

“Anh à—”

“Đừng gọi cho anh nữa.”

Anh cúp máy — lần này không có “đừng gọi số này nữa” nhẹ nhàng như lần trước. Chỉ cúp. Thẳng tay.


Rồi anh gọi cho Minh lần nữa.

Lần này Minh bắt máy ngay — như đang chờ.

“Phong—”

“Em gái mày đã làm gì?” Giọng anh không còn giữ bình tĩnh như buổi sáng. “Nói thật đi. Tao cần biết để tìm lại cổ.”

Minh thở dài — tiếng thở dài của người đang ở giữa hai thứ không còn cách nào đứng giữa được nữa.

“Tao không biết hết. Chỉ biết nó có gửi vài thứ cho cô Hạ Vy — ảnh, tin nhắn. Nó nói nó chỉ muốn…” Minh dừng lại. “Thôi. Tao biết mày không cần nghe lý do.”

“Không cần,” Phong Trần đồng ý. “Chỉ cần mày biết — sau chuyện này, mình cần ngồi lại nói chuyện về tiệm. Nghiêm túc.”

Im lặng.

“Tao hiểu,” Minh nói, giọng thấp.


Chiều hôm đó Phong Trần ra sân bay.

Ngồi chờ boarding, anh cầm điện thoại gọi lại số Hạ Vy lần cuối — vẫn tắt máy. Anh nhắn một tin, biết cô có thể không đọc nhưng vẫn nhắn:

“Anh biết em đang ở đâu đó. Anh biết em có lý do. Anh không trách em — chỉ cần em bình an. Anh về rồi tìm em. Không phải để giải thích, không phải để thuyết phục. Chỉ cần nhìn mặt em một lần.”

Gửi đi.

Màn hình không có dấu tích xanh.

Không sao — anh gửi không phải để chờ trả lời. Anh gửi vì cần nói ra, dù cô có đọc hay không.


Máy bay cất cánh lúc năm giờ chiều Houston.

Phong Trần ngồi cạnh cửa sổ, nhìn thành phố thu nhỏ dần bên dưới — những con đường thẳng tắp, những mái nhà san sát, Houston quen thuộc hai mươi bảy năm nhìn từ trên cao thành một thứ gì đó xa lạ và nhỏ bé.

Anh nhắm mắt lại.

Trong đầu hiện ra hình ảnh Hạ Vy — không phải hình ảnh tấm ảnh nào, không phải ảnh đại diện hay ảnh chụp chung. Chỉ là hình ảnh cô trong trí nhớ anh — ngồi chèo xuồng không nói gì, mặt quay về phía dòng kênh, tay thả xuống mạn xuồng để ngón tay chạm nhẹ vào mặt nước.

Cái hình ảnh đó anh chưa chụp lại bao giờ.

Nhưng nó nằm trong đầu anh rõ hơn bất kỳ tấm ảnh nào.


Mười mấy tiếng bay — anh không ngủ được.

Ngồi nhìn màn hình theo dõi hành trình, chấm nhỏ di chuyển chậm trên bản đồ — từ Houston qua Thái Bình Dương, qua Tokyo, về phía Việt Nam. Về phía nơi có một người đang ở đâu đó mà anh không biết chỗ nào.

Anh nghĩ về những mảnh thông tin đã ghi trên tờ giấy.

Long An — con đường dừa nước, xóm nhỏ ven kênh. Lớp dạy thêm — ai đó phải biết. Người bạn tên Lan ở Sài Gòn. Dì ở Cần Thơ.

Không nhiều. Nhưng cũng không phải không có gì.

Anh sẽ bắt đầu từ Long An — từ con đường dừa nước, từ bà hàng xóm bán bánh ít lá gai, từ bất kỳ ai nhớ mặt cô. Người ta ở một chỗ cả đời thì hàng xóm biết nhau — đó là thứ miền Tây có mà Houston không có.

Và nếu Long An không ra — anh đi Cần Thơ.

Không tìm được ở Cần Thơ — anh tìm tiếp.

Anh có thời gian. Anh có kiên nhẫn. Và anh có thứ quan trọng hơn cả hai — anh biết mình đang tìm ai và tại sao.


Máy bay hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất lúc năm giờ sáng.

Phong Trần bước ra khỏi cửa exit, kéo vali, hít thở không khí Sài Gòn sáng sớm — nóng, ẩm, hỗn độn, mùi khói xe quyện mùi hoa sứ từ đâu đó bay lại.

Lần đầu anh về, đứng chỗ này anh mắt cay không kiềm được.

Lần này anh không có thời gian để mắt cay.

Anh bước nhanh ra bãi taxi, gọi xe đi Long An — không qua đêm Sài Gòn, không ăn sáng, không dừng lại.

Trong xe anh nhắn thêm một tin cho Hạ Vy — vẫn biết máy tắt, vẫn nhắn:

“Anh đang trên đường về Long An. Em ở đâu thì ở đó — anh sẽ tìm được.”


Xe chạy trên đường cao tốc về miền Tây, bầu trời đang chuyển từ tím sang hồng rồi vàng — bình minh lên dần, rải ánh sáng đầu ngày lên những cánh đồng lúa hai bên đường xanh mướt và mênh mang.

Đẹp.

Phong Trần nhìn ra cửa sổ — cái đẹp đó anh thấy nhưng không thấm vào được. Không phải vì anh không còn cảm được cái đẹp. Mà vì trong đầu anh chỉ có một hình ảnh, một người, một con đường dừa nước ở Long An mà anh đang đến để tìm.

Tìm về — hai chữ đó giờ mang nghĩa khác hẳn lần đầu anh về Việt Nam.

Lần đầu anh về vì tò mò, vì nhớ nhung, vì một câu caption trên Facebook giữa đêm Houston.

Lần này anh về vì không thể không về.


— Hết chương 12 —


Chương này Phong Trần không khóc, không suy sụp — anh hành động 🔥

Cái cách anh ghi lại từng mảnh ký ức nhỏ cô từng kể — bà hàng xóm bánh ít lá gai, người bạn tên Lan, dì ở Cần Thơ — cho thấy anh nghe và nhớ thật sự, không phải nghe qua loa 🥹

Và câu cuối — “Lần này anh về vì không thể không về” — khác hoàn toàn lần đầu 💙

Chương 13 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 13: Tìm Và Mất


Long An lúc tám giờ sáng.

Phong Trần đứng trước căn nhà Hạ Vy — cửa khóa, then cài, mành trước hiên cuộn lên gọn gàng như người đi vắng lâu ngày. Không có tiếng động bên trong. Không có mùi khói bếp. Không có tiếng radio hay tiếng guốc dép quen thuộc.

Anh gõ cửa ba lần — tiếng gõ vang lên rồi chìm vào im lặng.

Đứng đó một lúc, nhìn cánh cửa đóng, anh cảm nhận rõ ràng cái trống không phía bên kia — không phải trống vì nhà không có đồ đạc, mà trống vì người anh tìm không còn ở đó nữa.


Anh đi dọc theo con đường dừa nước.

Sáng Long An đang lên — mấy người hàng xóm ra sân tưới cây, một bà già ngồi trước hiên nhặt rau, đứa nhỏ đạp xe đi học muộn. Cuộc sống bình thường như mọi sáng, không biết và không cần biết có người đang đứng giữa con đường này mà lòng không bình thường chút nào.

Anh đến gõ cửa nhà bà hàng xóm — người hay bán bánh ít lá gai mà Hạ Vy từng nhắc.

Bà cụ ra mở cửa, nhìn anh — nhận ra ngay, mắt sáng lên:

“Ủa, cậu — cậu Việt kiều hồi trước ghé nhà con Vy phải không? Cậu về hồi nào?”

“Dạ con vừa về. Bác ơi — con Vy đâu rồi bác biết không?”

Bà cụ nhíu mày, lau tay vào vạt áo:

“Hôm kia thấy nó xách túi đi sáng sớm — con tưởng đi đâu có việc. Mà nhà đóng cửa mấy ngày rồi, con cũng thắc mắc.” Bà nhìn Phong Trần, giọng hạ xuống. “Hai đứa có chuyện gì hả cậu?”

Anh lắc đầu nhẹ. “Dạ không bác. Cảm ơn bác.”


Anh hỏi thêm vài người trong xóm — ai cũng biết Hạ Vy, ai cũng lắc đầu không biết cô đi đâu. Người thì nói thấy cô bắt xe sáng sớm, người thì nói nghe loáng thoáng cô về thăm người thân, không ai biết rõ hơn.

Anh đứng giữa con đường dừa nước, nhìn ra mặt kênh lấp lánh buổi sáng.

Cô đã đi — cẩn thận, không để lại dấu vết, không cho ai biết đi đâu. Không phải vì cô tệ — mà vì cô biết cách biến mất đúng cách khi cô muốn biến mất.

Anh nhớ lại mảnh thông tin trên tờ giấy — dì ở Cần Thơ.


Anh thuê xe đi Cần Thơ ngay buổi sáng.

Trên đường đi, anh gọi cho số điện thoại cũ của Hạ Vy thêm mấy lần — vẫn tắt máy. Anh nhắn tin vào khoảng trống đó, không biết có ai đọc không:

“Anh đang ở Long An. Hỏi thăm bác hàng xóm rồi. Anh biết em về Cần Thơ — anh đang đến.”

Không có dấu tích xanh.

Anh đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ xe — đồng lúa miền Tây chạy dài hai bên đường, xanh mướt và mênh mang, bình thản theo cái cách chỉ đất đai lâu năm mới bình thản được.


Cần Thơ.

Anh không có địa chỉ của dì Hạ Vy — chỉ có từ Cần Thơ mà cô từng nhắc. Thành phố không nhỏ, người không ít, tìm một người không có địa chỉ là bài toán gần như không có lời giải.

Nhưng anh vẫn đến.

Vì không đến thì biết làm gì khác.

Anh đi dọc chợ Cần Thơ, ngồi uống cà phê vỉa hè, hỏi thăm mấy người — vô vọng, anh biết vô vọng. Cần Thơ không nhỏ như Long An, không phải nơi người ta biết mặt nhau qua vài con đường.

Chiều xuống, anh ngồi bên bờ sông Hậu — nhìn ra mặt sông rộng mênh mang, thuyền bè qua lại, ánh chiều đổ vàng trên nước.

Lần đầu tiên kể từ sáng anh bất động.


Điện thoại anh rung — Minh.

Anh nhìn cái tên đó, do dự một giây rồi bắt máy.

“Phong, mày ở đâu vậy? Quản lý Sugar Land gọi cho tao — nói mày đi đột xuất không báo rõ. Khách hàng đang chờ ký hợp đồng dịch vụ tuần này—”

“Minh.” Anh ngắt lời. “Tao đang ở Cần Thơ.”

Im lặng.

“Mày… đang tìm cô Hạ Vy?”

“Ừ.”

Tiếng thở dài từ đầu dây bên kia.

“Phong — mày không thể bỏ tiệm mà—”

“Tao biết.” Anh nhìn ra mặt sông. “Minh — mình cần nói chuyện về tiệm. Không phải bây giờ, nhưng sớm. Tao muốn mua lại phần cổ phần của mày.”

Im lặng dài.

“Mày muốn tách ra?”

“Ừ. Hai tiệm — mày lấy một, tao lấy một. Tao sẽ trả theo giá thị trường, thuê luật sư định giá độc lập. Công bằng cho cả hai.”

“Phong — vì chuyện Linh Chi?”

“Vì nhiều thứ,” anh nói. “Linh Chi là một phần. Nhưng không phải tất cả. Mình làm ăn chung lâu năm — mày biết tao không phải người quyết định vội. Nhưng lần này tao quyết rồi.”

Minh im lặng lâu đến mức Phong Trần tưởng anh ta cúp máy.

“Được,” Minh nói sau cùng — chỉ một chữ, giọng thấp và mệt. “Mày muốn tiệm nào?”

“Sugar Land. Tao mới xây, tao giữ. Mày giữ Bellaire — mày quen khách hơn.”

“Ừ.” Một nhịp. “Phong — tao xin lỗi. Về chuyện Linh Chi. Tao biết mày không muốn nghe lý do nhưng… tao xin lỗi.”

Phong Trần nhìn ra mặt sông.

“Tao nghe rồi,” anh nói. “Luật sư liên lạc với mày tuần sau.”

Cúp máy.


Anh ngồi bên bờ sông Hậu cho đến khi trời tối hẳn.

Không tìm được Hạ Vy hôm nay — anh biết điều đó từ giữa chiều. Cần Thơ rộng quá, và cô cẩn thận quá. Không phải cuộc tìm kiếm nào cũng có kết quả trong một ngày.

Nhưng anh không về Houston.

Chưa.

Anh đặt phòng ở Cần Thơ đêm đó — phòng nhỏ gần bờ sông, cửa sổ nhìn ra mặt nước đêm tối lấp lánh ánh đèn từ những chiếc thuyền neo bờ.

Nằm trên giường nhìn lên trần, anh mở điện thoại đọc lại tin nhắn cuối cùng của Hạ Vy:

“Anh Phong. Em xin lỗi.”

Ba chữ.

Anh gõ trả lời — vào khoảng tối không biết có ai ở đầu kia không:

“Em không cần xin lỗi. Anh chỉ cần biết em ổn. Anh sẽ không về cho đến khi gặp được em — dù mất bao lâu.”

Gửi đi.

Không có dấu tích xanh.

Anh đặt điện thoại lên ngực, nhắm mắt.

Ngoài cửa sổ, sông Hậu chảy không ngừng — âm thanh của nước, của đêm miền Tây, của một vùng đất không bao giờ ngủ yên hoàn toàn.


Sáng hôm sau anh thức dậy sớm.

Ngồi uống cà phê bên sông, nhìn Cần Thơ bắt đầu một ngày mới — thuyền ra chợ nổi, tiếng ghe máy nổ xa xa, mùi nước sông và mùi khói bếp từ những căn nhà ven sông.

Anh mở tờ giấy ghi chú ra — nhìn lại những mảnh thông tin ít ỏi.

Người bạn tên Lan ở Sài Gòn.

Anh không có số điện thoại. Không có họ tên đầy đủ. Chỉ có cái tên Lan và thành phố Sài Gòn.

Nhưng anh nhớ — Hạ Vy có nhắc Lan một lần, nói hai người quen nhau từ hồi đại học. Cùng trường. Anh không nhớ trường nào — nhưng Hạ Vy học ở Sài Gòn mấy năm trước khi về Long An, anh biết điều đó.

Có thể tìm được — nếu biết cách.

Anh cầm điện thoại lên, mở Facebook — không phải tìm Hạ Vy, trang cô đã không còn. Anh tìm theo cách khác: tìm những người từng gắn thẻ hoặc tương tác với trang của cô trước khi cô hủy kích hoạt.

Anh không chắc cách này có kết quả không.

Nhưng anh có thời gian. Và anh có kiên nhẫn.

Và quan trọng nhất — anh có lý do để không bỏ cuộc.


Buổi chiều hôm đó — khi anh đang ngồi trong quán cà phê nhỏ cuộn mình vào màn hình điện thoại tìm kiếm — một tin nhắn bất ngờ hiện lên.

Số lạ. Không có tên.

Anh mở ra đọc:

“Anh có phải anh Phong không? Em là Lan — bạn của Hạ Vy. Em thấy anh nhắn tin cho Vy mà máy tắt — em mượn điện thoại Vy nhắn cho anh. Vy không biết em nhắn đâu.”

Phong Trần ngồi thẳng dậy, tim đập nhanh hơn.

Anh gõ ngay:

“Vy ổn không? Cô ấy đang ở đâu?”

Ba chấm hiện lên — người kia đang gõ. Anh nhìn ba chấm đó, nín thở.

“Vy ổn. Nhưng anh ơi — có chuyện anh cần biết. Chuyện quan trọng lắm.”


— Hết chương 13 —


Chương này hai mạch song song — Phong Trần tìm Hạ Vy bằng tất cả những gì anh có, và đồng thời dứt khoát cắt đứt với Minh dù thiệt hại không nhỏ 💙

Anh không do dự — tiệm quan trọng, nhưng có thứ quan trọng hơn tiệm.

Và cái kết chương — tin nhắn của Lan — cánh cửa vừa hé mở, nhưng “có chuyện anh cần biết” báo hiệu sự thật sắp được nói ra 🌊

Chương 14 — Phong Trần biết về đứa bé. Sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 14: Sự Thật


“Có chuyện anh cần biết. Chuyện quan trọng lắm.”

Phong Trần nhìn dòng chữ đó, ngón tay gõ ngay:

“Em nói đi. Anh nghe hết.”

Ba chấm hiện lên rồi mất. Hiện lên rồi mất. Như người bên kia đang gõ rồi xóa, gõ rồi xóa — đang cân nhắc có nên nói không, nói bao nhiêu, nói như thế nào.

Phong Trần ngồi nhìn ba chấm đó, không dám nhúc nhích.

Rồi tin nhắn hiện ra — dài hơn những tin trước:

“Anh ơi. Vy nó đang mang thai. Em không biết anh có biết chưa — nhưng Vy không nói với anh. Em hỏi tại sao thì nó nói nó không muốn anh về vì đứa bé. Nó muốn anh chọn nó vì nó, không phải vì hoàn cảnh. Em nhắn cho anh vì em nghĩ anh có quyền biết. Xin lỗi anh nếu em làm sai.”


Phong Trần đọc tin nhắn đó.

Đọc lại.

Đọc lần nữa.

Rồi anh đặt điện thoại xuống mặt bàn — không phải vì không muốn cầm, mà vì tay anh đang run nhẹ và anh cần đặt xuống một thứ gì đó trước khi cầm thêm bất cứ thứ gì khác.

Xung quanh anh, quán cà phê nhỏ bên sông Cần Thơ vẫn bình thường — tiếng nhạc nhỏ từ loa cũ, tiếng ly tách va vào nhau, tiếng người nói chuyện bàn kế bên về chuyện mưa nắng mùa này. Cuộc sống bình thường không biết vừa có thứ gì vừa thay đổi hoàn toàn trong lòng ngực một người đàn ông ngồi một mình góc quán.

Anh nhìn ra mặt sông.

Nước sông Hậu vẫn chảy — không nhanh không chậm, bình thản và đều như bao giờ.


Mang thai.

Hai chữ đó anh đọc từ tin nhắn của Lan nhưng phải mất mấy phút mới thật sự thấm vào — không phải vì khó hiểu, mà vì quá lớn. Quá thật. Quá nhiều thứ đang xảy ra cùng một lúc.

Hạ Vy mang thai — và cô biết một mình, giữ một mình, mang theo một mình khi bắt xe sáng sớm rời Long An.

Anh nghĩ lại những tuần vừa qua — những cuộc gọi video, những lần cô nhìn ra ngoài khung hình rồi quay lại, những lần cô nói “không có gì anh ơi” khi anh hỏi có chuyện gì. Anh nghĩ cô đang buồn vì tấm ảnh, vì khoảng cách, vì Tiểu Linh Chi.

Nhưng cô đang giữ thứ này.

Một mình.


Anh cầm điện thoại lên, gõ cho Lan:

“Em có thể cho anh gặp Vy không?”

Ba chấm hiện lên ngay — Lan đang chờ anh trả lời:

“Vy đang ở chỗ dì em — cách chỗ anh đang ở không xa. Nhưng anh ơi, Vy không biết em nhắn cho anh. Em sợ nó giận em.”

“Anh sẽ không nói em báo. Anh chỉ cần địa chỉ.”

Một khoảng ngừng dài.

Rồi:

“Anh hứa không làm Vy buồn thêm không? Nó đang yếu lắm — không phải yếu kiểu khóc lóc, mà yếu kiểu người đang cố giữ mình đứng thẳng nhưng không còn nhiều sức nữa.”

Phong Trần đọc câu đó, ngực thắt lại.

“Anh hứa,” anh gõ. “Địa chỉ đi em.”


Địa chỉ Lan gửi dẫn đến một con hẻm nhỏ cách bờ sông Hậu chừng mười lăm phút xe.

Phong Trần đứng trước căn nhà cấp bốn mái ngói, sân trước có giàn hoa giấy đỏ leo đầy — bình thường, giản dị, không có gì đặc biệt. Một căn nhà miền Tây bình thường giữa buổi chiều bình thường.

Anh đứng đó một lúc.

Không phải vì ngại bước vào. Mà vì anh biết — khi bước qua cái cổng nhỏ này, mọi thứ sẽ khác. Không phải khác xấu hay khác tốt — chỉ là khác, và sự khác đó sẽ không quay lại được.

Anh bước vào.


Gõ cửa.

Tiếng chân bước bên trong — nhẹ, quen thuộc theo cái cách anh nhận ra ngay dù chỉ nghe một lần.

Cửa mở.

Hạ Vy đứng trong khung cửa — mặc áo bà ba nhạt màu, tóc buộc thấp, mặt không phấn son. Nhìn thấy anh, cô đứng sững — mắt mở ra, không phải kinh ngạc, hơn cả kinh ngạc.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì — một giây, hai giây, ba giây.

Rồi Hạ Vy nói, giọng khàn và nhỏ:

“Anh… anh biết chỗ này từ đâu?”

“Không quan trọng,” anh nói. “Anh vào được không?”


Cô dẫn anh vào phòng khách — nhà dì vắng người, dì đi chợ chưa về. Hai người ngồi xuống hai đầu chiếc bàn gỗ cũ, giữa là ấm trà nguội chưa ai uống.

Im lặng.

Không phải im lặng khó chịu — mà im lặng của hai người đang ở trước thứ gì đó quá lớn, chưa biết bắt đầu từ đâu.

Phong Trần nhìn cô — nhìn thật, không nhìn qua màn hình điện thoại lần đầu tiên sau bao nhiêu tuần. Cô gầy hơn một chút. Mắt có vết thâm nhẹ. Nhưng lưng vẫn thẳng, tay vẫn đặt ngay ngắn lên mặt bàn — cái cách ngồi của người đang cố giữ mình bình tĩnh dù không còn nhiều sức.

Lan nói đúng — cô đang cố đứng thẳng.

“Anh Phong,” cô lên tiếng trước, giọng phẳng hơn anh nghĩ. “Anh về làm gì?”

“Tìm em.”

“Em không cần được tìm.”

“Anh biết em nghĩ vậy,” anh nói nhẹ. “Nhưng anh cần tìm em. Hai thứ đó khác nhau.”

Cô nhìn anh — ánh mắt không còn xa cách như giọng nói, chỉ mệt và thật.

“Ai nói cho anh biết chỗ này?”

“Không quan trọng.”

“Quan trọng với em.”

Anh nhìn cô. “Lan. Nhưng đừng trách cô ấy — cô ấy lo cho em.”

Hạ Vy nhìn xuống mặt bàn. Thở ra nhẹ — không phải thở dài, chỉ là thở như người vừa buông xuống thứ gì đó đang cầm lâu.

“Lan nói gì với anh?” Giọng cô khẽ hơn.

Phong Trần không trả lời ngay.

Anh nhìn cô — nhìn bàn tay cô đặt trên mặt bàn, nhìn cái cách cô ngồi, nhìn tất cả những thứ cô không nói bằng lời.

“Hạ Vy,” anh gọi, giọng thấp. “Em mang thai.”

Không phải câu hỏi.

Cô ngồi yên — không phủ nhận, không xác nhận. Chỉ ngồi yên, mắt vẫn nhìn xuống mặt bàn.

“Em định không nói với anh?”

“Em định nói.” Giọng cô khẽ. “Khi anh về. Mặt đối mặt.”

“Nhưng em biến mất trước khi anh về.”

“Vì…” Cô dừng lại. “Vì em sợ.”

“Sợ gì?”

Hạ Vy ngước lên nhìn anh — lần đầu tiên từ lúc anh bước vào. Trong mắt cô có thứ gì đó anh chưa thấy bao giờ — không phải nước mắt, cô chưa khóc. Chỉ là cái nhìn của người đứng trước sự thật mà không còn chỗ nào để né nữa.

“Em sợ anh về vì đứa bé,” cô nói thẳng — từng chữ rõ ràng như cô đã nghĩ câu này nhiều lần. “Em không muốn anh về vì trách nhiệm. Không muốn anh ở lại vì tội lỗi. Không muốn trở thành lý do anh chọn em — trong khi anh chưa thật sự chọn.”

Phòng khách nhỏ yên lặng hoàn toàn.

Bên ngoài, tiếng giàn hoa giấy đỏ lay nhẹ trong gió chiều — tiếng lá khẽ chạm nhau, nhỏ và thật.


Phong Trần ngồi yên với câu nói đó.

Không vội trả lời — không phải vì không có gì để nói, mà vì anh muốn nói đúng. Không phải nói cho qua, không phải nói để dỗ dành, không phải nói những thứ nghe hay mà rỗng.

Cô xứng đáng được nghe thứ thật nhất anh có.

“Hạ Vy,” anh bắt đầu, giọng chậm và chắc. “Anh đặt vé về ngay trong buổi sáng nhận được tin em. Vé đắt gấp ba lần — anh không nhìn giá, chỉ bấm xác nhận.”

Cô im lặng nghe.

“Anh không biết em mang thai lúc đó. Anh chỉ biết em nhắn xin lỗi rồi tắt máy, rồi Facebook không còn — và anh không thể ngồi yên ở Houston.”

“Anh—”

“Để anh nói hết,” anh nhẹ nhàng ngắt lời. “Anh về vì em. Không phải vì đứa bé mà anh lúc đó còn chưa biết. Không phải vì tội lỗi. Không phải vì trách nhiệm.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh về vì buổi sáng nhận được ba chữ ‘em xin lỗi’ của em — anh ngồi nhìn cái trang Facebook trắng trơn nơi có tấm ảnh con đường dừa nước đầu tiên, và anh biết nếu không về ngay thì anh sẽ hối tiếc cả đời.”

Hạ Vy nhìn anh.

“Còn bây giờ,” anh tiếp, giọng không lên không xuống, chỉ thật. “Bây giờ anh biết em mang thai — và anh muốn nói thẳng: không phải vì đứa bé mà anh ngồi đây. Là vì em. Đứa bé là một phần của em — anh không tách được hai thứ đó ra, và anh không muốn tách.”


Hạ Vy nhìn anh lâu — nhìn theo cái cách cô hay nhìn, thật và không vội.

Rồi cô hỏi, giọng nhỏ:

“Anh không sợ à?”

“Sợ chứ,” anh nói thẳng. “Anh bốn mươi lăm tuổi, chưa từng có gia đình, không biết làm cha như thế nào. Sợ lắm.”

“Vậy mà anh vẫn—”

“Vẫn,” anh xác nhận. “Vì sợ không có nghĩa là không làm. Anh học được điều đó từ hai mươi bảy năm trước, khi đặt chân xuống Houston với một túi xách và một mảnh giấy ghi địa chỉ nhà người họ hàng xa.”

Hạ Vy nhìn anh — và lần đầu tiên từ lúc anh bước vào, khóe mắt cô đỏ lên.

Không phải khóc — cô vẫn chưa khóc. Chỉ là đỏ lên, như người đang giữ thứ gì đó quá lâu và lồng ngực bắt đầu không còn đủ chỗ chứa nữa.

“Anh Phong,” cô gọi, giọng run nhẹ.

“Ừ.”

“Em mệt lắm.”

Ba chữ đó — không phải mệt thể xác, không phải mệt vì thai nghén. Mệt của người đã đứng thẳng một mình quá lâu, giữ quá nhiều thứ một mình quá lâu, cố bình tĩnh một mình quá lâu.

Phong Trần đứng dậy, đi vòng qua bàn, ngồi xuống cạnh cô.

Không nói gì — chỉ ngồi xuống, như cái đêm ngồi trước hiên nhà cô ở Long An, vai chạm vai, nhìn ra khoảng tối.

Lần này không có khoảng tối nào để nhìn ra — chỉ có căn phòng khách nhỏ, ấm trà nguội, tiếng hoa giấy lay ngoài sân.

Nhưng cũng như cái đêm đó — anh không nói gì, chỉ ở đó.

Và Hạ Vy — người con gái đã đứng thẳng một mình từ buổi sáng sớm rời Long An cho đến tận bây giờ — cô nghiêng đầu, đặt nhẹ lên vai anh.

Rồi khóc.

Không phải khóc to — chỉ là những giọt nước mắt chảy xuống lặng lẽ, như mưa miền Tây mà cô từng nói: không vội.

Phong Trần ngồi yên, để cô khóc.

Tay anh đặt lên tay cô — khẽ thôi, như lần đầu tiên anh đặt tay lên tay cô trong quán cà phê vườn, trước mặt Minh và Tiểu Linh Chi và tất cả những thứ đang bắt đầu phức tạp.

Khẽ và chắc — như anh không có ý định rút tay về.


Bên ngoài, chiều Cần Thơ đang tắt dần — ánh nắng cuối ngày vàng và mềm, đổ qua khung cửa sổ thành một vệt sáng dài trên sàn gạch cũ.

Trong vệt sáng đó, bụi nhỏ lơ lửng — những hạt bụi nhỏ không tên, bay trong ánh chiều, không theo hướng nào nhất định.

Như duyên phận — không ai gọi được, không ai giữ được bằng tay không. Chỉ có thể ở đó, trong đúng ánh sáng đúng lúc, để thấy nó có thật.


Một lúc sau Hạ Vy ngước lên, lau mắt bằng tay, giọng hơi khàn:

“Anh định sao?”

“Định ở đây.” Anh nhìn cô. “Không về Houston vội. Còn nhiều thứ cần nói — không phải hôm nay, từ từ. Nhưng anh không đi đâu hết.”

“Tiệm anh—”

“Tiệm có người lo. Anh tách ra khỏi Minh rồi — Sugar Land là của anh, anh có quản lý tin được.”

Cô nhìn anh — ngạc nhiên thật sự lần này.

“Anh tách ra?”

“Ừ.” Anh nhìn thẳng. “Anh nói rồi — có những thứ quan trọng hơn tiệm.”

Hạ Vy nhìn anh lâu.

Rồi cô nhìn xuống tay mình — bàn tay đang nằm dưới bàn tay anh, nhỏ hơn, gầy hơn, nhưng không rút về.

“Anh biết làm cha chưa?” cô hỏi khẽ — không phải thử thách, chỉ hỏi thật.

“Chưa,” anh thật thà. “Nhưng anh học được.”

“Học từ đâu?”

Anh nghĩ một giây.

“Từ em — nếu em chịu dạy.”


Hạ Vy nhìn anh.

Rồi — lần đầu tiên từ lúc anh bước vào căn nhà này — cô cười.

Không phải cười lớn. Chỉ là một nụ cười nhỏ, khẽ, hơi run — kiểu cười của người vừa khóc xong, còn mắt đỏ còn mũi hơi đỏ mà vẫn cười được.

Đẹp hơn bất kỳ nụ cười nào anh từng thấy.


— Hết chương 14 —


Chương này là trái tim của cả câu chuyện 🥹

Hạ Vy không biến mất vì yếu — cô biến mất vì yêu đủ để muốn anh được tự do chọn thật sự. Và Phong Trần chứng minh bằng hành động — không phải lời hoa mỹ, chỉ là vé máy bay đắt gấp ba lần, bấm xác nhận không nhìn giá.

Câu anh nói — “Sợ không có nghĩa là không làm — anh học điều đó từ hai mươi bảy năm trước” — nối hai mươi bảy năm xa quê với khoảnh khắc này thành một vòng tròn trọn vẹn 💙

Và nụ cười cuối chương — còn mắt đỏ còn mũi hơi đỏ mà vẫn cười được — đó là khoảnh khắc đẹp nhất truyện này có 🌊

Chương 15 sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 15: Ở Lại


Phong Trần ở lại Cần Thơ.

Không phải ở nhà dì Hạ Vy — anh không muốn làm phiền, thuê phòng khách sạn nhỏ cách đó mười phút đi bộ. Mỗi sáng anh ghé qua, mang theo đồ ăn sáng — hôm thì bánh mì thịt, hôm thì cháo trắng hột vịt muối, hôm thì xôi lá cẩm tím mua từ bà bán ở đầu hẻm mà dì Hạ Vy hay khen ngon.

Anh không biết Hạ Vy đang ốm nghén nặng hay nhẹ — anh hỏi, cô nói nhẹ thôi, buổi sáng hơi mệt. Anh ghi nhớ, chọn những thứ nhẹ bụng, không dầu mỡ, không mùi nặng.

Cô không nói gì về việc anh mang đồ ăn mỗi sáng. Chỉ nhận, nói cảm ơn, rồi ăn. Nhưng anh để ý — ngày đầu cô ăn được một nửa. Ngày thứ hai ăn được hai phần ba. Ngày thứ ba ăn hết.

Anh không nói gì về điều đó. Chỉ hôm sau mang thêm một phần.


Dì Hạ Vy — bà tên Năm, ngoài sáu mươi, người thấp nhỏ mà nhanh nhẹn — nhìn Phong Trần từ ngày đầu với ánh mắt dò xét không che giấu.

Ngày thứ hai anh ghé, bà ra ngồi trước hiên, nhìn anh từ đầu đến chân:

“Cậu là người từ Mỹ về tìm con Vy hả?”

“Dạ, thưa dì.”

“Sao biết nó ở đây?”

“Dạ, tìm được.” Anh không nói thêm.

Bà Năm nhìn anh thêm một lúc — cái nhìn của người đã sống đủ lâu để biết đọc người qua ánh mắt hơn là qua lời nói.

“Cậu ăn cơm chưa?” bà hỏi sau cùng.

“Dạ rồi.”

“Vô uống trà.”


Từ ngày thứ ba, bà Năm bắt đầu để anh ngồi trong nhà lâu hơn — không phải vì bà tin ngay, mà vì bà quan sát đủ rồi và thấy có vài thứ không cần quan sát thêm nữa.

Anh không nói nhiều với bà. Chỉ phụ những việc lặt vặt nếu thấy — khiêng bình nước, sửa cái bản lề cửa bị long ốc, ra chợ mua rau khi bà bận.

Bà không yêu cầu. Anh tự làm.

Một buổi chiều bà Năm ngồi cạnh anh ngoài hiên, nhìn ra con hẻm nhỏ, giọng không nhìn anh:

“Con Vy — nó mạnh lắm. Từ nhỏ tới lớn có chuyện gì nó cũng tự lo, không kêu ai. Nhưng mạnh kiểu đó nhiều khi khổ hơn người yếu.”

Anh ngồi nghe, không nói gì.

“Cậu biết tại sao nó không nói với cậu về đứa bé không?” bà tiếp.

“Dạ biết.”

“Cậu nghĩ sao?”

Anh nhìn ra con hẻm, suy nghĩ một chút trước khi trả lời:

“Con nghĩ… đó là điều đáng trân trọng nhất mà em ấy đã làm. Dù nó khiến con suýt mất cô ấy.”

Bà Năm im lặng.

Rồi bà đứng dậy vào nhà, không nói thêm gì.

Nhưng tối hôm đó bà nấu thêm một phần cơm, để phần cho anh mà không ai hỏi anh có ăn không.


Hạ Vy và anh — những ngày đầu không nói nhiều.

Không phải vì còn giận, không phải vì còn xa cách. Mà vì có những thứ lớn quá, nói vội thành hỏng, cần để thời gian ngồi xuống trước khi ngôn ngữ có thể chạm vào được.

Họ hay ngồi ngoài hiên sau bữa sáng — cô cầm ly trà, anh cầm ly cà phê, nhìn ra con hẻm nhỏ có mấy đứa trẻ hay chạy qua chơi. Không nói gì cũng được. Có mặt bên nhau đã là một thứ gì đó.

Đôi khi cô hỏi chuyện tiệm — anh kể, cô nghe, hỏi thêm vài câu. Đôi khi anh hỏi chuyện lớp dạy thêm — cô kể, cười nhẹ khi nhắc mấy học trò hay giải sai mà vẫn tự tin. Những câu chuyện nhỏ, bình thường — nhưng nói trực tiếp, nhìn thật mặt nhau, khác hẳn qua màn hình điện thoại nhỏ.

Một buổi sáng, cô đang ngồi thì đặt tay xuống bụng — cử chỉ không chủ ý, tự nhiên như hơi thở.

Anh nhìn thấy.

Không nói gì — chỉ nhìn bàn tay cô đặt trên bụng, rồi nhìn lên mặt cô.

Cô bắt gặp anh nhìn, hơi đỏ mặt.

“Dạo này hay tự nhiên vậy,” cô nói nhỏ.

“Bao nhiêu tuần rồi em?”

“Gần mười tuần.”

Anh gật đầu, nhìn xuống bàn tay cô.

“Cho anh…” Anh dừng lại, không chắc mình có quyền hỏi không.

Hạ Vy nhìn anh một giây — rồi cô nhấc tay lên, đặt bàn tay anh xuống chỗ cô vừa đặt tay mình.

Bụng cô còn phẳng — chưa thấy gì, chưa cảm được gì. Chỉ là hơi ấm qua lớp vải áo bà ba mỏng.

Nhưng Phong Trần ngồi đó, bàn tay đặt nhẹ, không nói gì — và trong ngực anh có thứ gì đó dịu xuống, sâu và thật, theo cái cách anh không biết mô tả bằng lời.


Ngày thứ bảy, Hạ Vy hỏi anh:

“Anh tính ở đây bao lâu?”

“Bao lâu em cần.”

Cô nhìn anh. “Tiệm anh—”

“Đang chạy ổn. Quản lý báo cáo mỗi ngày.” Anh nhìn thẳng. “Anh đã nói rồi — có những thứ quan trọng hơn tiệm.”

“Anh không thể ở đây mãi.”

“Anh biết.” Anh nhìn cô. “Nên anh muốn hỏi em một chuyện — không phải bây giờ nếu em chưa sẵn sàng. Nhưng anh muốn em biết anh muốn hỏi.”

Hạ Vy nhìn anh, chờ.

“Anh muốn đưa em về Long An. Không phải ngay — từ từ, khi em sẵn sàng. Rồi anh muốn mình ngồi xuống nói chuyện về sau — không phải về cảm xúc, mà về thực tế. Sống như thế nào, ở đâu, làm sao để khoảng cách không còn là khoảng cách nữa.”

Cô im lặng.

“Anh không hỏi em quyết định ngay,” anh tiếp. “Chỉ muốn em biết đó là điều anh đang nghĩ.”


Hạ Vy ngồi với câu đó cả buổi chiều.

Không phải vì không biết trả lời. Mà vì câu trả lời đã ở đó từ lâu — từ trước khi cô bắt xe rời Long An, từ trước khi cô hủy kích hoạt Facebook, từ trước khi cô gõ ba chữ “em xin lỗi” rồi tắt máy.

Câu trả lời luôn ở đó. Cô chỉ sợ nó.

Tối hôm đó, sau bữa cơm, cô và anh ngồi ngoài hiên — dì Năm đã vào trong xem ti vi, để hai người ngoài đó với nhau và tiếng dế kêu quen thuộc.

“Anh Phong,” cô lên tiếng.

“Ừ.”

“Em sợ lắm.” Giọng cô nhỏ nhưng thẳng — cô không hay vòng vo khi đã quyết định nói. “Không phải sợ anh. Sợ chính mình — sợ mình không đủ, sợ mình không hợp với cái thế giới của anh, sợ một ngày nào đó anh nhìn lại và thấy mình chọn sai.”

Phong Trần nghe cô nói, không ngắt lời.

“Tiểu Linh Chi nói nhiều thứ,” cô tiếp, giọng không oán trách. “Không phải thứ nào cũng sai. Mình khác nhau thật — anh sống ở Mỹ hai mươi bảy năm, em chưa ra khỏi miền Tây. Cái khác đó không tự nhiên mất đi chỉ vì mình thích nhau.”

“Em nói đúng,” anh đồng ý — không phủ nhận, không an ủi vội. “Khác nhau thật. Và sẽ có những lúc cái khác đó va chạm — anh không hứa là không có.”

Cô nhìn anh.

“Nhưng,” anh tiếp, “anh hỏi em một thứ. Hai mươi bảy năm trước — anh mười tám tuổi, không biết tiếng Anh, không có tiền, không có gì. Thế giới bên Mỹ khác hoàn toàn thứ anh biết. Anh có sợ không?”

“Chắc sợ.”

“Sợ lắm. Nhưng anh đi.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Không phải vì anh không sợ. Mà vì anh thấy phía trước có thứ gì đó đáng để đi đến — dù chưa biết rõ thứ đó là gì.”

Cô im lặng.

“Bây giờ anh thấy rõ hơn nhiều,” anh nói, giọng thấp xuống. “Thứ đáng để đi đến — là em.”


Hạ Vy nhìn anh lâu.

Ngoài hiên, đêm Cần Thơ xuống đen và sâu — sông Hậu đâu đó không xa, tiếng nước chảy lờ mờ trong đêm tối. Tiếng dế. Tiếng gió. Mùi hoa giấy đỏ giàn trước sân thoang thoảng trong không khí.

Cô nhìn xuống tay mình một giây.

Rồi ngước lên nhìn anh.

“Anh cho em thêm thời gian được không?” cô hỏi — không phải từ chối, không phải trốn tránh. Chỉ là cô, thật thà như cô vẫn vậy. “Không phải để quyết định có chọn anh hay không — điều đó em biết rồi. Mà để sắp xếp lại lòng mình. Để không còn sợ nữa — hoặc ít nhất là sợ ít hơn.”

Phong Trần nhìn cô.

“Bao lâu em cần?”

Cô suy nghĩ.

“Một tuần.”

“Được.” Anh gật đầu. “Anh ở đây. Không đi đâu hết.”

“Anh không cần ở đây mỗi ngày—”

“Anh biết anh không cần,” anh nói nhẹ. “Nhưng anh muốn.”


Hạ Vy nhìn anh thêm một giây.

Rồi cô đứng dậy, nói “vào uống trà đi anh” — giọng bình thường, nhẹ nhàng, như người vừa đặt xuống thứ gì đó nặng và thấy vai mình nhẹ hơn một chút.

Anh đứng dậy theo.

Hai người bước vào nhà — không nắm tay, không vai kề vai. Chỉ là bước vào cùng một hướng, trong cùng một khoảng sáng từ cánh cửa hắt ra.

Bên trong, dì Năm đang ngồi xem ti vi, không nhìn lên khi hai người vào — nhưng khóe miệng bà có gì đó dịu lại, nhẹ như người vừa thở ra sau khi nín thở lâu.


Đêm đó về phòng khách sạn, Phong Trần ngồi bên cửa sổ nhìn ra sông Hậu đêm tối.

Anh mở điện thoại — không gọi cho ai, không nhắn cho ai. Chỉ nhìn màn hình sáng lên trong bóng tối.

Rồi anh mở ứng dụng ghi chú, gõ vào đó — không phải để gửi cho ai, chỉ để ghi lại vì anh là người hay quên cảm xúc nếu không ghi xuống:

“Hôm nay cô ấy đặt tay anh lên bụng. Chưa thấy gì, chưa cảm được gì. Chỉ là hơi ấm. Nhưng anh hiểu tại sao người ta hay nói có những khoảnh khắc thay đổi người ta — không phải vì nó to lớn, mà vì nó thật.”

Anh đọc lại những gì vừa gõ.

Rồi tắt màn hình, đặt điện thoại xuống bàn.

Ngoài cửa sổ, sông Hậu chảy trong đêm — âm thầm, kiên nhẫn, không vội không chậm.

Như tất cả những dòng sông miền Tây mà anh đang học cách yêu — chảy không phải vì có đích đến, mà vì đó là bản chất của nó.

Chảy mãi.


— Hết chương 15 —


Chương này không có drama — chỉ có hai người đang học cách ở gần nhau thật sự, không qua màn hình 🥹

Chi tiết bàn tay đặt lên bụng — nhỏ thôi nhưng đó là lần đầu tiên Phong Trần chạm vào thực tế của đứa bé, không phải qua lời nói 💙

Và dì Năm — bà không nói nhiều nhưng “khóe miệng dịu lại” — người đọc hiểu bà đã chấp nhận anh từ lúc nào không hay 🌊

Chương 16 — Về lại Long An. Sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 16: Về Nhà


Một tuần trôi qua — đúng như Hạ Vy nói.

Không có sự kiện lớn trong tuần đó. Không có cuộc nói chuyện nào mang tính quyết định. Chỉ là những buổi sáng mang đồ ăn, những buổi chiều ngồi hiên, những bữa cơm dì Năm nấu mà anh được ngồi vào bàn như người trong nhà từ ngày thứ tư.

Cuộc sống nhỏ và bình thường — nhưng trong cái bình thường đó, thứ gì đó giữa hai người đang lành lại, chậm và chắc như vết thương lành đúng cách, không để lại sẹo xấu.


Sáng ngày thứ bảy, Hạ Vy ra hiên sớm hơn thường lệ.

Phong Trần đến thì thấy cô đã ngồi đó từ trước — ly trà trên tay, mắt nhìn ra con hẻm nhỏ đang thức dậy trong ánh sáng ban mai. Anh đặt túi đồ ăn xuống, ngồi xuống cạnh cô không nói gì.

Cô nhìn anh.

“Em muốn về Long An.”

Anh nhìn lại cô — không hỏi thêm, không thúc giục. Chỉ gật đầu.

“Khi nào em muốn?”

“Hôm nay.” Cô nhìn xuống ly trà. “Em nhớ nhà.”


Họ chào dì Năm trước khi đi.

Bà cụ đứng trước cửa, nhìn hai người — nhìn cái cách họ đứng cạnh nhau, không quá gần nhưng không cần gần mới thấy là của nhau.

Bà kéo Hạ Vy vào lòng, vỗ lưng nhẹ — không nói gì, chỉ vỗ. Rồi buông ra, nhìn Phong Trần:

“Cậu.”

“Dạ thưa dì.”

“Con Vy nó mạnh — nhưng mạnh không có nghĩa là không cần người đỡ.” Bà nhìn thẳng vào mắt anh. “Cậu hiểu dì nói gì không?”

“Dạ hiểu.”

Bà gật đầu — một cái gật chắc, như người vừa ký xác nhận vào thứ gì đó quan trọng.

“Vậy thì đi đi.”


Xe về Long An chạy dọc theo con đường cao tốc miền Tây — đồng lúa hai bên xanh mướt, trời trong vắt không một gợn mây, nắng tháng này vàng và dịu chứ không gắt.

Hạ Vy ngồi ghế phụ, nhìn ra cửa sổ.

Anh lái, không nói gì — để cô có không gian nhìn, có không gian nghĩ, có không gian về nhà theo cách của cô.

Một lúc, cô hỏi không quay lại nhìn anh:

“Anh có hối hận không — về những quyết định vừa rồi?”

“Quyết định nào?”

“Tách khỏi Minh. Bỏ Houston đột xuất. Ở lại Cần Thơ một tuần.”

Anh nghĩ một chút — không phải vì không chắc, mà vì muốn trả lời đúng:

“Không.”

“Chắc không?”

“Chắc.” Anh nhìn thẳng đường trước mặt. “Anh đã làm những thứ khó hơn vì lý do ít quan trọng hơn. Mấy thứ đó không đáng để hối hận.”

Hạ Vy im lặng.

Rồi cô quay lại nhìn anh — nhìn nghiêng, nhìn kiểu cô hay nhìn khi muốn đọc mặt người ta thật kỹ trước khi tin.

Rồi cô quay lại nhìn ra cửa sổ.

Không nói gì thêm — nhưng anh thấy vai cô thả xuống nhẹ một chút.


Long An đón họ về bằng cái nắng quen thuộc và mùi kênh thoang thoảng theo gió.

Xe dừng trước căn nhà cô — vẫn cửa khóa, mành cuộn, im lặng như ngày anh đến gõ cửa mà không ai mở. Nhưng lần này khác — lần này có người cầm chìa khóa mở cửa, bước vào, và căn nhà lại có tiếng người.

Hạ Vy đứng giữa nhà nhìn quanh — mấy ngày đi vắng, bụi nhẹ phủ lên mặt bàn, cây hoa nhỏ trên bệ cửa sổ hơi héo vì không ai tưới.

Cô đặt túi xuống, lấy bình tưới nước cho cây trước. Rồi lấy khăn lau bàn. Rồi mở cửa sổ cho gió vào.

Phong Trần đứng nhìn cô làm những việc đó — nhỏ, bình thường, không cần ai giúp. Cô đang trả căn nhà về lại với hơi thở của nó.

“Anh ra chợ mua ít đồ nấu cơm được không?” cô hỏi không quay lại. “Em nhớ cơm nhà.”

“Em cần gì?”

Cô đọc một danh sách ngắn — cá lóc, rau đắng, bông súng, mấy thứ nữa. Anh lấy điện thoại ghi lại, đi ra.


Chợ Long An buổi sáng vẫn vậy — người bán người mua, tiếng흥chào hỏi, mùi cá tươi và rau xanh quyện vào nhau.

Anh đi dọc theo chợ, hỏi mua từng thứ trong danh sách — không phải mua được ngay vì không biết phân biệt rau đắng với rau khác, phải hỏi bà bán rau chỉ từng loại.

Bà bán rau nhìn anh — nhận ra ngay kiểu người không quen chợ miền Tây:

“Cậu ở đâu tới vậy? Người Việt kiều hả?”

“Dạ.”

“Mua cho ai vậy? Vợ à?”

Anh dừng lại một nhịp — câu hỏi bình thường của bà hàng rau, không có gì đặc biệt. Nhưng anh nghe chữ vợ và không phủ nhận ngay như anh nghĩ mình sẽ làm.

“Dạ, mua cho người nhà.”

Bà cười, lựa rau cho anh nhanh hơn, tươi hơn — kiểu người ta hay làm cho khách mình thấy có cảm tình.


Anh về với hai túi đồ đầy.

Hạ Vy đang đứng bếp — cô đã dọn xong nhà, thay nước cho cây, giờ đang chuẩn bị nấu. Nghe tiếng anh về cô quay lại, nhìn hai túi đồ:

“Anh mua nhiều vậy?”

“Bà bán rau cứ thêm vào,” anh nói. “Anh không biết từ chối.”

Cô cười — nụ cười nhẹ, tự nhiên, không cố. Anh thấy nụ cười đó và thở ra nhẹ.

“Anh biết làm bếp không?”

“Biết vài món. Mấy năm sống một mình bên Mỹ — không biết nấu thì đói.”

“Vậy phụ em đi.” Cô quay lại bếp. “Nhặt rau đắng đi anh — lấy lá non thôi, lá già đắng quá.”

Phong Trần ngồi xuống cạnh rổ rau, bắt đầu nhặt — vụng về lúc đầu, không biết lá nào non lá nào già, phải hỏi. Cô chỉ cho anh, anh làm lại, vẫn còn vụng nhưng không hỏi thêm nữa — tự mày mò.

Bếp nhỏ, hai người đứng gần — mùi cá lóc, mùi rau, mùi của buổi trưa đang được nấu lên.

Không nói nhiều. Nhưng yên hơn bất kỳ sự yên lặng nào anh từng biết.


Bữa cơm trưa đặt ra trên chiếc bàn gỗ quen thuộc — canh chua cá lóc bông súng, rau đắng luộc chấm mắm, cá kho tộ.

Đơn giản. Đúng kiểu.

Phong Trần nhìn mâm cơm, nhìn Hạ Vy đang múc canh ra chén, nhìn căn bếp nhỏ phía sau, nhìn cửa sổ có cây hoa vừa được tưới nước trở lại — và anh nghĩ: đây là thứ anh thiếu trong hai mươi bảy năm mà anh không biết tên.

Không phải Việt Nam chung chung. Không phải ký ức tuổi thơ mơ hồ.

Là cái này — bữa cơm nấu bởi người anh muốn nấu cơm cùng, trong căn nhà nhỏ bên kênh, giữa Long An buổi trưa nắng dịu.

Cụ thể và rõ ràng đến mức anh sợ nhắm mắt lại thì mất.


Sau bữa cơm, hai người ngồi uống trà trước hiên.

Bà hàng xóm — bà cụ bán bánh ít lá gai — đi ngang, thấy Hạ Vy ngồi đó thì dừng lại:

“Vy về rồi hả con? Bác tưởng đi lâu.”

“Dạ con về rồi bác.”

Bà cụ nhìn sang Phong Trần — nhận ra anh ngay, gật đầu chào. Rồi nhìn lại Hạ Vy, miệng cười:

“Vậy là có người đi tìm về được rồi.”

Cô hơi đỏ mặt. “Bác…”

“Thôi bác không nói nữa.” Bà cười lớn hơn. “Bác mừng cho con là được. Chiều bác đem bánh ít qua nghen.”

Đi rồi — tiếng guốc dép khua nhẹ trên nền đất, xa dần.

Hạ Vy nhìn theo bà, thở ra nhẹ.

Phong Trần nhìn cô — thấy tai cô vẫn còn hơi đỏ — và không nhịn được cười.

“Anh cười gì vậy,” cô nói, giọng giả vờ nghiêm.

“Không.” Anh quay đi nhìn ra kênh, cố giữ mặt thẳng.

“Anh cười rõ ràng mà.”

“Anh không cười.”

Hạ Vy nhìn anh một giây — rồi cũng không nhịn được, cười theo.

Tiếng cười nhỏ, không to, nhưng thật — cái thật của người đang thật sự vui, không cố, không diễn.


Chiều hôm đó Phong Trần ngồi trước hiên một mình — Hạ Vy vào trong nghỉ trưa, anh nói cô ngủ đi, anh ngồi đây.

Anh nhìn ra con đường dừa nước.

Hàng dừa nghiêng đầu như mọi ngày. Mặt kênh lấp lánh theo gió. Nắng chiều đổ vàng trên mặt nước — đúng như tấm ảnh đầu tiên anh thấy giữa đêm Houston, đúng như buổi sáng đầu tiên anh đặt chân về đây.

Nhưng khác.

Không phải khác vì cảnh vật thay đổi. Mà vì người nhìn thay đổi — anh không còn là người đứng ngoài nhìn vào một bức ảnh đẹp trên màn hình điện thoại. Anh đang ngồi trong đó, thở cùng không khí đó, nghe cùng tiếng gió đó.

Bên trong có người anh muốn ở cạnh — đang nằm nghỉ, đang mang trong mình một sinh linh nhỏ chưa ai nhìn thấy.

Anh cầm điện thoại lên — không gọi cho ai, chỉ mở ứng dụng ghi chú từ đêm hôm ở Cần Thơ, gõ thêm vào:

“Hôm nay lần đầu tiên ngồi trước hiên nhà cô ấy không phải là khách. Không biết từ bao giờ mà chỗ này bắt đầu giống nhà.”

Đọc lại.

Rồi tắt màn hình, đặt điện thoại vào túi.


Tối đó — sau khi bà hàng xóm mang bánh ít qua và ngồi hỏi thăm đủ chuyện trên đời — hai người lại ngồi trước hiên.

Quen rồi — cái kiểu ngồi này, ly trà này, tiếng dế này.

“Anh Phong,” Hạ Vy lên tiếng.

“Ừ.”

“Mình cần nói chuyện nghiêm túc.”

“Về chuyện gì?”

“Về sau.” Cô nhìn anh. “Anh nói muốn bàn về thực tế — về sống như thế nào, ở đâu. Em sẵn sàng nghe rồi.”

Phong Trần nhìn cô — thấy mắt cô nghiêm túc, tay cô đặt ngay ngắn lên đùi, lưng thẳng. Cô đang chuẩn bị cho cuộc nói chuyện này từ trước.

“Được,” anh nói. “Anh cũng chuẩn bị rồi.”


Họ nói chuyện đến gần nửa đêm.

Không phải nói chuyện cảm xúc — mà thực tế, như anh đã nói. Hộ chiếu, visa, thủ tục giấy tờ. Sinh con ở đâu — Việt Nam hay Mỹ, cái nào tốt hơn cho đứa bé, cái nào an toàn hơn cho cô. Lớp học thêm của cô — ai trông coi trong thời gian cô bận, hay đóng lại luôn. Tiệm Sugar Land bên Houston — anh cần về xử lý một số việc, bao lâu, rồi quay lại.

Những câu hỏi thực tế, không lãng mạn, không ngôn tình.

Nhưng đó là thứ mà Hạ Vy cần — không phải lời hứa đẹp, mà kế hoạch có thể chạm vào được.

Anh trả lời từng câu — thẳng, rõ, không vẽ hoa. Cô hỏi thêm khi chưa rõ. Anh giải thích lại.

Đến khi cả hai hết câu hỏi — không phải vì không còn gì để hỏi, mà vì đã hỏi đủ để biết mình đang đứng ở đâu — Hạ Vy ngồi yên một lúc.

“Em có một điều kiện,” cô nói.

“Gì vậy?”

Cô nhìn anh thẳng:

“Em không muốn sang Mỹ vì phải sang. Em muốn sang vì em chọn sang — khi em sẵn sàng, theo cách em sẵn sàng. Anh không được thúc, không được quyết thay em.”

“Được.”

“Anh chắc không? Anh hay quyết nhanh.”

“Anh chắc.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Em chọn — anh theo. Chỉ cần em chọn anh.”

Hạ Vy nhìn anh.

“Em chọn rồi,” cô nói — giọng không to, không kịch tính. Chỉ thật, như mọi thứ cô nói. “Từ lâu rồi. Chỉ là sợ thôi.”

“Biết rồi,” anh nói nhẹ. “Anh cũng biết.”


Đêm đó — lần đầu tiên từ nhiều tuần — Hạ Vy ngủ ngon.

Không nằm nhìn trần nhà. Không nghe mưa gõ mái tôn mà lòng nặng trĩu. Không tự hỏi mình đang chờ cái gì.

Chỉ nhắm mắt — và ngủ.

Bên ngoài, Long An đêm xuống yên và sâu.

Con đường dừa nước tối và lặng. Mặt kênh phản chiếu vài ngôi sao lạc qua đám mây. Đom đóm chớp sáng rồi tắt — kiên nhẫn và đều đặn như nhịp thở của vùng đất này từ ngàn đời.

Và ở phòng khách sạn thị trấn, Phong Trần mở ghi chú lên lần cuối đêm nay, gõ thêm một dòng:

“Cô ấy nói em chọn rồi. Anh nghe mà tim đập như lần đầu tiên nhìn thấy tấm ảnh con đường dừa nước — không hiểu tại sao, chỉ biết đây là thứ mình tìm.”

Gõ xong.

Đọc lại.

Lần này không tắt màn hình vội — anh nhìn dòng chữ đó lâu hơn, như muốn in vào trí nhớ, như sợ quên.

Rồi anh mỉm cười một mình trong bóng tối phòng khách sạn nhỏ — nụ cười của người đàn ông bốn mươi lăm tuổi vừa tìm được thứ anh không biết mình đang tìm cho đến khi tìm được.


— Hết chương 16 —


Chương này không có drama — chỉ có cuộc sống thật đang được xây lại từng mảnh nhỏ 🥹

Cái hay nhất chương này mình nghĩ là bữa cơm trưa — canh chua cá lóc, rau đắng, cá kho tộ. Không cần nói yêu thương gì — chỉ cần ngồi ăn cùng nhau là đủ hiểu 💙

Và câu điều kiện của Hạ Vy — “Em không muốn sang Mỹ vì phải sang” — cô vẫn là cô, vẫn thẳng thắn và giữ được mình dù đã chọn anh 🌊

Chương 17 — Tiểu Linh Chi xuất hiện lần cuối. Sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 17: Lần Cuối


Tiểu Linh Chi đến vào buổi sáng thứ Ba.

Không báo trước. Không hỏi thăm. Chỉ xuất hiện — đứng trước cổng nhà Hạ Vy lúc chín giờ sáng, mặc đầm trắng, tóc buông, tay cầm túi xách nhỏ như người đi thăm bạn bình thường.

Hạ Vy ra mở cổng — nhìn thấy cô ta, đứng yên một giây.

Không kinh ngạc. Không sợ. Chỉ nhìn — cái nhìn của người đã chuẩn bị sẵn cho khoảnh khắc này từ lâu, dù không biết nó đến lúc nào.

“Chào chị Hạ Vy,” Tiểu Linh Chi lên tiếng trước, giọng ngọt như mọi khi. “Em qua thăm chị được không?”

Hạ Vy nhìn cô ta thêm một giây.

Rồi mở cổng rộng hơn.

“Vào đi.”


Hai người ngồi trong phòng khách — Hạ Vy rót trà ra hai chén, đặt xuống bàn, ngồi xuống đối diện với Tiểu Linh Chi.

Không có chuyện trò xã giao. Không có hỏi thăm vòng vèo.

Hạ Vy nhìn cô ta, giọng phẳng:

“Em muốn nói gì thì nói thẳng đi.”

Tiểu Linh Chi nhìn cô — lần này không có nụ cười đúng mực, không có ánh mắt tính toán như mọi lần. Chỉ nhìn, thật hơn anh thấy bao giờ.

“Anh Phong đang ở đây phải không?” cô ta hỏi.

“Có.”

“Em biết.” Tiểu Linh Chi nhìn xuống chén trà, không uống. “Em nghe anh Minh kể.”

“Vậy em qua đây làm gì?”

Im lặng.

Cái im lặng kéo dài đủ lâu để Hạ Vy nhận ra — lần này khác. Không phải Tiểu Linh Chi của những tin nhắn tính toán, những tấm ảnh đặt bẫy, những câu nói bóng gió sắc như dao. Người ngồi trước mặt cô bây giờ có gì đó khác — không phải tốt hơn hay xấu hơn, chỉ là thật hơn.

“Em qua để xin lỗi,” Tiểu Linh Chi nói sau cùng — giọng không còn ngọt, không còn sắc, chỉ thấp và mệt. “Thật sự xin lỗi. Không phải kiểu xin lỗi cho qua.”


Hạ Vy nhìn cô ta.

Không nói gì — chờ.

Tiểu Linh Chi nhìn lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Hạ Vy không có gì che phía sau:

“Em biết mình đã làm gì. Cái ảnh. Cái tin nhắn. Em nói với chị là lo cho chị — nhưng không phải. Em làm vì em muốn anh Phong.” Giọng cô ta không run, không khóc — chỉ thẳng, như người đã quyết định nói thật thì nói cho hết. “Em không xấu hổ vì thích anh ấy. Nhưng em xấu hổ vì cách em đã làm.”

Hạ Vy ngồi nghe.

“Chị mang thai,” Tiểu Linh Chi tiếp — không phải câu hỏi. “Anh Minh nói với em. Em không có quyền biết — nhưng em biết rồi.” Cô ta nhìn xuống tay mình. “Em nghĩ nếu em không đến nói thẳng với chị — em sẽ mang cái này theo mãi. Không phải vì lương tâm em tốt. Mà vì em không muốn là người đó.”


Phòng khách nhỏ yên lặng.

Ngoài cửa sổ, con đường dừa nước Long An buổi sáng — tiếng xe máy xa xa, tiếng chim, mùi kênh theo gió thổi vào nhẹ.

Hạ Vy nhìn Tiểu Linh Chi — nhìn thật, không vội phán xét.

Cô nghĩ về những tháng vừa qua — những đêm nằm nhìn trần nhà, những buổi chiều ngồi bờ kênh một mình, những lúc tay đặt lên bụng trong căn nhà dì ở Cần Thơ, một mình với sự thật quá lớn.

Một phần của tất cả những điều đó — người phụ nữ đang ngồi trước mặt cô có trách nhiệm.

Nhưng một phần thôi.

Khoảng cách là thật trước khi Tiểu Linh Chi xuất hiện. Nỗi sợ là thật trước khi có bất kỳ tin nhắn hay tấm ảnh nào. Những câu hỏi về việc mình có đủ, có xứng, có hợp — những câu hỏi đó không phải Tiểu Linh Chi tạo ra. Cô ta chỉ tìm đúng chỗ đã có sẵn vết nứt mà đặt ngón tay vào.

Hạ Vy hiểu điều đó.


“Em,” Hạ Vy lên tiếng, giọng không lạnh không ấm.

Tiểu Linh Chi ngước lên.

“Chị không biết em có thật lòng không — và chị không có cách nào biết được.” Hạ Vy nhìn thẳng. “Nhưng chị nghe rồi. Chị ghi nhận.”

“Chị không tha thứ cho em?”

Hạ Vy suy nghĩ một chút trước khi trả lời — không phải vì không biết câu trả lời, mà vì muốn nói đúng:

“Tha thứ không phải thứ chị cho hay không cho trong một buổi sáng,” cô nói chậm. “Đó là thứ xảy ra theo thời gian — hoặc không xảy ra. Chị không biết trước.” Cô nhìn Tiểu Linh Chi. “Nhưng chị không ghét em. Chị chỉ mệt với tất cả những gì đã qua.”

Tiểu Linh Chi nhìn cô — trong mắt cô ta có thứ gì đó không phải nước mắt nhưng gần với nước mắt.

“Chị mạnh hơn em nghĩ,” cô ta nói khẽ.

“Không phải mạnh,” Hạ Vy lắc đầu nhẹ. “Chỉ là chị không còn sức để giận nữa. Khác nhau.”


Tiểu Linh Chi ngồi thêm một chút — uống chén trà, không nói thêm gì lớn. Rồi cô ta đứng dậy, cầm túi xách.

“Em đi.”

Hạ Vy đứng dậy theo, dẫn cô ta ra cổng.

Đứng trước cổng, Tiểu Linh Chi quay lại nhìn cô lần cuối:

“Chị sẽ ổn. Anh Phong — anh ấy không phải người bỏ đi đâu.”

Hạ Vy nhìn cô ta.

“Chị biết.”

Tiểu Linh Chi gật đầu một cái — không phải gật kiểu xã giao, kiểu thật — rồi quay đi, bước ra con đường dừa nước.

Hạ Vy đứng nhìn theo bóng cô ta đi xa dần — đầm trắng giữa hàng dừa xanh, nắng buổi sáng đổ xuống con đường vàng và dịu.

Rồi cô quay vào.


Phong Trần đến lúc mười giờ — anh không biết Tiểu Linh Chi đã ở đây, không ai báo anh.

Anh bước vào, thấy Hạ Vy đang ngồi trước hiên — mắt nhìn ra kênh, tay cầm chén trà chưa uống, có gì đó trong ánh mắt cô không phải bình thường.

Anh ngồi xuống cạnh cô, không hỏi ngay.

Chờ.

Một lúc cô mới nói — không quay lại nhìn anh, chỉ nhìn ra mặt kênh:

“Linh Chi qua đây sáng nay.”

Phong Trần im lặng.

“Cô ấy xin lỗi.”

“Em tin không?”

Hạ Vy suy nghĩ thật sự trước khi trả lời:

“Không biết. Nhưng cô ấy đến — đó là thứ chị không ngờ.” Cô dừng lại. “Anh ơi — em muốn nói với anh một thứ.”

“Gì vậy?”

Cô quay lại nhìn anh — thẳng, thật, không né:

“Em không muốn mang chuyện Linh Chi theo nữa. Không phải vì em tha thứ hết rồi — mà vì em không muốn cái đó chiếm chỗ trong đầu em nữa. Em muốn để trống chỗ đó cho thứ khác.”

“Thứ khác là gì?”

Cô nhìn anh — khóe miệng khẽ cong lên, không hẳn là cười, chỉ là mềm:

“Thứ quan trọng hơn.”


Phong Trần nhìn cô.

Rồi anh nhìn ra con đường dừa nước — hàng dừa nghiêng đầu, mặt kênh lấp lánh, nắng buổi sáng vàng và thật.

Anh nhớ lại tấm ảnh đầu tiên — đêm Houston, hai giờ sáng, ly cà phê nguội, ngón tay chuẩn bị vuốt qua rồi dừng lại. Caption một dòng của một người anh chưa biết tên:

“Sáng nào cũng đi qua con đường này. Sáng nào cũng thấy đẹp.”

Anh đã dừng lại vì câu đó.

Bây giờ anh hiểu tại sao.

Không phải vì câu đó hay. Mà vì trong câu đó có một người đang thật sự sống — không diễn, không cố, chỉ đang thật sự ở đó giữa buổi sáng và con đường và cái đẹp bình thường của cuộc sống mình đang sống.

Và anh — người đàn ông ngồi một mình trong bếp rộng ở Houston lúc hai giờ sáng, hai mươi bảy năm không về — anh nhìn thấy điều đó và không bấm ra được.


“Hạ Vy,” anh gọi.

“Dạ.”

“Anh muốn hỏi em một thứ — hỏi thật, không phải hỏi cho có.”

Cô nhìn anh, chờ.

“Em có hạnh phúc không?”

Câu hỏi cô từng hỏi anh qua màn hình điện thoại một tối — anh có hạnh phúc không ở bên đó — anh hỏi lại, lần này mặt đối mặt.

Hạ Vy nhìn anh.

Nhìn con đường dừa nước.

Nhìn xuống bàn tay mình đang đặt trên bụng — không chủ ý, cô chỉ nhận ra sau khi nhìn xuống.

Rồi cô nhìn lên:

“Đang học cách hạnh phúc,” cô nói thật thà. “Chưa phải hạnh phúc hoàn toàn — còn nhiều thứ chưa chắc, còn nhiều thứ chưa biết. Nhưng sáng nay thức dậy — em không thấy nặng như mấy tháng trước. Đó là bắt đầu rồi đúng không?”

Phong Trần nhìn cô.

“Đúng,” anh nói. “Đó là bắt đầu.”


Chiều hôm đó hai người đi bộ dọc theo bờ kênh.

Không phải đi đâu — chỉ đi. Cô chỉ cho anh mấy chỗ cô hay ra ngồi — tảng đá bên bờ kênh nhìn ra được đoạn sông rộng nhất, gốc cây bần cụt già có mấy con cò hay đậu buổi chiều, chỗ bờ kênh hơi thụt vào tạo thành góc yên tĩnh khuất gió.

“Hồi nhỏ em hay ra đây một mình,” cô kể, không nhìn anh, nhìn ra mặt kênh. “Có chuyện gì không nói được với ai thì ra đây ngồi. Kênh nó không hỏi — cứ chảy vậy thôi.”

“Em đã nói điều đó với anh rồi,” anh nhắc. “Hồi lần đầu ngồi xuồng.”

Cô nhìn sang, hơi ngạc nhiên. “Anh nhớ?”

“Anh nhớ hết.”

Cô nhìn anh một lúc — rồi quay lại nhìn ra kênh, không nói gì. Nhưng bàn tay cô khẽ đung đưa bên hông — và anh đưa tay ra, để bàn tay cô vào lòng bàn tay mình.

Cô không rút lại.

Hai người đứng đó — bên bờ kênh Long An buổi chiều, tay trong tay, nhìn ra mặt nước đang đổi màu theo ánh nắng chiều tà.

Không nói gì.

Không cần nói gì.


Trên đường về, Hạ Vy hỏi:

“Anh có sợ không — tương lai còn nhiều thứ chưa biết?”

Phong Trần nghĩ một chút.

“Có,” anh nói thật. “Nhưng anh sợ khác hồi trẻ — hồi trẻ sợ kiểu không biết mình đang đi về đâu, bước vào bóng tối không thấy gì. Bây giờ sợ kiểu biết mình muốn gì rồi, sợ không giữ được.”

“Khác nhau nhiều không?”

“Khác nhiều,” anh gật đầu. “Cái sợ thứ hai — có thứ để mất rồi mới sợ. Sợ vậy không xấu.”

Hạ Vy đi bên anh, lắng nghe.

“Anh sợ mất em,” anh nói thêm, giọng không to, không kịch tính. Chỉ thật. “Sáng hôm nhận ba chữ em xin lỗi — đó là lần đầu tiên trong nhiều năm anh sợ theo nghĩa đó.”

Cô im lặng một quãng đường.

Rồi khẽ siết tay anh hơn một chút — không nói gì, chỉ siết.

Anh hiểu.


Tối hôm đó Phong Trần về phòng khách sạn, ngồi bên cửa sổ nhìn ra thị trấn Long An đêm xuống.

Anh mở điện thoại — không phải để gọi, không phải để nhắn. Chỉ mở ứng dụng ghi chú, đọc lại từ đầu những gì anh đã ghi từ đêm Cần Thơ đến giờ.

Đọc hết.

Rồi anh gõ thêm dòng cuối:

“Hôm nay cô ấy siết tay anh bên bờ kênh. Không nói gì. Chỉ siết. Anh nghĩ đó là câu trả lời cho tất cả những câu hỏi anh chưa kịp hỏi.”

Đặt điện thoại xuống.

Nhìn ra cửa sổ — Long An đêm, nhỏ và yên, không ồn ào như Houston, không hối hả như Sài Gòn. Chỉ là một thị trấn miền Tây đang ngủ, đèn đường vàng hắt xuống mặt đường, tiếng dế kêu từ đâu đó vọng lại.

Anh ngồi với cái yên đó — và lần này không thấy nó trống.

Thấy nó vừa.


— Hết chương 17 —


Chương này Tiểu Linh Chi kết thúc vai trò của mình — không bị vạch trần ầm ĩ, không bị trừng phạt dramatic. Cô ta tự đến, tự nói thật, tự đi 🥹

Mình chọn cách đó vì người thật ngoài đời không phải lúc nào cũng kết thúc kiểu phim — đôi khi người làm sai chỉ đến xin lỗi rồi biến mất. Và Hạ Vy — cô không tha thứ ngay, không oán trách thêm. Chỉ “không còn sức để giận” — câu đó thật hơn bất kỳ màn đối đầu nào 💙

Còn 3 chương nữa — chương 18, 19, 20 — đường về đích rồi bạn ơi! 🔥

Chương 18 sẵn sàng khi bạn muốn! 🌊

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 18: Xây


Phong Trần ở lại Long An thêm mười ngày.

Không phải vì không có việc — tiệm Sugar Land gọi mỗi ngày, luật sư tách cổ phần với Minh đang chờ anh ký giấy tờ, mấy việc bên Houston cần anh xử lý trực tiếp. Anh biết mình cần về — nhưng mỗi sáng thức dậy, nhìn qua cửa sổ phòng khách sạn thấy nắng Long An đang lên, anh lại thêm một ngày.

Hạ Vy không nói gì về chuyện anh ở lại — không thúc anh đi, không giữ anh ở. Chỉ để mọi thứ diễn ra theo nhịp của nó.

Đó là thứ anh học được từ cô — để mọi thứ diễn ra theo nhịp của nó.


Những ngày đó họ bắt đầu xây — không phải xây bằng lời hứa hay kế hoạch lớn lao. Mà xây bằng những thứ nhỏ, cụ thể, chạm tay vào được.

Sáng thứ Hai, Phong Trần đưa Hạ Vy đi khám thai lần đầu có anh đi cùng.

Phòng khám nhỏ ở thị trấn — bác sĩ trạc tuổi trung niên, nhìn anh một cái rồi nhìn Hạ Vy, không hỏi gì thêm. Hạ Vy nằm lên giường khám, anh ngồi ghế bên cạnh — không biết mình nên làm gì, chỉ ngồi.

Rồi màn hình siêu âm sáng lên.

Bác sĩ chỉ vào một chấm nhỏ — nhỏ lắm, không rõ hình dạng gì, chỉ là một vùng sáng nhỏ trong màn hình đen xám.

“Tim thai,” bác sĩ nói, điều chỉnh máy. “Nghe được không?”

Rồi có tiếng — nhỏ, nhanh, đều — thụp thụp thụp — như tiếng mưa gõ mái tôn nhưng nhanh hơn, đều hơn, sống hơn bất kỳ thứ gì anh từng nghe.

Phong Trần ngồi yên.

Không nói gì — không phải không có gì để nói, mà vì tất cả những thứ anh muốn nói bỗng dưng thấy nhỏ so với cái tiếng nhỏ đó.

Hạ Vy quay sang nhìn anh — mắt cô đang đỏ, không phải khóc, chỉ là đỏ theo cái cách người ta hay đỏ mắt khi nghe thứ gì đó quá thật.

Anh nhìn lại cô.

Không nói gì — chỉ đưa tay ra, cô đặt tay vào.

Thụp thụp thụp.


Ra khỏi phòng khám, hai người ngồi xuống ghế đá trước sân — nắng buổi sáng ấm, tiếng xe máy qua lại ngoài đường, cuộc sống bình thường tiếp tục bình thường.

Hạ Vy cầm tờ hình siêu âm — tờ giấy nhỏ in hình đen trắng không rõ ràng gì, nhìn không biết là gì nếu không có người chỉ.

“Anh thấy không?” cô hỏi, chỉ vào chấm nhỏ trên tờ giấy.

“Thấy.”

“Nhỏ lắm.”

“Ừ.” Anh nhìn tờ giấy. “Nhưng tim đập rõ lắm.”

Hạ Vy nhìn tờ giấy thêm một lúc.

“Anh Phong.”

“Ừ.”

“Em vẫn chưa biết mình sẽ làm mẹ kiểu gì.” Giọng cô nhỏ, thật. “Em chưa có kinh nghiệm. Nhà không có ai gần để hỏi. Em sợ làm sai.”

“Anh cũng chưa biết làm cha kiểu gì,” anh nói. “Mình học cùng nhau.”

“Anh nói câu đó nghe dễ lắm.”

“Không dễ đâu,” anh thật thà. “Nhưng không học thì không biết. Mà không biết thì học — vậy thôi.”

Hạ Vy nhìn anh.

Rồi cô nhìn lại tờ hình siêu âm, gấp lại cẩn thận, bỏ vào túi xách — cẩn thận theo cái cách người ta hay cẩn thận với thứ mình không muốn làm hỏng.


Sáng thứ Tư, Phong Trần ngồi với Hạ Vy xem xét lại những gì hai người đã bàn đêm hôm trước hiên nhà.

Lần này có giấy bút — anh mua từ tiệm tạp hóa đầu hẻm, loại tập học trò kẻ ô. Hai người ngồi trước bàn, anh ghi, cô nhìn và góp ý.

Không phải kế hoạch lớn — chỉ là những bước nhỏ, từng bước một.

Bước một: Hạ Vy giữ lớp dạy thêm đến cuối tháng — nhờ người bạn dạy thế sau đó, không đóng hẳn vì học trò đang giữa năm học.

Bước hai: Phong Trần về Houston giải quyết giấy tờ tách cổ phần với Minh, ổn định tiệm Sugar Land — khoảng ba tuần.

Bước ba: Anh quay lại Việt Nam — lần này không phải thăm, mà để cùng cô lo giấy tờ cần thiết.

Bước bốn: Sinh con — chưa quyết ở đâu, để bác sĩ tư vấn thêm, không vội.

“Còn nhiều thứ chưa biết,” Hạ Vy nói nhìn vào tờ giấy.

“Biết vậy là được rồi,” anh nói. “Không cần biết hết ngay.”

Cô nhìn tờ giấy — những bước nhỏ, chữ anh viết không đẹp nhưng rõ ràng.

“Anh viết chữ xấu.”

“Ừ.” Anh không phủ nhận.

“Em tưởng người làm ăn lớn viết chữ đẹp.”

“Người làm ăn lớn toàn gõ máy tính, không ai nhìn chữ tay.”

Hạ Vy cười — cười thật, không cố. Rồi cầm bút lên, viết lại mấy chỗ chữ anh nguệch ngoạc thành chữ cô rõ và ngay ngắn hơn.

Anh nhìn cô viết — bàn tay nhỏ cầm bút đều và chắc, chữ cô giáo quen viết bảng, không cần nghĩ vẫn đẹp.

Anh nghĩ — hai người này, chữ viết còn khác nhau đến vậy. Còn bao nhiêu thứ khác nhau chưa biết hết.

Nhưng đang ngồi viết chung vào một tờ giấy — vậy là đang xây rồi.


Chiều thứ Năm, Hạ Vy dẫn anh đi thăm mộ ba cô.

Anh không biết trước — cô chỉ nói sáng hôm đó: “Chiều anh đi cùng em một chỗ được không?”

Anh đi.

Mộ ba cô ở nghĩa trang nhỏ cuối làng — cách nhà chừng hai cây số, đi bộ được. Hai người đi bộ theo con đường đất nhỏ, hai bên là ruộng lúa xanh ngắt, gió chiều thổi mát và thơm mùi lúa non.

Đến nơi, Hạ Vy dọn dẹp mộ — cô làm quen tay, không cần hướng dẫn. Anh phụ — nhổ cỏ, lau bia mộ, bày hoa quả cô mang theo.

Không khí yên tĩnh — chỉ có tiếng gió và tiếng chim xa xa.

Cô thắp nhang, đứng im một lúc — môi mấp máy nhỏ, anh không nghe được cô đang nói gì với ba.

Anh đứng lui lại một bước — như lần đầu cô lui lại trước nhà thím Bảy, biết đây là khoảnh khắc không phải của mình.

Nhưng khi cô quay lại, cô nhìn anh và nói:

“Em nói với ba rồi. Về anh. Về đứa bé.”

Phong Trần nhìn cô, không nói gì.

“Ba mất hồi em còn học đại học,” cô tiếp, giọng không buồn — chỉ thật, như người đã nói về điều đó đủ nhiều lần để không còn bị nó làm đau theo cách cũ nữa. “Em hay ra đây kể chuyện. Hồi có chuyện gì không nói được với ai — em ra đây nói với ba.”

“Ba có nghe không?” anh hỏi khẽ.

Cô nhìn ra cánh đồng lúa xa xa.

“Em không biết. Nhưng em nói rồi thấy nhẹ hơn — vậy là được.”


Trên đường về, cô hỏi anh:

“Ba anh còn không?”

“Mất rồi. Hồi anh mới sang Mỹ được ba năm.” Anh nhìn con đường đất dưới chân. “Anh không về kịp.”

Hạ Vy im lặng bên anh — không nói tội quá hay anh đừng buồn. Chỉ đi bên cạnh, để câu đó nằm trong không khí một lúc.

Rồi cô hỏi nhẹ:

“Anh có muốn về thăm mộ ba không — lần nào đó?”

Anh nghĩ đến ngôi làng nhỏ anh lớn lên — không biết bây giờ còn nhận ra không, hai mươi bảy năm thứ gì cũng thay đổi.

“Muốn,” anh nói. “Lần sau về — anh muốn em đi cùng.”

Cô gật đầu nhẹ. “Được.”

Một chữ. Nhưng trong đó có cái gì đó anh cần hơn bất kỳ lời hứa dài nào.


Tối thứ Sáu — còn hai ngày trước khi anh về Houston.

Hai người ngồi trước hiên như mọi tối — nhưng tối nay khác, cả hai đều biết khác, chỉ không ai nói ra.

Hạ Vy nhìn ra con đường dừa nước tối.

“Anh về rồi — chắc lại nhắn tin qua màn hình.”

“Ba tuần thôi,” anh nói. “Anh về xong là sang lại.”

“Em biết.” Cô nhìn ra kênh. “Không phải lo — chỉ là đã quen có anh ở đây rồi. Khác.”

Phong Trần nhìn cô.

“Khác tốt hay khác xấu?”

Cô suy nghĩ thật sự — kiểu cô hay suy nghĩ trước khi trả lời, không vội:

“Khác kiểu — sáng ra có người hỏi em ăn gì. Chiều có người ngồi chỗ này cùng em. Tối có tiếng người trong nhà.” Cô dừng lại. “Lâu rồi em sống một mình — em quên mất cái khác đó như thế nào.”

Anh ngồi nghe, không ngắt.

“Bây giờ nhớ lại rồi,” cô tiếp. “Khó quên lại lắm.”


Anh nhìn cô — nhìn cái cách cô ngồi, lưng thẳng, tay đặt lên bụng không chủ ý, mắt nhìn ra mặt kênh tối. Người đàn bà này đã sống một mình bao nhiêu năm với sức mạnh đủ để không cần ai — vậy mà bây giờ ngồi đây nói khó quên lại lắm bằng giọng thật nhất cô có.

Anh đứng dậy.

Vào trong nhà — Hạ Vy nhìn theo không hỏi. Một lúc anh trở ra, tay cầm cái gì đó nhỏ.

Ngồi xuống trước mặt cô.

Mở bàn tay ra.

Chiếc nhẫn nhỏ — không phải nhẫn kim cương to hay nhẫn vàng cầu kỳ. Chỉ là chiếc nhẫn bạc đơn giản, mặt nhẫn có chạm khắc nhỏ hình sóng nước — loại anh mua ở tiệm bạc nhỏ ngoài chợ thị trấn hôm đầu tuần, lúc đi mua đồ ăn sáng cho cô.

Hạ Vy nhìn chiếc nhẫn — rồi nhìn lên anh.

“Anh—”

“Không phải nhẫn cưới,” anh nói trước khi cô hỏi. “Chưa phải lúc đó — còn nhiều thứ cần làm trước. Nhưng anh muốn em có thứ gì đó của anh trong tay khi anh chưa ở đây.”

Cô nhìn chiếc nhẫn trong lòng bàn tay anh — sóng nước nhỏ chạy vòng quanh mặt nhẫn, đơn giản và thật.

“Sóng nước,” cô nói khẽ.

“Ừ. Anh nghĩ hợp với em — người miền Tây.”

Hạ Vy nhìn chiếc nhẫn lâu hơn — rồi nhìn lên anh, mắt có thứ gì đó ấm và không phải nước mắt nhưng gần với nước mắt.

“Anh mua hồi nào?”

“Đầu tuần. Hôm đi mua bánh mì sáng.”

“Anh không nói.”

“Chờ đúng lúc.”

Cô nhìn anh — rồi đưa tay ra, để anh đặt chiếc nhẫn vào ngón tay cô.

Vừa — không phải vừa ngẫu nhiên, anh đã hỏi khéo bà bán bạc đo cỡ ngón tay bằng cách mô tả.

“Anh đo cỡ bằng cách nào?” cô hỏi, giọng ngạc nhiên thật.

“Hỏi bà bán bạc — nói ngón tay người khoảng này khoảng này thì cỡ mấy. Bà ấy hỏi nhiều lắm, cuối cùng cũng ra được.”

Hạ Vy nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình — sóng nước nhỏ chạy vòng quanh, ánh bạc dưới đèn hiên vàng nhạt.

“Anh Phong,” cô gọi khẽ.

“Ừ.”

“Cảm ơn anh.” Cô nhìn lên. “Không phải cảm ơn chiếc nhẫn. Cảm ơn vì anh về tìm em.”


Phong Trần nhìn cô — người con gái mặc áo bà ba ngồi trước hiên nhà nhỏ bên kênh, tay có chiếc nhẫn bạc sóng nước, bụng đang có một sinh linh nhỏ thụp thụp thụp — và anh nghĩ:

Hai mươi bảy năm.

Hai mươi bảy năm anh sống ở Houston, xây tiệm, có nhà có xe, thành công theo mọi định nghĩa người ta hay dùng.

Nhưng chưa bao giờ anh ngồi trước hiên nhà ai đó buổi tối mà thấy mình đang ở đúng chỗ mình thuộc về — cho đến bây giờ.

“Không cần cảm ơn,” anh nói. “Anh về vì anh muốn về.”

Cô gật đầu nhẹ — gật kiểu tin thật, không phải gật cho qua.

Bên ngoài, đêm Long An xuống yên và sâu — tiếng dế, tiếng gió, mùi lúa từ đồng xa theo gió thổi về. Đom đóm chớp sáng rồi tắt bên bụi cỏ góc vườn — kiên nhẫn và đều đặn như nhịp thở của vùng đất chưa bao giờ vội.

Hai người ngồi đó — không nói thêm gì, không cần nói thêm gì.

Chỉ ngồi.

Và lần đầu tiên từ rất lâu — cả hai cùng thấy cái yên của đêm này không nặng, không trống.

Thấy nó vừa.


— Hết chương 18 —


Chương này mình để những khoảnh khắc nhỏ nói thay tất cả 🥹

Tiếng tim thai thụp thụp thụp — anh không nói được gì, chỉ đưa tay ra. Cô đặt tay vào. Không cần lời.

Chiếc nhẫn bạc sóng nước — không phải nhẫn cưới, không phải lời hứa lớn. Chỉ là “anh muốn em có thứ gì đó của anh trong tay khi anh chưa ở đây” — câu đó thật hơn ngàn lời ngọt ngào 💙

Và chi tiết anh đo cỡ nhẫn bằng cách mô tả ngón tay với bà bán bạc — nhỏ thôi nhưng người đọc thấy anh đã nghĩ đến cô từ trước, không phải bột phát 🌊

Chương 19 — Phong Trần về Houston lần cuối. Chương áp chót rồi bạn ơi! 🔥💙

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 19: Bên Kia Và Bên Này


Phong Trần về Houston lúc sáng sớm.

Lần này khác những lần trước — không phải khác vì anh buồn hơn hay vui hơn. Khác vì anh biết mình đang về để làm gì, và biết mình sẽ trở lại vì ai.

Hai thứ đó tưởng đơn giản — nhưng với người đã sống hai mươi bảy năm không có hướng để về, nó không đơn giản chút nào.


Phi trường George Bush buổi sáng sớm — ánh đèn huỳnh quang trắng, tiếng thông báo chuyến bay, mùi cà phê từ quầy bán nước gần cổng ra. Houston đón anh về bằng cái quen thuộc không thay đổi — thành phố này không chờ ai, không đổi vì ai đi hay về.

Anh kéo vali ra bãi đậu xe, lái về nhà.

Căn nhà vắng như mọi lần anh về sau chuyến đi dài — im lặng, không mùi bếp, thư từ chất nhỏ trước cửa. Anh đặt vali giữa phòng khách, không kéo vào phòng — thói quen từ lần trước vẫn còn.

Ngồi xuống ghế sofa, nhìn lên trần nhà.

Rồi cầm điện thoại lên nhắn cho Hạ Vy — bên Long An lúc này là tối:

“Anh về tới rồi. Em ổn không?”

Màn hình sáng lên gần như ngay lập tức:

“Dạ ổn. Anh mệt không?”

“Không sao. Em ăn tối chưa?”

“Rồi. Cơm bà hàng xóm mang qua — bà hay vậy.”

Anh đọc tin nhắn đó, thấy lòng nhẹ xuống theo cái cách chỉ xảy ra khi biết người mình lo đang được người khác lo cùng.

“Nghỉ ngơi đi em. Tối anh gọi.”

“Dạ. Anh cũng nghỉ ngơi.”


Ba tuần ở Houston — anh làm việc nhiều hơn bất kỳ giai đoạn nào trong năm.

Không phải vì có nhiều việc hơn — mà vì anh muốn làm xong nhanh. Mỗi việc xong là một bước gần hơn đến chuyến bay trở lại.

Luật sư tách cổ phần với Minh mất gần hai tuần — giấy tờ nhiều, định giá tài sản cần thời gian, hai bên phải ký xác nhận từng khoản. Phong Trần ngồi với luật sư mỗi ngày, đọc từng điều khoản, không ký vội. Hai mươi bảy năm ở Mỹ dạy anh — ký nhanh thì hối hận chậm.

Minh và anh gặp nhau một lần — ngồi trong văn phòng luật sư, không phải ở tiệm, không phải ở nhà hàng. Môi trường trung lập, chuyện công khai.

Minh nhìn có vẻ mệt — không phải mệt vì công việc, mệt kiểu người đang mang thứ gì đó không nhẹ.

“Phong,” anh ta lên tiếng sau khi luật sư ra ngoài để hai người nói chuyện. “Mày có thể không làm vậy — tách ra theo kiểu này mất nhiều lắm.”

“Tao biết,” Phong Trần nói. “Tao chấp nhận.”

“Vì con Hạ Vy?”

“Vì nhiều thứ.” Anh nhìn thẳng vào mắt Minh. “Linh Chi là một phần — nhưng không phải tất cả. Mình làm ăn chung lâu, mày biết tao — tao không quyết vì cảm xúc.”

Minh im lặng.

“Tao quyết vì thấy mình cần đi theo hướng khác,” anh tiếp. “Không phải hướng xấu hơn hay tốt hơn. Chỉ là khác. Mày có hướng của mày — tao có hướng của tao.”

Minh nhìn anh lâu.

“Mày hạnh phúc không?” anh ta hỏi — câu hỏi lạ miệng từ người hay nói chuyện tiền bạc hơn chuyện lòng người.

Phong Trần nghĩ một chút.

“Đang học cách hạnh phúc,” anh nói — và nhận ra mình vừa dùng đúng câu Hạ Vy đã nói với anh.

Minh nhìn anh, gật đầu chậm.

“Thôi được. Ký đi.”


Tiệm Sugar Land anh dành nguyên một tuần để ổn định.

Người quản lý — cô gái trẻ người Việt tên Phượng, anh tuyển từ trước khi đi — làm tốt hơn anh nghĩ. Tiệm chạy đúng quy trình, khách quen bắt đầu quay lại, thợ mới đã quen việc.

Anh ngồi với Phượng mỗi ngày — không phải kiểm tra, mà ngồi để hiểu cô đang làm gì, cần gì, thiếu gì. Rồi bổ sung, điều chỉnh, trao thêm quyền quyết định cho những việc nhỏ không cần anh phê duyệt.

“Anh đi lâu không?” Phượng hỏi một hôm — không phải hỏi để lo, chỉ hỏi để biết mà lên kế hoạch.

“Chưa chắc,” anh nói thật. “Nhưng em quản được — anh tin.”

Phượng gật đầu, không hỏi thêm.


Mỗi tối anh gọi video cho Hạ Vy — không bỏ buổi nào.

Khác những lần trước — không còn khoảng cách trong mắt cô, không còn câu nói nửa vời, không còn nhìn ra ngoài khung hình rồi quay lại như chưa có gì. Cô kể chuyện nhiều hơn — kể về lớp học thêm mấy ngày cuối, kể bà hàng xóm mang sang hũ mắm tép tự làm nói bồi dưỡng cho bà bầu, kể buổi chiều ra bờ kênh ngồi một mình thấy đàn cò trắng bay ngang.

Anh nghe — nghe hết, hỏi thêm khi muốn biết thêm.

Một tối cô hỏi:

“Anh nhớ Houston không — lúc mới về?”

“Nhớ kiểu nào?”

“Kiểu nhớ vì quen — hay nhớ vì muốn ở lại?”

Anh suy nghĩ thật sự trước khi trả lời:

“Quen thì có. Nhưng muốn ở lại — không.” Anh nhìn cô qua màn hình. “Bây giờ anh về là để xong việc rồi đi. Không phải về để ở.”

Hạ Vy nhìn anh — cái nhìn đọc mặt người quen thuộc của cô.

Rồi cô gật đầu nhẹ — gật kiểu tin.


Tuần thứ hai, anh bắt đầu dọn nhà.

Không phải dọn kiểu tổng vệ sinh — mà dọn theo nghĩa khác. Nhìn lại căn nhà anh đã sống hai mươi bảy năm, từng phòng một, và tự hỏi: cái này cần mang theo, cái này để lại, cái này không còn cần nữa.

Không phải vì anh bán nhà — chưa quyết chuyện đó. Mà vì anh biết mình đang bước sang giai đoạn khác, và giai đoạch khác thì cần nhẹ bớt những thứ không cần thiết.

Phòng làm việc — anh dọn gọn hồ sơ, số hóa những giấy tờ quan trọng, bỏ đi những thứ đã không còn dùng đến.

Phòng ngủ — anh nhìn lên cái kệ nhỏ trên đầu giường, có mấy thứ cũ từ những năm đầu mới sang Mỹ: cuốn từ điển Anh-Việt bìa đã sờn, mảnh giấy ghi địa chỉ nhà người họ hàng xa ngày anh mới sang — chữ mờ gần hết nhưng vẫn còn đọc được.

Anh cầm mảnh giấy đó lên.

Nhìn lâu.

Rồi không bỏ đi — gấp lại, đặt vào ngăn kéo. Có những thứ không cần thiết nhưng vẫn giữ — không phải vì không buông được, mà vì nó là phần của người mình đã từng là.


Tối cuối tuần thứ hai, anh nhận được cuộc gọi từ số Việt Nam — không phải Hạ Vy, số lạ.

Anh bắt máy, nghe tiếng đàn bà lớn tuổi — giọng miền Tây quen thuộc:

“Alô, cậu Phong đó không?”

“Dạ, ai vậy ạ?”

“Dì Năm đây — dì của con Vy. Cậu còn nhớ dì không?”

Anh ngồi thẳng dậy. “Dạ nhớ dì. Dì khỏe không? Có chuyện gì không dì?”

“Khỏe. Không có chuyện gì — dì gọi để hỏi thăm cậu thôi.” Giọng bà Năm nghe bình thản như đang nói chuyện hàng ngày. “Cậu về Mỹ rồi làm ăn được không?”

“Dạ được dì.”

“Con Vy nó ổn — dì ghé thăm hôm qua. Nó ăn được, ngủ được, không ốm nghén nặng.” Bà dừng lại. “Cậu yên tâm.”

Phong Trần ngồi im một giây — nhận ra bà Năm gọi không phải để hỏi thăm anh. Bà gọi để nói câu cuối đó.

“Cảm ơn dì,” anh nói, giọng thật. “Cảm ơn dì đã lo cho Vy.”

“Lo gì — con cháu mà.” Bà Năm khẽ khàng hơn một chút. “Cậu mau về nghen. Con nhỏ nó không nói — nhưng dì thấy.”

Cúp máy.

Anh ngồi trong phòng tối một lúc — rồi mở điện thoại đặt vé.

Còn một tuần theo kế hoạch — anh rút lại ba ngày.


Ngày trước khi bay, anh lái xe một vòng quanh Houston.

Không có mục đích rõ ràng — chỉ lái. Qua khu Bellaire, qua tiệm nail cũ anh và Minh làm chung mười lăm năm — đèn vẫn sáng, bảng hiệu vẫn còn tên cũ chưa đổi, khách ra vào bình thường. Qua con đường anh hay lái về nhà sau những ca làm đến tối muộn — hai hàng cây cao hai bên, mùa này lá xanh đậm.

Qua khu Sugar Land — tiệm mới, bảng hiệu mới, đèn bên trong sáng ấm. Anh dừng xe một lúc nhìn vào — thấy Phượng đang ngồi bàn thu ngân nói chuyện với khách, thấy mấy thợ cúi đầu làm việc, thấy cái tiệm anh xây từ đầu đang chạy không cần anh ở đó.

Tốt.

Anh lái tiếp.

Về đến nhà, anh ra sân sau — ngồi xuống ghế, nhìn lên bầu trời Houston đêm. Không nhiều sao — ánh đèn thành phố lấn át, chỉ thấy vài ngôi sao lạc lõng và vầng trăng non mỏng.

Anh nghĩ về những gì sắp xảy ra — không phải lo, chỉ nghĩ.

Sẽ có những ngày khó — anh không ảo tưởng. Hạ Vy sang Mỹ sẽ cần thời gian thích nghi, và thời gian đó không phải lúc nào cũng dễ. Ngôn ngữ, văn hóa, cách sống — những thứ khác biệt mà Tiểu Linh Chi từng dùng để gây nghi ngờ, thật ra không phải không có thật. Chúng có thật — chỉ là không phải lý do để không đi tiếp.

Sẽ có những ngày anh không biết làm cha như thế nào — anh chưa bao giờ làm. Sẽ có những sai lầm, những lúc không hiểu nhau, những lúc khoảng cách không phải địa lý mà là khoảng cách trong lòng người.

Nhưng cũng sẽ có những buổi sáng mang đồ ăn đến và thấy cô ăn hết phần. Những buổi chiều ngồi bờ kênh tay trong tay không nói gì. Những tối ngồi trước hiên nghe tiếng dế và thấy cái yên vừa vặn.

Anh chọn đi tiếp không phải vì không thấy khó. Mà vì những thứ khó đó anh muốn đối mặt cùng cô — không phải một mình.


Sáng hôm sau anh ra sân bay.

Trước khi vào cổng kiểm tra an ninh, anh dừng lại — cầm điện thoại lên chụp một tấm ảnh. Không phải ảnh gì đặc biệt — chỉ là cửa kính phi trường, bầu trời Houston sáng sớm bên ngoài, ánh nắng đầu tiên còn nhạt.

Anh gửi ảnh đó cho Hạ Vy kèm một dòng:

“Anh đang ở sân bay. Sắp về rồi em.”

Bên Long An lúc đó là tối — cô đang chuẩn bị ngủ. Anh không chắc cô còn thức.

Nhưng một phút sau màn hình sáng lên:

“Dạ. Em chờ.”

Hai chữ.

Anh đọc hai chữ đó, đứng giữa phi trường Houston buổi sáng sớm — rồi mỉm cười, cất điện thoại vào túi, bước vào cổng kiểm tra an ninh.


Trên máy bay, anh không ngủ — không phải vì không mệt, mà vì không muốn ngủ.

Anh ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài — Houston thu nhỏ dần, rồi mất hẳn trong đám mây. Máy bay lên cao, bầu trời chuyển sang xanh trong vắt không một gợn.

Anh nhìn ra khoảng xanh đó và nghĩ — lần đầu tiên về Việt Nam, anh về vì nhớ nhung mơ hồ và một tấm ảnh giữa đêm. Lần hai về vì có người đợi. Lần ba về vì người đó biến mất và anh không thể không tìm.

Lần này — lần bốn — anh về vì đây là nhà.

Không phải nhà theo nghĩa địa lý. Nhà không phải là nơi anh sinh ra hay nơi anh đã sống lâu nhất. Nhà là nơi có người anh muốn về — người ngồi trước hiên buổi tối nói khó quên lại lắm, người đặt tay lên bụng không chủ ý rồi nhìn anh với ánh mắt vừa sợ vừa tin, người nói em chọn rồi bằng giọng nhỏ nhất mà anh nghe rõ nhất.

Nhà là Hạ Vy.

Anh cần hai mươi bảy năm và nửa vòng trái đất để hiểu ra điều đơn giản đó.


Mười mấy tiếng bay — anh mở ứng dụng ghi chú, đọc lại từ đầu tất cả những gì đã ghi từ đêm Cần Thơ đến giờ.

Đọc hết.

Rồi gõ thêm — không phải dòng cuối, vì anh biết chưa đến cuối:

“Ngày mai anh về. Lần này không phải về thăm, không phải về tìm — chỉ là về. Như cô ấy đã nói với anh lần đầu tiên đứng ở đầu con đường dừa nước: ‘anh về rồi.’ Anh hiểu câu đó rồi — hiểu theo cách mà hai mươi bảy năm trước không thể hiểu được.”

Đặt điện thoại xuống.

Nhìn ra cửa sổ — bên ngoài là bầu trời đêm, không trăng không sao, chỉ có những đám mây trắng lờ mờ bên dưới và khoảng tối mênh mông bên trên.

Đẹp theo cái cách chỉ người đang trên đường về mới thấy đẹp.


— Hết chương 19 —


Chương này không có nhân vật phụ, không có drama — chỉ có Phong Trần một mình với Houston lần cuối 🥹

Chi tiết bà Năm gọi điện — bà không nói nhiều, chỉ “cậu mau về nghen, con nhỏ nó không nói nhưng dì thấy” — câu đó của một người đàn bà miền Tây hiểu chuyện, không cần giải thích thêm 💙

Và câu anh ghi vào ghi chú cuối chương — “nhà là Hạ Vy” — đó là khoảnh khắc anh hiểu ra điều mà hai mươi bảy năm chưa hiểu được 🌊

Chương 20 — Chương cuối. Mình sẽ viết xứng đáng với cả hành trình này. Sẵn sàng khi bạn muốn! 🔥💙

DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Chương 20: Duyên Phận


Phong Trần về đến Long An lúc chiều tà.

Không báo giờ cụ thể — chỉ nhắn cho Hạ Vy buổi sáng: “Hôm nay anh về.” Cô nhắn lại: “Dạ. Em ở nhà.”

Xe dừng ở đầu con đường dừa nước lúc mặt trời còn cách chân trời chừng một con sào — ánh chiều đổ vàng trên mặt kênh, hàng dừa nghiêng đầu theo gió, bóng cây in xuống mặt đường thành những vệt dài và mềm.

Anh bước xuống xe, kéo vali, đứng nhìn con đường.

Quen rồi — cái cảnh này quen đến mức anh không cần nhắm mắt cũng thấy được khi đang ở Houston. Nhưng đứng đây thật, thở không khí thật, nghe gió thật — vẫn khác. Vẫn đẹp theo cái cách không bức ảnh nào chụp lại được hết.

Anh kéo vali đi vào.


Hạ Vy đứng trước hiên nhà.

Không phải đứng chờ — cô đang tưới cây, nghe tiếng vali lăn trên đường đất thì quay lại. Tay vẫn cầm bình tưới, áo bà ba nhạt màu, tóc buộc thấp.

Nhìn thấy anh, cô đặt bình tưới xuống.

Hai người đi về phía nhau — không chạy, không vội. Chậm, như lần đầu tiên đứng ở hai đầu con đường này và đi về phía nhau, cả hai không muốn khoảnh khắc đó qua mau.

Khi còn cách vài bước, anh dừng lại.

Nhìn cô.

Ba tuần — không dài, nhưng đủ để thấy thay đổi. Bụng cô đã hơi nhô lên một chút, nhỏ thôi, nhưng thấy được. Mặt cô hồng hơn, không còn vẻ mệt mỏi của những tháng trước. Ánh mắt — vẫn là ánh mắt đó, cái nhìn thật và không vội — nhưng có thứ gì đó trong đó nhẹ hơn, như người vừa đặt xuống gánh nặng đã mang lâu.

“Anh về rồi,” cô nói — giọng miền Tây nhẹ và thật, y chang lần đầu tiên.

Phong Trần đứng nghe hai chữ đó.

Lần đầu tiên cô nói câu đó — anh đứng giữa con đường dừa nước, vali bên cạnh, mới gặp lần đầu mà thấy như quen từ lâu. Anh hiểu chữ về có nghĩa thật sự của nó.

Lần này — anh hiểu thêm một tầng nữa.

Về không phải hành động một lần. Là thứ anh sẽ làm mãi — về với người này, về với nơi này, dù đi đâu xa bao lâu.

“Anh về rồi,” anh đáp lại — lần đầu tiên anh nói câu đó, không phải cô.

Hạ Vy nhìn anh — rồi bước thêm bước cuối, đứng trước mặt anh.

Anh đưa tay ra — không phải bắt tay, không phải ôm vội vàng. Chỉ đặt bàn tay lên má cô, khẽ, như người sợ làm vỡ thứ gì mỏng manh.

Cô không rút lui — đứng yên, để bàn tay anh ở đó, nhắm mắt lại một giây.

Gió chiều thổi qua hàng dừa nước, lay nhẹ tóc cô. Mặt kênh phía sau lấp lánh ánh chiều tà. Tiếng chim về tổ xa xa.


Bà hàng xóm — bà cụ bán bánh ít lá gai — đi ngang con đường lúc đó, nhìn thấy hai người, mỉm cười rồi đi thẳng không dừng lại.

Lần này bà không nói gì.

Có những thứ không cần nói gì.


Bữa cơm tối hôm đó Hạ Vy nấu nhiều món hơn thường lệ.

Không phải vì anh dặn — anh không dặn gì. Chỉ là khi anh vào bếp phụ, thấy bàn đã có canh chua cá lóc, cá kho tộ, rau muống xào tỏi, thêm đĩa tôm luộc chấm muối ớt.

“Em nấu nhiều vậy?” anh hỏi.

“Anh đi xa về.” Cô nói tự nhiên như chuyện hiển nhiên. “Ăn nhiều đi.”

Anh nhìn cô đang múc canh ra chén, không nói thêm gì.

Chỉ nghĩ — cái cách cô nói anh đi xa về như người đã nói câu đó nhiều lần, như đây không phải lần đầu và sẽ không phải lần cuối.

Bình thường đến mức anh thấy lòng mình ấm lên theo thứ không gọi được tên.


Sau bữa cơm, họ ngồi trước hiên.

Như mọi tối — trà, gió, tiếng dế. Nhưng tối nay có thêm một thứ không phải mọi tối có: cả hai ngồi im mà không phải vì không có gì để nói, mà vì có quá nhiều thứ và không biết bắt đầu từ đâu — rồi nhận ra không cần bắt đầu từ đâu hết.

Chỉ ngồi vậy thôi cũng được.

Hạ Vy nhìn ra con đường dừa nước tối, tay đặt lên bụng — thói quen đã thành tự nhiên từ lúc nào không hay.

“Hôm nay nó đạp,” cô nói khẽ — không quay lại nhìn anh, chỉ nói ra như đang kể chuyện bình thường.

Phong Trần ngồi thẳng lên.

“Lần đầu hả?”

“Ừ. Nhỏ lắm — như có cái gì búng nhẹ bên trong.” Cô nhìn xuống bàn tay đặt trên bụng. “Em ngồi một mình mà cười.”

Anh nhìn cô — rồi nhìn bàn tay cô trên bụng.

“Bây giờ còn không?”

“Không biết — hồi chiều thôi.” Cô ngước lên nhìn anh. “Anh muốn thử không?”

Anh gật đầu.

Cô đặt bàn tay anh lên bụng — chỗ cô đang đặt tay mình. Ấm. Hơi căng hơn lần trước — bụng cô đã lớn hơn một chút, thật hơn một chút.

Họ ngồi yên.

Một phút trôi qua. Hai phút.

Rồi — anh không chắc mình có cảm nhận được không, nhỏ lắm, rất nhỏ — như một cái búng tay nhỏ xíu từ phía bên trong.

Anh nhìn lên Hạ Vy.

Cô đang nhìn anh — mắt cô hỏi: anh có cảm được không?

“Anh cảm được,” anh nói, giọng nhỏ như sợ làm kinh động thứ gì.

Cô mỉm cười — nụ cười không cần che giấu, không cần giữ lại, cứ để nó ở trên mặt bình thường như vậy.

Bên ngoài, đom đóm bắt đầu chớp sáng ở góc vườn — một cái, hai cái, rồi nhiều hơn. Ánh sáng nhỏ chớp lên rồi tắt, chớp lên rồi tắt — kiên nhẫn và đều đặn như mọi đêm vùng đất này đã như vậy từ ngàn đời.


Khuya hơn một chút, Hạ Vy hỏi:

“Anh nghĩ sau này mình sẽ sống ở đâu — thật sự?”

Không phải câu hỏi lo lắng — chỉ là hỏi, tò mò thật sự theo cái cách cô hay hỏi những thứ đang nghĩ trong đầu.

Phong Trần nghĩ một lúc.

“Anh không biết chắc,” anh nói thật. “Có thể vừa bên này vừa bên đó — mùa này ở đây, mùa kia bên Mỹ. Tiệm vẫn cần anh dù không cần anh ở đó mỗi ngày. Còn đây—” Anh nhìn con đường dừa nước tối. “Đây anh không muốn đi xa lâu nữa.”

“Vất vả lắm — đi tới đi lui vậy.”

“Ừ.” Anh gật đầu. “Nhưng anh đã vất vả hai mươi bảy năm rồi — thêm chút nữa không sao.”

Hạ Vy nhìn anh.

“Anh không tiếc không?”

“Tiếc gì?”

“Tiếc vì chọn khó hơn — thay vì chọn dễ hơn.”

Phong Trần nhìn ra con kênh đêm tối — mặt nước đen và lặng, xa xa có ánh đèn le lói từ mấy căn nhà bên kia bờ.

“Em biết anh tiếc gì không?” anh hỏi ngược lại.

“Gì?”

“Tiếc hai mươi bảy năm không về — không phải không về Việt Nam, mà không về đúng chỗ mình thuộc về.” Anh quay nhìn cô. “Chọn khó hơn mà đúng — không tiếc. Chọn dễ mà sai mới tiếc.”

Hạ Vy im lặng một lúc.

“Anh nói nghe có lý.”

“Anh già rồi — nói câu gì cũng có lý.”

Cô phì cười — cười thật, bất ngờ, che miệng lại rồi vẫn cười.

Anh nhìn cô cười và thấy lòng mình nhẹ theo.


Đêm đó trước khi vào nhà, Hạ Vy đứng nhìn ra con đường dừa nước lần cuối.

Anh đứng cạnh cô — nhìn theo hướng cô nhìn.

“Anh có nhớ không — lần đầu anh thấy ảnh con đường này?” cô hỏi.

“Nhớ. Hai giờ sáng. Houston. Ly cà phê nguội.”

“Hồi đó anh nghĩ gì?”

Phong Trần nhìn con đường dừa nước — hàng dừa nghiêng đầu trong đêm, mặt kênh phản chiếu vài ngôi sao lọt qua đám mây.

“Không nghĩ gì rõ ràng,” anh nói thật. “Chỉ thấy không bấm ra được. Không biết tại sao — chỉ biết là không bấm ra được.”

“Bây giờ anh biết tại sao chưa?”

Anh nhìn con đường. Nhìn cô.

“Biết rồi,” anh nói. “Vì trong tấm ảnh đó có em — dù anh chưa biết em là ai. Có cái cách em nhìn thế giới, có cái cách em sống thật giữa buổi sáng và con đường và cái đẹp bình thường. Anh nhìn thấy điều đó và không bấm ra được vì — anh đang tìm thứ đó mà không biết mình đang tìm.”

Hạ Vy đứng nghe.

Rồi cô nhìn lên anh — mắt cô trong đêm tối, ánh sáng từ ngọn đèn hiên hắt lên vừa đủ để thấy cô đang nhìn thật.

“Duyên phận,” cô nói khẽ.

“Ừ,” anh đồng ý. “Trớ trêu — nhưng có hậu.”


Hạ Vy vào trong trước.

Anh đứng thêm một lúc ngoài hiên — một mình, nhìn ra con đường dừa nước đêm.

Anh mở điện thoại — không phải để nhắn cho ai, không phải để gọi cho ai. Mở ứng dụng ghi chú lên lần cuối, đọc lại từ dòng đầu tiên viết ở Cần Thơ đến dòng cuối viết trên máy bay.

Đọc hết.

Rồi anh gõ thêm — dòng cuối cùng:

“Tối nay anh cảm được đứa bé đạp lần đầu. Nhỏ lắm — như một cái búng tay nhỏ xíu từ phía bên trong. Anh không biết mình sẽ làm cha như thế nào. Nhưng anh biết mình muốn học. Và anh biết mình muốn học cùng người đang ngồi tưới cây lúc chiều tà, người nói ‘anh về rồi’ bằng giọng miền Tây thật nhất thế giới, người chọn anh không phải vì không có lựa chọn khác — mà vì cô ấy thật sự chọn.

Duyên phận trớ trêu — nhưng anh không muốn duyên phận nào khác.”

Đặt điện thoại vào túi.

Tắt đèn hiên.

Bước vào nhà.


Đêm Long An xuống yên và sâu.

Con đường dừa nước tối và lặng — hàng dừa đứng im trong gió nhẹ, mặt kênh đen và phẳng, vài ngôi sao lọt qua đám mây phản chiếu xuống mặt nước thành những chấm sáng run rẩy.

Đom đóm vẫn chớp — một cái, hai cái, rồi nhiều hơn. Kiên nhẫn và đều đặn như mọi đêm, như đã vậy từ ngàn đời và sẽ vậy mãi về sau.

Trong căn nhà nhỏ bên kênh — có ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ, ấm và thật, như tất cả những thứ bình thường nhất của cuộc sống đang diễn ra bên trong.

Một người đàn ông bốn mươi lăm tuổi — hai mươi bảy năm xa quê, hai mươi bảy năm không biết mình đang tìm gì — tìm được rồi.

Không phải tìm được ở một nơi chốn. Không phải tìm được ở một vùng đất.

Tìm được ở một người.

Người mặc áo bà ba ngồi trên chiếc xuồng nhỏ, quay lưng về phía máy ảnh, nhìn ra dòng sông — ngón tay chạm nhẹ vào mặt nước như người đang hỏi dòng sông một câu gì đó mà chỉ dòng sông mới trả lời được.

Người viết một câu caption một dòng giữa buổi sáng Long An — không cố tình hay ho, không dùng từ ngữ bóng bẩy — mà một người đàn ông đọc được lúc hai giờ sáng ở Houston và không bấm ra được.

Người nói anh về rồi bằng hai chữ mà chứa cả một trời nghĩa.


Duyên phận — không ai gọi được, không ai giữ được bằng tay không.

Chỉ có thể ở đó, trong đúng khoảnh khắc đúng lúc, và chọn không bước đi.

Phong Trần và Hạ Vy — họ đã chọn.

Không phải lần đầu gặp nhau. Không phải lúc mọi thứ dễ dàng. Mà chọn vào đúng lúc khó nhất — khi khoảng cách đang bào mòn, khi toan tính đang vây quanh, khi nỗi sợ đang lớn hơn lòng tin.

Chọn vào lúc đó — mới là chọn thật.


Và bên ngoài, Long An vẫn vậy.

Con kênh vẫn chảy — không nhanh không chậm, bình thản như chưa bao giờ khác. Hàng dừa nước vẫn nghiêng đầu theo gió — như mọi sáng trong tấm ảnh đầu tiên, như mọi chiều ngồi xuồng không nói gì, như mọi đêm trước hiên nghe tiếng dế.

Mùa nước nổi rồi sẽ về — đồng ngập trắng xóa, cá linh theo nước lên, bông súng tím nở trên mặt nước. Rồi nước rút, lúa lại xanh, chim điền điển lại hót trên hàng dừa nước.

Năm nào cũng vậy. Đẹp như vậy.

Không biết có phải vì quen rồi nên thấy đẹp — hay vì đẹp thật.

Hay — như Hạ Vy đã viết trong buổi sáng đó, trong câu caption mà một người đàn ông đọc được giữa đêm Houston và không bấm ra được:

Cả hai.


— Hết —


DUYÊN PHẬN TRỚ TRÊU

Hoàn


Bạn ơi — mình vừa viết xong cùng bạn một câu chuyện hoàn chỉnh 🥹

20 chương. Từ đêm Houston hai giờ sáng đến căn nhà nhỏ bên kênh Long An.

Từ tấm ảnh con đường dừa nước đến tiếng tim thai thụp thụp thụp đến cái búng tay nhỏ xíu trong đêm cuối.


Câu mình chọn để kết — là câu caption đầu tiên của Hạ Vy:

“Không biết có phải vì quen rồi nên thấy đẹp — hay vì đẹp thật. Hay cả hai.”

Vòng tròn đóng lại từ đầu đến cuối — bằng chính giọng của cô ấy 💙


Bước tiếp theo:

Bạn có một bản thảo hoàn chỉnh rồi — đọc lại, chỉnh sửa, rồi gửi NXB Trẻ đi bạn nhé 🔥

Mình tin câu chuyện này sẽ đến tay người đọc xứng đáng với nó. 🌊


Comments

Popular posts from this blog

automation